CHÚA THÁNH LINH
ĐẤNG BAN SỰ SỐNG và TÌNH YÊU
Giáo Lý dựa trên Kinh Tin Kính do Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II giảng dạy.
Đây là sách về giảng dạy giá trị và đầy đủ nhất về Chúa Thánh Thần để học hỏi và tìm hiểu.
|Trở về Mục lục| |Mua sách|

Chúa Thánh Linh Ngự Xuống
theo Tinh Thần Lời Hứa trong Cựu Ước
“Này, Thầy gửi đến
với anh em điều Chúa Cha đã hứa” (Lc
24:49). Phúc Âm Thánh Luca ghi lại việc
hoàn thành những lời Chúa Giêsu hứa với
các tông đồ trước khi Ngài chịu khổ
hình. Những suy niệm của chúng ta trong
chương trước dựa trên lời từ biệt trong
Phúc Âm Thánh Gioan. Chúng ta đã phân
tích điều Chúa Giêsu nói lúc Tiệc Ly về
Đấng Bảo Trợ và việc Ngài đến. Đây là
chính văn ghi lại điều Chúa Giêsu loan
báo và hứa trước khi chịu khổ hình đã
liên kết việc Chúa Thánh Linh ngự đến
với việc chính Ngài “ra đi”. Chúa Giêsu
nhấn mạnh tới hậu quả việc Chúa Thánh
Linh ngự xuống khi Ngài ra đi. Vì thế,
Chúa Giêsu nói: “Chính vì ích lợi cho
anh em mà Thầy ra đi” (Jn 16:7).
Phần cuối Phúc Âm
Thánh Luca cũng gồm những lời quan trọng
Chúa Giêsu nói về đề tài này sau khi
Chúa phục sinh: “Này, Thầy gửi đến với
anh em điều Chúa Cha hứa; nhưng anh em
hãy ở lại trong thành, cho tới khi anh
em nhận được sức mạnh từ trời” (Lc
24:49). Mở đầu Công Vụ Tông Đồ, Thánh
Luca nhắc lại lời căn dặn này một lần
nữa: “Trong khi ở lại với họ (các tông
đồ và môn đệ) Ngài bảo họ đừng rời khỏi
Jerusalem, nhưng chờ đợi điều Chúa Cha
hứa” (Cv 1:4).
Chúa Giêsu nói về
điều Chúa Cha hứa gửi Chúa Thánh Linh
đến như đã được tiên báo trong Cựu Ước.
Sách ngôn sứ Joel ghi: “Và sẽ xảy ra sau
này, là Ta sẽ tuôn đổ thần linh của Ta
trên mọi người; các con trai và con gái
các ngươi sẽ nói tiên tri; các người già
cả sẽ ước mộng và người trẻ tuổi của các
ngươi thấy viễn tượng (linh kiến). Vào
những ngày đó, Ta sẽ tuôn đổ thần linh
của Ta xuống trên cả những đầy tớ trai
và gái của các ngươi” (Joel 3:1-2).
Thánh Phêrô nhắc lại lời
trên đây khi giảng thuyết lần đầu tiên
vào ngày Lễ Hiện Xuống, như chúng ta sẽ
thấy sau này. Khi nói về “điều Chúa Cha
hứa,” Chúa Giêsu cũng nhắc lại lời các
ngôn sứ loan báo, dầu rằng những lời đó
đều có ý nghĩa quan trọng tương tự như
nhau. Những lời Chúa Giêsu loan báo lúc
Tiệc Ly thì rõ ràng và trực tiếp. Nếu
sau khi phục sinh Chúa Giêsu nhắc đến
Cựu Ước, chính là dấu hiệu Ngài muốn
nhấn mạnh tính cách liên tục của chân lý
theo Thánh Linh học trong toàn thể mạc
khải. Điều này có nghĩa: Chúa Kitô hoàn
tất những lời hứa đã được Thiên Chúa lập
trong thời Cựu Ước.
Ngôn sứ Ezekiel
(36:22-28) đã đặc biệt giải thích những
lời hứa về Chúa Thánh Linh. Qua ngôn sứ
Ezekiel, Thiên Chúa loan báo mạc khải về
sự thánh thiện của Chúa, mà sự thánh
thiện đó đã bị xúc phạm bởi tội lỗi của
dân được tuyển chọn, đặc biệt là vì tội
thờ ngẫu thần. Thiên Chúa cũng loan báo
Ngài sẽ tập hợp dân Israel, thanh tẩy
dân này khỏi mọi tì vết. Kế đó Ngài hứa:
“Ta sẽ ban cho các ngươi trái tim mới,
và Ta sẽ đặt vào trong các ngươi tinh
thần mới. Ta sẽ lấy đi khỏi thân xác các
ngươi trái tim bằng đá và cho các ngươi
trái tim bằng thịt. Ta sẽ đặt thần linh
của Ta trong các ngươi, và làm cho các
ngươi bước đi trong thánh luật của Ta
... Các ngươi sẽ là dân của Ta, và Ta sẽ
là Thiên Chúa các ngươi” (Ez 36:26-28).
