CHÚA THÁNH LINH
ĐẤNG BAN SỰ SỐNG và TÌNH YÊU
Giáo Lý dựa trên Kinh Tin Kính do Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II giảng dạy.
Đây là sách về giảng dạy đầy đủ nhất về Chúa Thánh Thần mà mọi tủ sách gia đình cần có.
|Trở về Mục lục| |Mua sách|

Phép Rửa trong Chúa Thánh
Linh
Khai nguyên từ hy lễ thánh giá,
“Giáo Hội” bắt đầu “thời đại” và cuộc lữ
hành trần thế của mình khi Chúa Thánh
Linh ngự xuống trên các tông đồ trong
căn phòng trên lầu. “Bắt đầu thời đại
Giáo Hội” cộng tác với Chúa Thánh Linh
trong sứ mệnh làm cho ơn cứu độ của Chúa
Kitô sinh hoa trái giữa nhân loại từ thế
hệ này đến thế hệ kia. Trong sứ mệnh cứu
độ và cộng tác với Chúa Thánh Linh, Giáo
Hội thi hành tính nhiệm tích của mình
theo lời Công Đồng Vatican II dạy: “Vì
Giáo Hội ở trong Chúa Kitô như nhiệm
tích hoặc dấu chỉ và khí cụ của việc kết
hiệp mật thiết với Thiên Chúa và hiệp
nhất toàn thể nhân loại” (LG 1). Nhiệm
tích tính này có ý nghĩa quan trọng sâu
xa liên hệ với mầu nhiệm Lễ Hiện Xuống,
đem lại cho Giáo Hội sức mạnh và đặc
sủng để hoạt động cách hữu hình giữa
toàn thể gia đình nhân loại.
Trong bài giáo lý hôm nay, chúng ta
muốn xem xét mối liên hệ giữa Lễ Hiện
Xuống và Phép Rửa. Chúng ta biết việc
Chúa Thánh Linh ngự xuống cùng với việc
Chúa Kitô hiện diện đã được loan báo tại
Sông Jordan. Ông Gioan Tẩy Giả là mắt
xích nối kết hai “việc” này, và dĩ nhiên
cho thấy sự liên kết mật thiết của hai
sự việc khi nói về Phép Rửa: “Ngài sẽ
rửa anh em bằng Chúa Thánh Linh” (Mc
1:8). “Ngài sẽ rửa anh em bằng Chúa
Thánh Linh và lửa” (Mt 3:14). Chúng ta
thấy mối liên kết giữa Chúa Thánh Linh
và lửa trong khung cảnh Phúc Âm, có sẵn
trong Cựu Ước: lửa là phương tiện Thiên
Chúa chọn để thanh tẩy lương tâm (tc. Is
1:25; 6:5; Zec 13:9; Mal 3:2-3; Sir 2:5
vv).
Nghi thức phép rửa cử hành trong Do Thái
giáo và trong những tôn giáo cổ xưa khác
là dìm xuống nước, tiêu biểu việc thanh
tẩy. Ông Gioan Tẩy Giả đã theo nghi thức
phép rửa bằng nước này, nhưng nhấn mạnh
thêm về giá trị không phải chỉ ở nghi
thức mà cả bằng ngôn từ tiêu biểu cho
“sự ăn năn thống hối” (tc. Mt
3:2,6,8,11; Lc 3:10-14). Ngoài ra, việc
ăn năn thống hối là hình thức khởi đầu
để những người lãnh phép rửa trở nên môn
đệ và quy tụ chung quanh ông Gioan Tẩy
Giả thành một cộng đồng đón chờ Đấng
Thiên Sai vào thời cánh chung (tc. Mt
3:2,11; Jn 1:13-14). Tuy nhiên, phép rửa
của ông Gioan chỉ là phép rửa bằng nước,
nên không có sức mạnh của Nhiệm Tích
Thanh Tẩy.
Sức mạnh thanh tẩy phải là đặc tính của
Phép Rửa bằng lửa đã được Đấng Thiên Sai
đem tới, mà trong lửa có một yếu tố mạnh
hơn nước nhiều. Ông Gioan Tẩy Giả loan
báo mục tiêu sửa soạn và biểu tượng của
phép rửa ông cử hành cho phù hợp với
Đấng Thiên Sai, Đấng sẽ rửa “bằng Chúa
Thánh Linh và lửa” (Mt 3:11; tc.
