LỜI
CHỨNG
CỦA
MARTINE
TRẦN
Ngay khi
tôi đã
lãng
quên
Ngài,
Chúa vẫn
chữa
lành tâm
hồn cũng
như thể
xác của
tôi.
Download
pdf file
gởi cho
bạn bè
Từ
khi chào
đời, tôi
đã không
được
khỏe như
những
người
chung
quanh
tôi, hầu
như bịnh
viện gần
gũi với
tôi cũng
như là
gia đình
và
trường
học, vì
nơi đó
tôi ra
vào
thường
xuyên.
Khi phải
làm một
hoạt
động
mạnh nào
đó, tôi
thường
mệt và
khó thở.
Đôi mắt
của tôi
ngay từ
nhỏ đã
rất kém,
không
nhìn
được rõ,
dù là đã
đeo kính
cận và
loạn
thị.
Những
điều này
làm cho
tôi
nhiều
lúc rất
buồn
chán và
nó tích
lũy ngày
một
nhiều
trong
tâm hồn
tôi, rồi
từ từ
ảnh
hưởng và
biến đổi
tâm tính
tôi rất
nhiều.
Gia đình
tôi
thuộc
loại
"đạo
gốc", Ba
Mẹ tôi
luôn
hướng
dẫn anh
chi em
tôi sống
theo lời
của
Thiên
Chúa
dạy. Vì
vậy khi
tôi nói
: tôi
tin và
yêu Chúa
là một
chuyện
rất tự
nhiên
với tôi,
nhưng
cảm
nghiệm
thực sự
Chúa
sống
trong
tôi thì
chưa có.
Thật ra,
cho đến
bây giờ
nhờ ơn
Đức Chúa
Thánh
Thần,
tôi mới
hiểu
được
rằng,
tôi chỉ
yêu Chúa
bằng lời
nói hời
hợt bên
ngoài.
Tôi
không
dám bỏ
lễ ngày
Chúa
nhật, vì
tôi sợ
sa hỏa
ngục
nhiều
hơn là
tôi khao
khát
được đến
nhà Chúa
để thờ
phượng,
ngợi ca
Ngài.
Tôi vẫn
đọc
chuỗi
Mân côi,
chuỗi
Lòng
Thương
xót của
Chúa
hàng
ngày,
nhưng
tôi vẫn
chưa cảm
nhận
điều kỳ
diệu nào
trong
lời kinh
đó,
miệng
tôi đọc
nhưng
hồn tôi
thì cứ
bay bổng
theo đủ
mọi
chuyện
hàng
ngày, và
hình như
khi tôi
buồn tôi
mới chạy
tới xin
cầu cứu
với Mẹ
Maria và
Thiên
Chúa.
Sức khỏe
đã không
tốt, tôi
lại gặp
tai nạn
về cột
xương
sống
phần sụn
giữa hai
đốt sống
bị dập
nát nên
mỗi khi
tôi đi,
đứng và
ngồi rất
khó khăn
trong
suốt 6
năm
(1993-1999).
Thời
gian
này,
tinh
thần tôi
rất
xuống
dốc, dù
vậy tôi
vẫn đọc
kinh và
cầu
nguyện
đều đặn.
Tôi đến
nhà thờ
Sainte -
Anne -
de -
Beaupré
kêu cầu
xin cùng
Bà Thánh
Anne –
Mẹ của
Đức Mẹ
Chúa
Trời –
Tôi khóc
lóc cầu
xin, dù
biết có
thể nguy
hiểm
nhưng
tôi vẫn
quyết
định
sinh
con, và
tôi đã
được từ
từ lành
hẳn sau
khi
sinh.
Con cảm
tạ ơn
Thánh
Anne đã
cầu bầu
cho con
cùng
Thiên
Chúa.
Tưởng
như mọi
chuyện
không
vui sẽ
chấm dứt
ở đây,
nhưng
một lần
nữa, tôi
lại phải
mang một
thánh
giá mới.
