MLCN Ý Kiến
Thành Viên Âm Thanh
Hìnhnh Vui Cười
Lời Chứng Các Tác Giả
Tài Liệu Sản Phẩm
PhòngCầuNguyện CầuNguyệnOnline DÁnLuyệnNgục Trang Chúa Cha Trang MMaria MụcVTrẻ - 1001 T Viện Lưu Bút
Phòng Thánh Thể CầuNguyện Email Cu Cho Ơn Gọi TrangChúaGiêsu   PhòngThánhCa  GĐThắcMắc Bác Ái
Lòng Thương Xót Thánh Kinh Đàng Thánh G TrangThánhThần   GởiThiệp Ecards WebHosting Nối Kết
 

Lời Chứng của Matta Phạm:

Chúa không bỏ rơi con

Mỗi một con người sống trên đời đều ít nhiều đau khổ và gian truân. Và tôi một phụ nữ không chỉ là ít nhiều mà là vô cùng, tột cùng của đau khổ. Năm 1997 tôi lập gia đình, 1998 tôi sinh được một con trai, cháu là trẻ hội chứng down, chồng tôi buồn và thất vọng lắm. Gia đình chồng thì lời ra tiếng vào.

Rồi một hôm chồng tôi có ý định gửi con vào trại trẻ mồ côi, tôi buồn lắm, khóc suốt ngày và tôi chỉ biết cầu nguyện cùng Đức Mẹ. Tôi chẳng còn hơi sức để thảo luận cùng chồng … tôi phó mặc cho Chúa… Những tưởng mọi việc trôi qua êm đẹp, tôi cảm thấy hạnh phúc khi sống bên con. Tôi vẫn cầu nguyện hằng đêm cho sức khỏe của con mình. Nhưng hình như Chúa không đáp lời kêu xin của tôi. Tháng 9/1999  con tôi đã rời tôi vĩnh viễn….  không nỗi đau nào to lớn hơn nỗi đau mất con .. tôi đắm chìm trong đau khổ, oán hận mà chẳng biết hận ai, oán ai . Tôi xa Chúa, trách hờn Chúa đã không gìn giữ con tôi..  vợ chồng tôi bỏ Chúa, không đến nhà thờ, không sưng tội, rước lễ….

Trong nguy khốn càng gian nan hơn…. Công việc làm của tôi lại không tốt đẹp. Tôi bị đồng nghiệp ghẻ lạnh, cười chê vì lúc đó tôi như người bị tâm thần. Rồi tôi bị chuyển công tác đến một chổ làm mới. Đau khổ tăng thêm khổ đau….

....  Đến nơi làm mới, một chiều ngồi nói chuyện cùng những đồng nghiệp mới tôi giật mình xấu hổ khi nhận mình là người theo đạo Thiên Chúa. Tôi xấu hổ vì từ lâu tôi đã không giữ đạo, tôi đã quên mình là con Thiên Chúa. Tối đó khi về nhà, tôi chỉ còn biết chạy đến cùng Mẹ xin được tha tội … Nhưng không biết có phải Chúa Thánh Thần đang dẫn lối cho tôi chăng ?

Chef  mới của tôi là người theo đạo Thiên Chúa , cô quan tâm đến tôi, mời gọi tôi vào nhóm cầu nguyện và chia sẻ lời Chúa, lúc đầu tôi còn thoái thác, vì sợ chef nên tôi định đến một lần thử xem chia sẻ lời Chúa ra sao. Nhưng… đến môt lần, hai lần… rồi không hiểu từ khi nào tôi cảm thấy như Chúa đang ở trong tôi, Chúa thấu hiểu những đau đớn trong lòng tôi. .. Thế là Phục sinh năm 2005 Chúa đã sống lại thật sự trong tôi. Linh hồn tôi ngủ vùi suốt 7 năm, vậy mà Chúa đã không bỏ rơi tôi. Chúa đã Phục Sinh và cứu vớt tôi.

Giờ đây, tôi vẫn tham gia nhóm cầu nguyện. Cũng có lúc tôi mệt mõi thì Chúa Thánh Thần lại vực tôi đứng lên. Bây giờ, mỗi ngày tôi đều cầu xin được nghe tiếng Chúa chỉ dẫn con đường tôi phải đi, tôi mong muốn được làm mọi sự đẹp lòng Chúa . Mà quả thật, con đường tôi đang đi kkhông phải là tôi chọn mà Chúa đã chọn cho tôi, con đường bác ái, phục vụ tha nhân ….
Tạ ơn Chúa đã ban cho con mọi sự đều trở nên tốt đẹp. Chúa đã không bỏ rơi con. Amen

Bấm vào đây để gởi lời chứng của bạn

Vietcatholic - VaticanRadio - ĐàiChânLýÁChâu - Đồng Công - CNA - CNS - ANI - SpiritDaily - Zenit - YahooMail - GMail Giesuyeuem.net
Home - Email Liên Lạc - TựĐiểnKinhThánh - Ý Kiến -
ThưViệnLời Nhạc - Kho Tài Liệu - Nối Kết - About Us
===oOo===
Quý vị là vị khách  Chúa Giêsu yêu.
Trang web được thăm viếng lần từ ngày 01/05/2002.
Cám ơn Quý vị đã ghé thăm. Xin Thiên Chúa chúc lành cho Quý vị.
MLCN - Thanhlinh.net - Prayers-R-Us. In Jesus we trust, In Spirit we pray.