3:7,10,12; Jn 1:33). Ông nói thêm Đấng
Thiên Sai sẽ thanh tẩy hoàn toàn bằng
lửa Thánh Linh cho những người sẵn sàng
và được gom lại tựa như “lúa trong kho.”
Tuy nhiên Ngài sẽ đốt “lúa lép và trấu
... bằng lửa không hề tắt” (Mt 3:12),
tựa như “lửa hỏa ngục” (tc. Mt 18:8-9),
hình ảnh bị thiêu đốt trong lửa không hề
tắt dành cho những người không để cho
mình được thanh tẩy (tc. Is 66:24; Jdt
16:17; Sir 7:17; Zeph 1:18; Tv 21:10,
vv).
Một hôm vị Tẩy Giả gặp Chúa Giêsu ở
Sông Jordan, ông nhận ra Ngài là Đấng
Thiên Sai, đã loan báo Ngài là “Chiên
Thiên Chúa, Đấng gánh tội trần gian” (Jn
1:29), và làm phép rửa cho Ngài theo lời
Ngài yêu cầu (tc. Mt 3:14-15). Đồng thời
ông Gioan làm chứng về sứ mệnh thiên sai
của Chúa Giêsu, và ông xưng mình chỉ là
tiền hô của Ngài. Ông Gioan (Tẩy Giả) bổ
túc lời chứng này bằng chính lời ông
tuyên bố với các môn đệ và những người
nghe về cảm nghiệm xảy đến với ông vào
dịp Chúa Giêsu chịu phép rửa. Sự kiện đó
có lẽ đã nhắc ông nhớ lời tường thuật
trong Sáng Thế Ký về lúc chấm dứt đại
hồng thủy (tc. St 8:10) và ông nói: “Tôi
đã thấy Thánh Linh như chim bồ câu từ
trời ngự xuống, và ở trên Ngài. Chính
tôi đã không biết Ngài, nhưng Đấng phái
tôi đi làm phép rửa bằng nước nói với
tôi: ‘Ngươi thấy Thánh Linh ngự xuống và
ở trên ai, thì đấy chính là Đấng sẽ rửa
bằng Thánh Linh ...’” (Jn 1:32-33; tc.
Mt 3:16, Mc 1:8, Lc 3:22).
“Làm Phép Rửa trong Chúa Thánh Linh”
có nghĩa là phục hồi con người bằng
quyền năng Thánh Linh Thiên Chúa. Và đó
là công việc của Đấng Thiên Sai. Như
ngôn sứ Isaiah đã tiên báo (11:2; 42:1),
Thánh Linh ngự trên Chúa Kitô, trút đầy
sức mạnh thần linh vào nhân tính của
Ngài, từ khi nhập thể cho đến sau cuộc
tử nạn trên thánh giá và hoàn tất trong
việc phục sinh (tc. Jn 7:29; 14:26;
16:7,8, 8:20-22; Lc 24:49). Sau khi hoàn
tất việc này, Chúa Giêsu Đấng Thiên Sai
có thể ban Phép Rửa mới trong Thánh Linh
mà Ngài tràn đầy (tc. Jn 1:33, Cv 1:5).
Từ nhân tính vinh hiển của Chúa Kitô,
như từ nguồn nước hằng sống, Thánh Linh
sẽ chảy tràn khắp thế giới (tc. Jn
7:37-39; 19:34; Rom 5:5). Đây là điều
Thánh Gioan Tẩy Giả loan báo khi làm
chứng về Chúa Kitô vào dịp Ngài chịu
phép rửa. Nước và lửa trong Phép Rửa là
biểu tượng mô tả sự huyền nhiệm về sức
mạnh tân tạo sinh mà Đấng Thiên Sai và
Thánh Linh đã đổ xuống trên thế giới.
Suốt thời gian sứ vụ của Ngài, Chúa
Giêsu cũng nói về cuộc khổ hình và tử
nạn chính là Phép Rửa mà Ngài phải chịu,
vì Ngài phải hoàn toàn dìm ngập trong
thống khổ tiêu biểu bằng chén đắng Ngài
phải uống (tc. Mc 10:38; 14:36). Nhưng
Chúa Giêsu đã liên kết Phép Rửa trong
thống khổ của Ngài với biểu tượng khác
của lửa. Về Phép Rửa này, chúng ta có
thể dễ dàng nhận biết Thánh Linh “tràn
đầy” nhân tính của Chúa Cứu Thế và chỉ
một ngày sau cơn bão lửa trên thập giá,
Ngài sẽ cho chảy tràn khắp thế giới.