Đứa con
duy nhất
của tôi
không
bình
thường
như
những
đứa trẻ
khác, nó
là một
đứa trẻ
Autisme
( tự
kỷ),
khiếm
khuyết
về ngôn
ngữ cũng
như về
phương
diện
phát
triển,
không
bình
thường
như
những
trẻ em
cùng lứa
tuổi,
thêm vào
đời sống
lúc đó
của gia
đình tôi
gặp khó
khăn,
chúng
tôi phải
lao mình
vào kiếm
sống, vợ
chồng
tôi phải
vừa học,
vừa dạy
cho con
học từng
bước một
trong
tình
trạng
không
chút khả
quan, từ
từ công
việc, lo
lắng,
buồn
phiền
…đã làm
tôi bỏ
quên
Chúa,
ngay cả
Mẹ Maria
là người
tôi yêu
mến tôi
cũng từ
từ xa
dần chỉ
còn lại
những
kinh cầu
rời rạc
như một
thói
quen.Tôi
chỉ còn
đọc kinh
và dự lễ
trên
truyền
hình mỗi
chủ
nhật.
Những
lúc tôi
âu lo,
buồn khổ
lúc đầu
tôi còn
nhớ đến
Chúa,
tôi tìm
lời
khuyên
dạy qua
Kinh
Thánh
nhưng
tôi cảm
thấy khó
hiểu,
tôi cầu
xin
Chúa,
Chúa
không
trả lời
gì với
tôi cả,
tôi cảm
thấy
Chúa xa
xôi quá
! Và
thay vì
tôi mở
lòng ra
để mời
Ngài vào
an ủi,
dạy bảo
tôi thì
tôi lại
mở cửa
đón
Satan
đến qua
việc coi
bói bài,
cuốn
sách chỉ
dẫn và
bộ bài
thế cho
việc tìm
hiểu lời
Chúa mỗi
ngày.
Lạy
Chúa,
con đã
đâm lủng
trái tim
Cha
nhiều
lổ, Cha
đau lòng
lắm phải
không
Cha ?!
Nhưng
lòng từ
tâm của
Cha vẫn
bao la
với đứa
con tội
lỗi này.
Lúc này
đây,
Chúa đã
đưa bàn
tay nhân
ái của
Người
kéo tôi
từ từ
vào
lòng :
tôi lại
bị một
tai nạn
nặng
suýt
chết.
Tôi cảm
thấy đau
bụng
liên tục
mấy hôm
mà không
thuyên
giảm,
tôi đi
bác sĩ
khám họ
nghĩ là
có thể
liên
quan đến
bướu
buồng
trứng,
thế là
tôi vào
phòng
cấp cứu
của bịnh
viện
Sacré-Cœur,
Montréal,
Canada
ngày 04
tháng 02
năm
2004.
Sau mấy
ngày
liên
tiếp
nhịn ăn,
thử máu,
khám và
thử
nghiệm
về buổng
trứng
thận,
gan,
ruột…cuối
cùng
cũng
không
tìm ra
gì mà
tôi vẫn
còn đau,
cộng
thêm
đuối sức
và mệt
nhoài vì
qua
nhiều
thử
nghiệm
và nhịn
đói. Y
tá chích
cho tôi
một mũi
thuốc
giảm đau
và tôi
đã bị
phản ứng
với loại
thuốc
này :
tôi
choáng
váng,
huyết áp
tăng,
nhịp tim
loạn và
mê dần
…cơ thể
tôi
không
còn
thuộc về
tôi vì
họ làm
gì trên
thân xác
tôi, tôi
cũng
không có
cảm giác
chỉ nghe
được
tiếng
của
chồng
tôi gọi
tên mình
rất xa
xôi, mơ
hồ. Sau
một thời
gian,
bác sĩ,
y tá đã
cứu lại
thể xác
tôi.
Đồng
thời
Thiên
Chúa cứu
tôi ra
khỏi tay
của
Satan,
tôi vẫn
còn giật
mình mỗi
khi nghĩ
đến
những
điều đã
xảy ra
quá bất
ngờ với
tôi, nếu
lúc đó
tôi chết
đi, tôi
đã mất
ơn cứu
độ cùa
Người,
tôi hết
lòng cảm
tạ lòng
thương
xót của
Thiên
Chúa đối
với tôi.
