LÀM
CHỨNG CHO CHÚA:
Niềm Vui Được Chiêm Ngắm Dung Nhan Mẹ Và
Ước Ao Trở Thành Con Chúa
Võ Phương - Việt Nam
Đây là chuyện có
thật. Tôi là kẻ ngoại đạo (người lương).
Tôi thật sự không biết cuộc đời của Tôi sẽ ra
sao? Có thể thay đổi đựơc hơn chút nào hay
không? Nhưng sao trong tôi tràn đầy nỗii buồn.
não nề về tâm hồn.
Với số phận mà ơn trên đã
ban cho tôi đầy đau thương, bởi cách sống khác
thường dù cùng dòng máu màu đỏ như bao con người
khác. Nhưng chẳng hiểu sao, cá tính tôi khác
người và có cuộc sống lập dị khác với người
khác. Tôi đã phải chống chọi với xã hội, với gia
đình (người thân, bè bạn). Biết bao giọt lệ hằng
đêm rơi xuống khi không gian phủ đầy bóng tối.
Suốt 33 năm, đầy đau thương, không biết gì gọi
là vui vẻ, là hạnh phúc của cuộc đời. Và tôi còn
phải sống trong cảnh mẹ ghẻ con chồng đầy tủi
hận.
Khi tôi lên 8 thì Mẹ tôi
đã đi ở một phương trời xa mà tôi không thể nào
được thấy được nữa. Cha mẹ sanh con, trời sanh
tánh. Tôi là 1 người nữ nhưng lại mang cá tính
của 1 người nam. Từ nhỏ, tôi đã biết mình sẽ
phải nhiều cay đắng khi trưởng thành. Nhưng dù
cố gắng ra sao đi nữa, tôi cũng không thể thay
đổi được bản tính khác thường này.
Những lúc buồn, tôi hay
vào các nhà thờ để cùng họ đọc kinh thánh và hát
những bài thánh ca. Khi được nghe như vậy, trong
lòng tôi tự dưng xôn xao vô cùng. Dòng lệ chảy
rớt xuống mặt lúc nào cũng không hề hay. Hằng
tuần tôi đều bị như thế. Dù mình không am hiểu
được gì về Đạo Thiên Chúa Giáo, nhưng cảm nhận
trong lòng tôi nhà thờ giống như là Cha Mẹ của
tôi.
Có sự ấm áp, len lỏi trong
tôi. Mẹ Tôi qua đời quá sớm nên đã mang đi nụ
cười thật sự trong tôi. Đồng thời với số kiếp
khác người như thế, thử hỏi trên đời này còn gì
gọi là hạnh phúc nữa. Còn gì là niềm vui đây?
Tôi luôn sống cô độc giữa muôn ngàn người, hàng
vạn người. Tôi đã phải nếm mùi vị oan nghiệt này
về mặt tình cảm, xã hội, người thân v.v...
Vì khó ai chấp nhận giới tính như tôi, nên biết
sao hơn là chỉ còn biết thầm xin Chúa và Mẹ che
chở, thương xót tôi. Xin Cho tôi được sớm
ra đi, đừng cho tôi mãi tồn tại trên trần gian
này nữa. Đó là lời thầm cầu xin trong tâm hồn
của tôi.
Thế là thời gian khá lâu,
mỗi năm cứ trôi qua. Tôi cảm nhận trong tôi một
tình yêu mà tôi dành cho chúa cho Mẹ không như
bao tình thương khác. Cuối cùng, tôi cầu xin Mẹ
cho tôi được diện kiến Mẹ, đựơc thấy những điều
mà trên thế giới có vài nước đã được thấy Mẹ.
Lời cầu xin ấy Mẹ đã nhậm lời tôi.
Một lần tình cờ tôi từ Sài
gòn trở về quê. Qua hôm sau tôi tới nhà người
quen chơi. Vì người bạn của tôi cũng bên Đạo
Thiên Chúa Giáo, và kéo tôi cùng đi chơi luôn.
Trong tôi không còn tiền, cũng không dám mơ là
sẽ được đi, nhưng người bạn tôi đã lo cho tôi
tất cả mọi chi phí để đi viếng thăm Mẹ Tà Pao, ở
Phan thiết, thuộc tỉnh Tánh linh.
Tôi còn nhớ hôm ấy là ngày
12 tháng 5 năm 2006 (dương lịch). Cả đoàn chúng
tôi (gồm 19 người) thức suốt đêm để cầu nguyện
và đọc kinh. Bức tượng của Mẹ cách mặt đất
khoảng 100 mét. Trên 1 ngọn núi cao sừng sững.
Bức tượng cao khoảng 3 mét. Ngọn núi ấy gần như
bức tường thẳng đứng, chỉ có 1 chút độ lài mà
thôi. Rất sợ khi phải leo lên và khi xuống,
nhưng Mẹ không bao giờ để con cái của Mẹ phải
vấp ngã. Ai ai cũng đều vui vẻ và được an toàn,
không chút trầy sướt khi leo núi.
Dù tôi chưa học giáo
lý nhưng cứ hằng ngày tôi vẫn đi nhà thờ. Tôi
cũng thuộc nhiều Kinh thánh. Mỗi khi đoàn chúng
tôi cầu nguyện là được thấy Mẹ toả ánh hào
quang. Người thì la hét vì vui, người thì khóc
la in ỏi khi mỗi khi thấy Mẹ có những biểu tượng
lạ. Còn riêng tôi vẫn thầm nguyện ước và cứ mãi
hướng nhìn về tượng Mẹ. Cả đêm không hề ngủ giấc
nào. Cho tới khi sáng hôm sau, vào khoảng 7 giờ
5 phút, cả đoàn chúng tôi lại đọc kinh tiếp
trước khi ra về lại Nha Trang. Bỗng nhiên mọi
người thấy rõ ràng 7 sắc cầu vòng toả sáng trên
vòm trời trên bức tượng của Mẹ. Tiếp đó, tôi
nhìn thấy mặt trời đủ sắc màu toả ra xung quanh,
và mặt trời thì cứ xoay mãi như cái quạt
xoay vậy đó. Xoay mãi đúng 30 phút. Từ hình tròn
như trái bóng rồi thành hình tròn như chiếc Bánh
Thánh mà tôi thấy khi ở nhà thờ. Nhưng chiếc
bánh này có độ rất dày và luôn toả hào quang.
Sau khi thành Bánh Thánh
khoảng 5 phút sau, thì từ từ khuất dần vào áng
mây trắng. Tất nhiên khi thấy Mẹ thì mỗi người
thấy cách khác nhau. Nhưng đặc biệt là hình
tượng của mặt trời là đặc biệt nhất, vì khi nhìn
lên mình không bị chói mắt. Lúc đầu, tôi cứ
tưởng rằng hoa mắt nhưng quả thật là không phải
thế. Sau đó chúng tôi trở về Nha trang. Và tới
ngày hôm nay, sau vài tháng tôi chưa ghé lại nữa
vì chưa có cơ hội.
Những gì lời cầu nguyện
của tôi giờ đã trở nên sự thật. Tôi thầm cám ơn
Mẹ. và Chúa. Vì công việc quá lu bu chưa ổn định
nên tôi chưa thể học giáo lý để chính thức là
một Kitô hữu như bao người khác. Tôi còn phải
chờ thầy của nhóm cầu nguyện Mẹ Mễ du sắp xếp
cho tôi được học giáo lý vào ban ngày vì ban đêm
tôi phải làm, nhưng vẫn chưa có khoá để học.
Nhất định tôi sẽ là một Kitô hữu như bao người
mà tôi thầm ước.
Về mục làm chứng cho Chúa