Thánh Linh sẽ tuôn tràn Phép Rửa bằng
lửa mà Chúa Giêsu đã nóng lòng ước mong
nhận lãnh đến độ Ngài hết sức khắc khoải
cho tới khi Phép Rửa bằng lửa đó hoàn
tất trong Ngài (tc. Lc 12:50).
Trong Tông Huấn Dominum et
Vivificantem, cha đã viết: “Nhiều lần
Cựu Ước nói về lửa từ trời đốt cháy lễ
vật toàn thiêu người ta dâng tiến. Một
cách tương tự, chúng ta có thể nói Chúa
Thánh Linh là lửa từ trời hoạt động
trong thẳm sâu của Mầu Nhiệm Thánh Giá.
Theo một ý nghĩa nào đó, Chúa Thánh Linh
là Tình Yêu và Ân Sủng từ trời xuống
xuyên thấu chính tâm cốt hy lễ hiến dâng
trên thánh giá. Theo truyền thống Phúc
Âm, chúng ta có thể nói: Chúa Thánh Linh
làm tiêu tán hy lễ này bằng lửa yêu mến
liên kết Chúa Con với Chúa Cha trong
hiệp thông Thiên Chúa Ba Ngôi. Chúa
Giêsu đã trân trọng nhận lãnh Chúa Thánh
Linh để sau đó, chỉ một mình Ngài với
Chúa Cha, có thể ban Chúa Thánh Linh cho
các tông đồ, cho Giáo Hội, cho nhân
loại. Chỉ một mình Chúa Giêsu cùng với
Chúa Cha phái Chúa Thánh Linh đi, và
cũng chỉ một mình Chúa Giêsu hiện ra với
các tông đồ trong căn phòng trên lầu, hà
hơi (thổi sinh khí) vào các ông và nói:
“Anh em hãy nhận lấy Chúa Thánh Linh,
nếu anh em tha tội người nào, thì tội
lỗi người ấy được tha ’ (tc. Jn 20:23)”
(số 41).
Như thế hoàn tất lời ông Gioan Tẩy
Giả loan báo về Đấng Thiên Sai tại Sông
Jordan: “Ngài sẽ rửa anh em bằng Chúa
Thánh Linh và lửa” (Mt 3:11; tc. Lc
3:16). Ở đây chúng ta cũng hiểu ý nghĩa
biểu tượng Thiên Chúa cho thấy trong cột
lửa dẫn dân Israel qua sa mạc (tc. Xh
13:21-22); lửa “Núi (Sinai) rực cháy tới
tận trời xanh” (Đnl 4:11); lửa yêu
thương vinh quang rạng ngời dành cho dân
Israel (tc. Đnl 4:24). Như thế đã viên
mãn sự việc mà chính Chúa Giêsu hứa khi
Ngài nói rằng Ngài đến để gieo rắc lửa
khắp thế giới (tc. Lc 12:49), và trong
Sách Khải Huyền nói (về Ngài rằng) mắt
Ngài rực lửa (tc. Kh 1:14; 2:18; 19:12).
Rõ ràng là lửa tiêu biểu Chúa Thánh Linh
(tc. Cv 2:3). Phép Rửa bằng lửa này xảy
ra trong Mầu Nhiệm Vượt Qua, khi Chúa
Kitô “nhận Phép Rửa mà chính Ngài phải
được rửa” (tc. Mc 10:38) trong hy lễ
thánh giá, và trong mầu nhiệm Lễ Hiện
Xuống, lúc Chúa Kitô phục sinh vinh hiển
đổ đầy Thánh Linh của Ngài trên các tông
đồ và Giáo Hội.
Theo Thánh Phaolô, do “Phép Rửa bằng
lửa” trong hy sinh thánh giá, Chúa Kitô
khi phục sinh đã trở nên “Adam sau
cùng,” “thần linh ban sự sống” (tc. 1
Cor 15:45). Bởi vậy, Chúa Kitô phục sinh
đã loan báo với các tông đồ: “Ông Gioan
(Tẩy Giả) làm phép rửa bằng nước nhưng
ít ngày nữa anh em sẽ được rửa bằng Chúa
Thánh Linh” (Cv 1:5). Do việc làm của
“Adam cuối cùng” là Chúa Kitô, “Thánh
Linh ban sự sống” (tc. Jn 6:83) được
trao truyền cho các tông đồ và Giáo Hội.