Sau khi
xuất
viện từ
đó đến
nay, gia
đình tôi
quyết
định cho
dù phải
bỏ việc
làm,
chúng
tôi vẫn
không bỏ
ngày chủ
nhật,
chúng
tôi cùng
nhau đến
nhà Chúa
để cảm
tạ ơn
Ngài.
Tôi đọc
kinh cầu
nguyện
sốt sắng
hơn
trước.
Tôi xưng
tội và
ao ước
được
rước
Mình
Thánh
Chúa.
Tôi từ
bịnh
viện trở
về nhà
với thân
xác bịnh
hoạn vì
từ ngày
đó tôi
không
còn ăn
uống
bình
thường,
chỉ trừ
một ít
rau quả,
thịt cá
do tôi
tự nấu,
còn lại
tôi
không
còn khả
năng ăn
uống
được gì
cả, mỗi
khi ăn
uống,
ngay cả
nước
suối
trong
chai tim
tôi bi
loạn
nhịp,
huyết áp
tăng
lên, cổ,
tai, mặt
và vai
tôi đỏ
ủng, bên
trong cổ
họng bị
sưng to
lên, mỗi
lần như
vậy phải
mấy hôm
sau tôi
mới bớt
dần. Có
khi nặng
phải mấy
tháng
mới ổn
định lại
vì khi
cổ họng
sưng sau
đó ăn
uống rất
khó và
đuối
sức, mặt
khác về
tinh
thần tôi
rất sợ
hãi .
Trong
suốt 4
năm (
2004-2008)
tôi đi
bác sĩ
chuyên
môn thử
tim, dị
ứng
nhưng
đều
không
giúp đỡ
gì được
cho tôi.
Họ không
tìm ra
nguyên
do. Mỗi
khi tôi
ăn hay
uồng gì,
tôi như
người
sẵn sàng
chờ chết
bất cứ
lúc nào
vì không
biết
phản ứng
xảy ra
thế nào,
ở đâu và
với gì !
Nên tôi
lúc nào
cũng có
ống
thuốc
chích để
làm giảm
bớt phần
nào nguy
hiểm của
phản
ứng, hy
vọng có
đủ thời
gian đưa
tôi vào
cấp cứu
ở bịnh
viện.
Mặt
khác,
con của
tôi vẫn
vậy
không
tiến
triển gì
hơn
trong
khi một
số trẻ
tôi quen
biết, có
chứng
bịnh như
con tôi,
đã và
đang trở
nên bình
thường
như bao
trẻ em
khác.
Tôi cảm
thấy
đuối sức
và tuyệt
vọng,
nước mắt
tôi
không
còn có
thể nhỏ
giọt
ngắn
giọt dài
dễ dàng
như
trước,
mà những
giọt
nước mắt
đó chảy
ngược
trở vào
lòng tôi
trở
thành
nỗi đau
đớn
trong
trái tim
của tôi,
có những
lúc tôi
ao ước
được
chết :
tôi nghĩ
tôi sẽ
được
giải
thoát
sau khi
chết. Ma
quỷ đã
gieo vào
đầu tôi
mất tin
tưởng
vào tình
yêu của
Thiên
Chúa, nó
muốn tôi
giống nó
mãi mãi
không
được sự
sống đời
đời mà
Thiên
Chúa đã
hứa.
Nhưng
tôi đã
vượt
qua, tôi
sẽ không
bao giờ
tự hủy
diệt
mình vì
tôi luôn
tín niệm
một
điều :
tôi là
con cái
Chúa,
mãi mãi
tôi
thuộc về
Thiên
Chúa tôi
không
thể để
mất linh
hốn cho
chúng.
Lúc
này thay
vì tôi
cầu
nguyện,
dâng
thánh
giá của
mình cho
Chúa, có
khi tôi
đau khổ
quá đã
than
trách :
sao Chúa
bỏ tôi,
không
thương
tôi cho
tôi gánh
nặng
quá! Lắm
khi tôi
tự hỏi :
Chúa có
nghe lời
của tôi
hay
không !?