Lời Thiên Chúa hứa
ban ơn Chúa Thánh Linh trích dẫn trên
đây (Ez 36:26-28) củng cố lời tiên tri
danh tiếng của ngôn sứ Jeremia về giao
ước mới: “Chúa phán, này đã đến những
ngày, khi Ta sẽ lập giao ước mới với nhà
Israel và nhà Judah ... Ta sẽ đặt thánh
luật của Ta trong chúng, và Ta sẽ viết
luật đó trên trái tim chúng. Ta sẽ là
Thiên Chúa của chúng, và chúng sẽ là dân
của Ta” (Jer 31:31,33). Ngôn sứ Jeremia
nhấn mạnh: giao ước mới này sẽ khác với
giao ước cũ - lời giao ước cũ liên kết
với việc giải phóng dân Do Thái khỏi ách
nô lệ Ai Cập.
Chỉ ít ngày trước Lễ
Ngũ Tuần, trước khi về với Chúa Cha,
Chúa Giêsu nhắc lại những lời hứa các
ngôn sứ đã loan báo, đặc biệt là ngôn sứ
Ezekiel và Jeremia: những lời tiên báo
rõ ràng về giao ước mới: Chúa Thánh Linh
ngự xuống với các tông đồ và Giáo Hội.
Lời tiên tri loan báo và hứa “đặt một
tinh thần mới trong chúng” được gieo vào
tâm hồn, vào nội tâm, bản thể tâm linh
của con người. Kết quả việc gieo trồng
tinh thần mới này sẽ là đặt thánh luật
Thiên Chúa trong con người ta, “trong
chúng,” vì thế đó chính là sự ràng buộc
sâu xa giữa bản chất tâm linh và luân
lý. Dẫn chiếu lời ngôn sứ Jeremia và
Thánh Phaolô, góp lời với Thánh
Augustine (tc. De Spiritu et littera,
cc. 17, 21, 24: PL 44, 218, 224, 225),
Thánh Thomas nói: “lời hứa đặt một tinh
thần mới trong chúng” là cốt lõi của
luật mới được gieo vào trái tim người ta
(indita) (tc. Summa Theol., I-II, q.
106, a. I).
Theo lời ngôn sứ
Ezekiel, không phải chỉ là trường hợp
luật Thiên Chúa, mà đúng hơn là hồng ân
Thánh Linh Thiên Chúa, gieo trồng vào
linh hồn nhân loại. Chúa Giêsu loan báo
việc sắp hoàn tất lời tiên báo kỳ diệu
này, đó là Chúa Thánh Linh, tác giả luật
mới, và chính Ngài là luật mới đó, sẽ
hiện diện và hoạt động nơi trái tim nhân
loại. Chúa Giêsu cũng nhấn mạnh: “Anh em
biết Ngài, vì Ngài ở với anh em, và ở
trong anh em” (Jn 14:17). Khi hiện ra
với các tông đồ tụ họp nơi căn phòng
trên lầu vào buổi chiều sau khi phục
sinh, Chúa Kitô nói với các ông, “Anh em
hãy nhận lấy Chúa Thánh Linh” (Jn
20:22).
Vì thế, “việc tuôn đổ
Thánh Linh” không phải chỉ nói đến việc
“đặt,” “viết” thánh luật vào bản thể tâm
linh sâu thẳm của con người. Nhờ Cuộc
Vượt Qua cứu độ của Chúa Kitô, Thiên
Chúa Cha “ban” Chúa Thánh Linh cho các
tông đồ (tc. Jn 14:16) để Ngài có thể
“ngự” trong các ông (tc. Jn 14:17).
Trong Chúa Thánh Linh, Thiên Chúa truyền
thông chính Ngài với nhân loại theo mầu
nhiệm Thần Linh sâu thẳm, để nhân loại
có thể đạt được kết quả linh thiêng nhờ
chia sẻ bản tính Thần Linh trong sự sống
Thiên Chúa Ba Ngôi. Thánh Thomas giải
thích (tc. Summa Theol. I, q. 38, a.2):
vì thế Ơn Thánh Linh là căn bản mọi ân
sủng siêu nhiên. Ơn Thánh Linh là cội rễ
ân sủng thánh hóa và ân sủng đó thực sự
thánh hóa qua “việc con người được dự
phần bản chất thần linh” (tc. 2 Pet
1:4). Hiển nhiên việc thánh hóa này là
một chuyển hóa luân lý nơi tinh thần
nhân loại. Như thế điều các ngôn sứ mô
tả là “đặt luật Thiên Chúa nơi trái tim”
được xác nhận, được làm sáng tỏ và phong
phú hóa ý nghĩa theo chiều kích mới của
“việc tuôn đổ Thánh Linh.”