Vào Ngày Lễ Hiện Xuống, Phép Rửa
trong Thánh Linh và lửa được hiển lộ.
Chính Phép Rửa mới và sau cùng này thanh
tẩy và thánh hóa suốt cuộc sống mới. Từ
Phép Rửa này, Giáo Hội được khai sinh
trong thời kỳ thế mạt và tồn tại “tới
tận thế” (tc. Mt 28:20); không phải chỉ
riêng Giáo Hội ở Jerusalem thời các tông
đồ và môn đệ trực tiếp của Chúa, nhưng
là cho toàn thể Giáo Hội, theo phổ quát
tính của mình, thể hiện qua mọi thời đại
và khắp thế giới.
(Những) Lưỡi lửa đi kèm theo sự kiện
Lễ Hiện Xuống trong căn phòng trên lầu
tại Jerusalem là dấu chỉ lửa Chúa Giêsu
Kitô đem đến và thắp lên trong thế giới
(tc. Lc 12:43): lửa Chúa Thánh Linh.
Nhờ ánh sáng Lễ Hiện Xuống, chúng ta
cũng có thể hiểu rõ hơn tầm quan trọng
của Phép Rửa, nhiệm tích đầu tiên của
Chúa Thánh Linh. Chính Chúa Giêsu đã đề
cập Phép Rửa này khi đàm luận với ông
Nicodemus: “Quả thực, quả thực, Tôi nói
cho ông biết, trừ phi một người được tái
sinh trong nước và Thánh Linh, người đó
không thể vào nước Thiên Chúa” (Jn 3:5).
Cũng trong cuộc đàm luận này Chúa Giêsu
nói đến cuộc tử nạn trên thánh giá (tc.
Jn 3:14-15) và vinh quang thiên đàng của
Ngài (tc. Jn 3:13). Chính Phép Rửa bằng
hy sinh khai mở Phép Rửa bằng nước,
nhiệm tích thứ nhất của Giáo Hội, đã
nhận được sức mạnh để hữu hiệu hóa buổi
khai sinh của mình từ Chúa Thánh Linh và
mở “lối” cho nhân loại “vào nước Thiên
Chúa.” Hiển nhiên, như Thánh Phaolô viết
gởi giáo đoàn Roma, “Anh chị em không
biết tất cả chúng ta đã được rửa trong
Chúa Kitô là đã được rửa trong cái chết
của Ngài sao? Vì được rửa trong cái chết
của Ngài, chúng ta được mai táng với
Ngài, để cũng như Chúa Kitô đã từ kẻ
chết sống lại do quyền năng vinh hiển
của Chúa Cha, chúng ta cũng hành trình
trong đời sống mới” (Rom 6:3-4). Hành
trình Phép Rửa này trong đời sống mới
khởi đầu vào Ngày Lễ Hiện Xuống tại
Jerusalem.
Nhiều lần trong các thư của Thánh
Phaolô, ngài minh họa ý nghĩa quan trọng
của Phép Rửa (tc. 1 Cor 6:11, Tit 3:5; 2
Cor 1:22; Eph 1:13). Ngài thấy Phép Rửa
là một “ước muốn tái sinh và canh tân
trong Chúa Thánh Linh” (Tit 3:5); một
dấu hiệu của việc thanh tẩy “nhân danh
Chúa Giêsu Kitô” (1 Cor 6:11; tc. 2 Cor
1:22); là “dấu ấn Chúa Thánh Linh được
hứa ban” (tc. Eph 1:13); là “một bảo đảm
của Thánh Linh nơi trái tim chúng ta”
(tc. 2 Cor 1:22). Vì Chúa Thánh Linh
hiện diện nơi người chịu Phép Rửa, thánh
Phaolô khuyến cáo các Kitô hữu thời đó
và cũng nhắc lại với chúng ta ngày nay:
“Anh chị em đừng làm phiền Thánh Linh
Thiên Chúa, trong Ngài anh chị em đã
được in dấu chờ ngày cứu độ” (Eph 4:30).
Buổi gặp chung ngày 6 tháng Chín, 1989
Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II
www.thanhlinh.net