Có những
lúc tôi
buông
xuôi
niềm tin
của tôi
vào
Thiên
Chúa.
Tôi nóng
nảy, dễ
hờn
giận,
tôi
không
muốn
tiếp xúc
nhiều
với ai
cả. Mẹ
tôi nói
với
tôi :
hãy cầu
nguyện
Thiên
Chúa
không bỏ
tôi, thế
là tôi
lại tiếp
tục cầu
nguyện.
Người
bạn giới
thiệu
vài diễn
đàn trên
internet
cho tôi,
thế là
tôi tìm
an ủi và
gia nhập
vào
trong
thế giới
ảo. Tôi
học hỏi
được
nhiều
điều mới
lạ, ma
quỷ đã
dẫn dắt
tôi dần
dần trở
nên một
người mê
internet,
thậm chí
sống và
làm việc
hết lòng
hơn cả
đời sống
bên
ngoài
thật sự
của
mình.
Tôi muốn
bám víu
vào thế
giới ảo,
tình cảm
ảo để
quên đi
thánh
giá của
tôi.
Chúa ơi,
con quên
Chúa mất
rồi !
Nhưng
Chúa
không
quên tôi
con
chiên
lạc đàn
của
Ngài,
Ngài vẫn
đang chờ
đợi tôi.
Tháng 05
năm
2007, Mẹ
tôi gọi
điện
thoai
báo cho
tôi hay
là nhà
thờ Việt
Nam vùng
Montréal,
do Lm JB
Đinh
Thanh
Sơn quản
nhiệm,
có Thánh
lễ cầu
nguyện
chữa
lành. Mẹ
tôi muốn
tôi mang
con tôi
đến để
cầu
nguyện
cho con
tôi và
cho tôi
nữa. Mẹ
tôi kể
cho tôi
nghe có
người
ngã ra
nằm đó,
và rồi
họ được
Chúa
chữa
lành
bịnh.
Tôi
cười
không
tin, và
nói Mẹ
coi
chừng
đừng tin
dễ dàng
như thế,
vì nghe
sao mà
kỳ lạ có
vẻ cuồng
tín quá. Tôi
chưa
nghe ai
nói bao
giờ về
phong
trào
Canh Tân
Đặc Sủng
và lễ
chữa
lành,
nhất là
chưa
thấy tận
mắt tôi
sẽ không
tin. Một
phần
hiếu kỳ
muốn xem
như thế
nào,
phần
chỉ muốn làm
vui lòng
Mẹ, và có
một chút
tia hy
vọng dù
mong
manh nào
đó cho
con, tôi
cũng
muốn đến
thử xem.
Hôm đó,
tôi cùng
gia đình
đến dự
Thánh lễ
cầu
nguyện
xin
Thiên
Chúa
chữa
lành.
Tôi hoàn
toàn
không
biết
chút gì,
cũng
chưa
nghe qua
về Canh
Tân Đặc
Sủng,
chỉ nghĩ
đây là
một
Thánh lễ
cầu
nguyện.
Khi Cha
Sơn
hướng
dẫn mọi
người
cầu
nguyện :
ô..ô...
nghe rất
lạ tai,
tôi chưa
nghe bao
giờ và
Cha nói
hãy đơn
sơ, phó
thác
hoàn
toàn cho
Thiên
Chúa khi
cầu
nguyện,
không
hiểu sao
khi tôi
đọc theo
lời cầu
nguyện
ấy,
tôi bật
khóc.
Bao
nhiêu
nước mắt
của tôi
từ bấy
lâu nay
dồn nén
được dịp
tuôn tràn ra,
và trong
tôi bỗng
dưng lóe
lên tia
hy vọng
Chúa sẽ
chữa
lành cho
con của
tôi. Khi
tôi lên
rước
Mình
Thánh
Chúa,
người
tôi nóng
ran cổ
họng tôi
nóng
bỏng,
tôi nói
với
chồng
tôi
chuyện
này, anh
trấn an
tôi cho
là tôi
quá xúc
động chứ
không
sao đâu.