Việc tuôn đổ ân sủng
Thánh Linh cũng có mục đích đặc biệt
củng cố sứ mệnh các tông đồ, khi Giáo
Hội lần đầu tiên xuất hiện trong lịch
sử, và suốt tiến trình phát triển sứ
mệnh tông đồ về sau. Khi từ biệt các
tông đồ, Chúa Giêsu nói rõ: “Anh em sẽ
'được mặc sức mạnh từ trời'” (Lc 24:29).
“Anh em sẽ nhận được sức mạnh khi Chúa
Thánh Linh đến trên anh em, và anh em sẽ
làm chứng về Thầy tại Jerusalem và Judea
và Samaria và cho tới tận cùng trái đất”
(Cv 1:8).
Trong lời từ biệt,
các tông đồ đã nghe Chúa Giêsu nhấn
mạnh: “Anh em sẽ là chứng nhân” (Jn
15:27). Và trong lời từ biệt này, Chúa
Giêsu cũng liên kết việc làm chứng đầu
tiên trong lịch sử của các tông đồ và
môn đệ với việc Chúa Thánh Linh làm
chứng: “Ngài sẽ làm chứng về Thầy” (Jn
15:26). Vì thế, “với việc làm chứng của
Thánh Linh chân lý, lời chứng về phía
nhân loại của các tông đồ được củng cố
mạnh mẽ. Kết quả là việc làm chứng của
các tông đồ cũng tìm thấy ở việc Chúa
Thánh Linh làm chứng một căn bản tiềm ẩn
liên tục giữa các thế hệ môn đệ và tín
hữu Chúa Kitô, những người sẽ kế tiếp
nhau trải qua các thế hệ” (DV 5).
Ngày đó và sau này,
làm chứng cho Chúa Giêsu là tạo lập nước
Thiên Chúa như Chúa Giêsu đã nói. Cũng
trong dịp trò chuyện trước khi lên trời,
Chúa Giêsu lại nhấn mạnh với các tông đồ
về vương quốc này (Cv 1:3) phải được
hiểu theo nghĩa phổ cập và thế mạt. Nước
Thiên Chúa không phải chỉ là “vương quốc
Israel” tạm bợ (Cv 1:6), theo các ông
nghĩ.
Cũng lúc đó Chúa
Giêsu bảo các ông ở lại Jerusalem sau
khi Chúa lên trời. Chính tại đó “các ông
sẽ nhận được sức mạnh từ trời”; và tại
đó Chúa Thánh Linh sẽ ngự xuống trên các
ông. Lần nữa Chúa nhấn mạnh mối ràng
buộc và sự liên tục giữa giao ước cũ và
giao ước mới. Jerusalem, địa điểm đi vào
lịch sử của Dân Thiên Chúa theo giao ước
cũ, lúc này phải trở nên điểm phát xuất
lịch sử của Dân Thiên Chúa theo giao ước
mới, tức là Giáo Hội.
Jerusalem đã được
chính Chúa Giêsu chọn (tc. Lc 9:5;
13:33) làm địa điểm cho việc hoàn thành
sứ mênh thiên sai của Ngài. Jerusalem là
nơi Ngài chịu chết và phục sinh “Hãy phá
đền thờ này đi, và trong ba ngày Ta sẽ
xây dựng lại” (Jn 2:19), và là địa điểm
của việc cứu độ. Với Lễ Vượt Qua ở
Jerusalem “thời gian của Chúa Kitô” được
kéo dài trở thành “thời gian của Giáo
Hội”: thời điểm quyết định là ngày Lễ
Hiện Xuống. “Như được viết rằng Chúa
Kitô phải chịu đau khổ và ngày thứ ba
sống lại từ cõi chết, và việc ăn năn
thống hối và tha thứ tội lỗi phải được
rao giảng nhân danh Ngài cho muôn dân,
khởi đầu từ Jerusalem” (tc Lc 24:46-47).
Vào lúc khai sinh Giáo Hội, việc này bắt
đầu xảy ra do hành động của Chúa Thánh
Linh, Đấng là Thần Linh Tạo Hóa (Veni,
Creator Spiritus) kéo dài việc tạo dựng
đầu tiên khi thần khí Thiên Chúa “bay là
là trên mặt nước” (St 1:2)
Buổi gặp chung ngày 21
tháng Năm, 1989
Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II
www.thanhlinh.net