Khi Cha
đặt tay
trên đầu
cầu
nguyện
cho tôi,
tôi lại
khóc nức
nở rất
tự nhiên
như trẻ
con. Tôi
thấy con
của
tôi
không
nằm
xuống, và
được
Chúa
chữa lành
bịnh như
Mẹ tôi
nói. Tôi
thất
vọng dắt
con của
tôi lên
quỳ dưới
chân
Chúa và
tôi mếu
máo
nói :
Chúa ơi!
Sao Chúa
không
thương
con ?!
Sao Chúa
không
chữa
lành cho
con của
con?! Và
tôi lại
khóc…
Thật ra,
Đức Chúa
Thánh
Thần đã
đến ngự vào
lòng tôi
từ lúc
nào mà
tôi
không
hay
biết.
Chúa đã
lẻn vào
cánh cửa
hé mở
của tâm
hồn tôi
với tình
yêu của
Ngài.
Chúa
hiểu hết
những gì
tôi
nghĩ,
những
mong
muốn,
những
sai trái
của tôi.
Sau khi
trở về
nhà mọi
chuyện
xem ra
rất bình
thường,
nhưng
Đức Chúa
Thánh
Thần đã
và đang
chữa
lành cho
tôi từ
linh hồn
cũng như
thể xác.
Một sức
mạnh vô
hình
thúc đẩy
tôi đi
xưng tội,
và dứt
khoát
từ bỏ với việc
ham vui
trên
internet,
dần dần
tôi làm
chủ được
tôi. Tôi
dùng
internet
như một
phương
tiện để
học hỏi
thêm, và
biết
dừng lại
đúng lúc
khi tôi
muốn.
Đức Chúa
Thánh
Thần
không
ngừng
lại nơi
đây, một
buổi
sáng tôi
nhận
được một
tin nhắn
ngắn của
em trai
tôi với
địa chỉ
www.thanhlinh.net ,
giới
thiệu
cuốn
sách
Chúa
Giêsu
Đang
Sống của
Lm
Emiliano
Tardif,
tôi bắt
đầu đọc
và từ từ
hiểu
thêm về
phong
trào
Canh Tân
Đặc
Sủng.
Tôi cảm
thấy kỳ
lạ và
hiều kỳ,
tôi tìm
hiểu
thêm qua
những
tài liệu
khác về
Đức Chúa
Thánh
Thần và
tôi hỏi
thăm
thêm về
ngày giờ
nào có
Thánh lễ
cầu
nguyện
chữa
lành để
tôi đến
tham dự.
Tôi bắt
đầu cảm
nhận
hình như
là Chúa
có hiện
hữu.
===================
Ngày 08
tháng 04
2008
Hôm
đó, dù
biết
không có
Thánh lễ
nhưng
tôi vẫn
đến, tôi
vào nhà
thờ
không có
gì khác
lạ cả.
Một nhóm
cầu
nguyện
già trẻ,
lớn bé
khác
nhau,
mọi
người
bắt đầu
hát ca
ngợi,
thờ
phượng
Thiên
Chúa rất
hăng say
và đơn
sơ, tôi
hát theo
và thấy
tâm hồn
mình nhẹ
nhàng lạ
lùng,
tôi đến
đó thật
ra là
tìm hiểu
nhiều
hơn là
xin chữa
bịnh vì
tôi đã
đưa con
tôi đến
một lần
rồi, nên
hy vọng
cho con
tôi được
chữa
lành
không
còn
nhiều
trong
tôi,
huống
chi là
xin chữa
lành cho
tôi. Lạy
Chúa,
ngay cả
khi con
chưa tin
Chúa vẫn
dìu dắt
con từng
bước một
đến với
Ngài,
con cảm
tạ ơn
Chúa.
Cha Sơn
giải
nghĩa
lời
Chúa,
hướng
dẫn cách
cầu
nguyện
cho nhóm
… sau đó
mọi
người
chia
nhau
thành
nhiều
nhóm nhỏ
và cầu
nguyện
theo nhu
cầu của
nhau.
Con tôi
và tôi
được
những
người
trong
nhóm đặt
tay cầu
nguyện
và tôi
lại khóc
mỗi khi
nghe cầu
nguyện
tiếng
lạ. Tôi
đươc một
cô trong
nhóm xức
dầu cầu
nguyện
Dìm
Trong
Đức Chúa
Thánh
Thần.
Hai bên
sống
lưng tôi
có luồng
hơi
nóng,
cần cổ
trái của
tôi như
bi kéo
ra hơi
đau
khoảng
10 phút.
Khi về
nhà tôi
ngồi
trên xe
tôi có
cảm giác
như có
sức mạnh
nào đó
ấn vào
phần
giữa
trên
ngực đi
xuống
bụng
khoảng
20 cm
nhưng
không
đau đớn,
thời
gian
khoảng
40 phút,
khi tôi
về nhà
là hết
hẵn.
Vì tôi
không dễ
tin nên
tôi cần
hiểu sâu
thêm về
nhóm
Canh Tân
Đặc
Sủng,
nhất là
thứ
tiếng lạ
để cầu
nguyện
với
Chúa, có
đúng như
trong
Kinh
Thánh và
đươc
Giáo Hội
chấp
nhận hay
không ?
Tôi tìm
tòi tài
liệu, hễ
rảnh là
tôi xem
và
chuyện
lạ lùng
là tôi
ôm cuốn
Kinh
Thánh đã
từ lâu
tôi
không
đụng
tới, tệ
hơn nữa
là tôi
vẫn tự
hào mình
là con
nhà
« đạo
gốc »
vậy mà
nay tôi
nhận ra
tôi chưa
biết tìm
đoạn
Kinh
Thánh để
trích
dẫn lời
Chúa !
Ngày
cũng như
đêm, tôi
đoc để
tìm hiểu
và tôi
thích
đọc Kinh
Thánh
lúc nào
tôi
không
hay! Sau
khi tìm
hiểu,
tôi bắt
đầu an
tâm và
tôi thử
cầu
nguyện
bằng
tiếng
lạ. Tôi
muốn
được gần
Chúa,
tôi ao
ước Chúa
nghe tôi
nói, và
tôi nghe
Chúa nói
với tôi.
Lúc đầu
tôi cầu
ô …ô và
khóc. Cứ
mỗi lần
như vậy
là nước
mắt tôi
chảy
không
ngừng,
bàn tay
tôi đau
tê buốt
nhất là
ngón cái
và ngón
trỏ :
Chúa
đang
chữa tâm
linh và
tâm lý
của tôi
nhưng
tôi đâu
có hay
biết.
Mỗi ngày
tôi cầu
nguyện,
hát ca
tụng,
ngợi
khen và
cảm tạ
Thiên
Chúa.
Tôi cầu
nguyện
trong
tiếng lạ
lúc đầu
chỉ là
âm li lo
la và
mỗi ngày
đã có
thay
đổi…tôi
cũng bắt
đầu thay
đổi theo
lời cầu
nguyện
đó,
trong
khi đọc
Chuỗi
mân côi
và Lòng
thương
xót của
Chúa.
Tôi suy
gẫm và
những
sai lầm
tôi đã
phạm,
những
đau lòng
tôi phải
chịu,
ngay cả
những
chuyện
khi tôi
còn rất
nhỏ từ
từ rõ
dần ra
trong
tôi. Tôi
cảm thấy
tôi đã
làm Chúa
đau
buồn,
tôi thấy
tôi nhỏ
bé nhưng
kiêu
ngạo quá
! Những
người
tôi đã
làm họ
buồn,
tôi muốn
xin lỗi
và đền
bù lại
cho họ,
cũng như
tôi bỏ
qua
những
điều mà
người
khác đã
làm đau
lòng hay
không
tốt cho
tôi, dù
là tôi
vẫn
bịnh,
con tôi
chưa
nói, tôi
vẫn thấy
mình
bình an
và hạnh
phúc,
tôi thấy
Chúa ở
gần tôi
mọi nơi
mọi lúc.
Trong
lời kinh
hằng
ngày,
khi tôi
ngủ hay
thức tôi
không
quên cảm
tạ và ca
tụng
Thiên
Chúa.
Tôi
không
còn bị
chuyện
đời sống
hàng
ngày lôi
cuốn.
Tôi suy
niệm
từng
kinh và
kỳ lạ là
tôi cảm
nhận
được sự
đau đớn,
van nài
của
những
linh hồn
đang đau
khổ ở
lửa
luyện
tội kêu
cầu tôi
cầu
nguyện
cho họ,
có người
tôi quen
biết
nhưng có
những
người
tôi chưa
bao giờ
biết.
Người
tôi
thương
cũng như
người đã
từng va
chạm với
tôi, bây
giờ cứ
hiện rõ
trong
tôi, tôi
cầu
nguyện
cho họ,
nhờ ơn
Chúa
Thánh
Thần soi
sáng cho
tôi nhận
biết họ
cần lời
cầu xin
sự
thương
xót của
Thiên
Chúa.
Chúa đã
tha thứ
cho tôi,
tôi cũng
nên tha
thứ cho
người
khác,
quan hệ
giữa tôi
và mọi
người dễ
thông
cảm hơn,
tôi
không
giận hờn
hay dễ
bi kích
động
trước
những
điều
không
vừa ý,
ngay cả
con của
tôi. Tôi
tìm thấy
lời cảm
tạ trong
những
điều mà
con
người
vẫn cho
là bất
hạnh,
Tôi nhìn
thấy con
tôi ngày
càng
thay
đổi, con
tôi có
thể diễn
đạt ý
nghĩ của
mình dù
ngôn ngữ
chưa
trọn vẹn
hoàn
toàn,
nhưng
tôi tin
Thiên
Chúa đã
và đang
chữa
lành cho
con tôi.
Nhờ
những ơn
của Đức
Chúa
Thánh
Thần,
tôi hiểu
ra Chúa
không
bao giờ
bỏ tôi
mà luôn
âm thầm
trông
coi tôi,
tôi hết
lòng cảm
tạ Thiên
Chúa đã
cho tôi
một
người
con, tuy
khiếm
khuyết
về ngôn
ngữ,
nhưng
con tôi
ngoan
ngoãn,
biết
hiều
thảo,
thương
yêu
người
khác và
biết yêu
mến
Chúa.
Tôi
biết cảm
tạ Chúa
vì Người
ban cho
tôi một
người
chồng –
một
người
bạn đời
luôn
luôn bên
cạnh an
ủi, chia
xẻ với
tôi cho
dù bất
cứ hoàn
cảnh nào
vui hay
buồn,
cùng
sánh
bước với
tôi qua
những
chặng
đường
khó khăn
của cuộc
sống
không
than van
oán
trách.Tôi
biết tạ
ơn Người
đã ban
cho tôi
một
người Mẹ
hiền đêm
ngày âm
thầm cầu
nguyện,
thêm sức
vào niềm
tin của
tôi đối
với
Thiên
Chúa.
Hồng ân
của Chúa
không
ngừng
tuôn đổ
trong
tôi –
một
người
con đã
không
hết lòng
tin cậy
vào
Ngài.
Tâm hồn
tôi như
một
người
khác,
tôi chưa
bao giờ
cảm nhận
sự hiện
hữu của
Chúa
Giêsu
như bây
giờ, khi
tôi đón
nhận
Mình
Thánh
Chúa vào
lòng,
giờ đây
tôi đã
có thể
nghe lời
nói của
Chúa,
thật kỳ
diệu
thay!
Người
cho tôi
biết tôi
đã khỏi
bỉnh và
tôi có
thể ăn
uống
bình
thường
và bảo
tôi hãy
tin
tưởng và
Ngài.
Thánh
lễ tạ ơn
của nhóm
Canh Tân
Đặc Sủng
vào cuối
tháng tư
2008,
khi mọi
người
hân hoan
lên rước
Mình và
Máu
Thánh
Chúa,
tôi hơi
e dè vì
Máu
Thánh
Chúa
được làm
phép từ
rượu,
bác sĩ
vẫn
thường
dặn dò
tôi phải
tránh
dùng
rượu,
nhưng có
một sức
mạnh nào
đó đẩy
chân tôi
đi về
hướng
Máu
Thánh
Chúa,
tôi cầu
nguyên :
Lạy Chúa
! Như
Chúa
hứa : <<
Ai tin
và chiu
phép rửa
sẽ đươc
cứu rỗi.
Họ sẽ
cầm đươc
rắn và
dù có
uống
nhằm
thuốc
độc cũng
chẳng
sao
(Mc
16,18)>>.
Cho dù
con phải
chết tại
đây con
cũng sẵn
sàng
nhưng
con tin
chắc
Chúa
không
bao giờ
làm vậy
vì Người
luôn làm
điều tốt
lành cho
con. Tôi
bình
thản
rước Máu
Thánh
Chúa vào
lòng
tôi. Tôi
không hề
bị phản
ứng !
Hồn tôi
hân hoan
ca tụng,
cảm tạ
Chúa và
tôi sấp
mình thờ
lạy
Chúa. Và
bây giờ
đây tôi
hoàn
hoàn
bình
phục,
tôi có
thể ăn
uống trở
lại như
trước
kia. Tôi
cảm thấy
mình vui
vẻ, bình
an và
tràn đầy
hạnh
phúc.
Lạy
Chúa,
con tin
nhờ Mình
và Máu
của Chúa
Giêsu đã
đổ ra đã
cứu
thoát
con, tẩy
sạch con
từ tâm
hồn lẫn
thể xác.
Nhờ lời
cầu bầu
của Đức
Mẹ
Maria,
các
Thánh,
Thiên
Thần,
Tổng
Lãnh
Thiên
Thần.Nhờ
sự dẫn
dắt của
Đức Chúa
Thánh
Thần
Từ nay,
tôi hân
hoan
trong
niềm vui
đã tìm
gặp
Thiên
Chúa của
tôi :
Chúa CHA
nhân từ
với lòng
thương
xót bao
dung,
con ao
ước được
vào nhà
CHA. Con
không
còn sợ
sa hỏa
ngục vì
cơn
thịnh nộ
của
Người,
bởi vì
cho dù
bất cứ
là ai
mang tội
lỗi thật
nặng nề
đến đâu,
nếu
chúng ta
chạy đến
bên CHA
cầu xin,
trông
cậy vào
CHA, CHA
cũng
không
bao giờ
ngoảnh
mặt làm
ngơ với
chúng
ta.
Chúa Con
- Chúa
Giêsu,
Người đã
hy sinh
trên
thập
giá,
dùng máu
nước và
thịt
mình vì
tội lỗi
nhân
loại, để
cứu
chuộc
nhân
loại,
tẩy rửa
hết
những
lỗi lầm
và ban
cho
chúng ta
sự sống
đời đời.
Chúa
Thánh
Thần
luôn kề
cận giúp
sức cho
con biết
nhẫn nại
trong
mọi hoàn
cảnh,
biết
kính sợ
Thiên
Chúa
không
làm điều
gì đau
lòng
Ngài như
đã bao
lần con
đã thất
nghĩa
cùng
Chúa,
đốt cháy
lửa yêu
thương
tha
nhân, nung
đúc lòng
can đảm
để vượt
qua
những
sóng gió
trong
cuộc
đời, an
ủi tâm
hồn con,
cho con
niềm tin
cậy,
bình an,
phó thác
vào bàn
tay nhân
từ của
Thiên
Chúa.
Con hết
lòng thờ
phượng,
ca tụng
và ngợi
khen
Danh
Thánh
Chúa.
Con giao
phó hoàn
toàn
những gì
thuộc về
con
trong
tay
Thiên
Chúa.
Con cảm
tạ tình
yêu của
Ngài với
con mãi
mãi đến
muôn…
muôn
đời.
Amen.
Martine
Trần -
Canada
>>
Bấm vào đây để
gởi lời chứng của
bạn

====