CHÚA THÁNH LINH
ĐẤNG BAN SỰ SỐNG và TÌNH YÊU
Giáo Lý dựa trên Kinh Tin Kính do Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II giảng dạy.
Đây là sách về giảng dạy đầy đủ nhất về Chúa Thánh Thần mà mọi tủ sách gia đình cần có.
G.S. Nguyễn Đức Tuyên và Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi chuyển dịch
|Trở về Mục lục| |Mua sách|

Bài Giảng của Thánh Phêrô
sau khi Chúa Thánh Linh Ngự Xuống
Sách Công Vụ Tông Đồ kể rằng sau khi
Chúa Thánh Linh ngự xuống, các tông đồ
bắt đầu nói nhiều ngôn ngữ khác nhau
“mọi người đều ngỡ ngàng bối rối, nói
với nhau, ‘Sự việc này có ý nghĩa gì?’”
(Cv 2:12). Sách Công Vụ giúp chúng ta
hiểu rõ ý nghĩa sự kiện khác thường này,
đã mô tả sự việc xảy ra khi các tông đồ
và môn đệ nam nữ của Chúa Kitô tụ họp
cùng với Đức Maria, Mẹ Chúa, trong căn
phòng trên lầu, và tất cả mọi người đều
được “tràn đầy Thánh Linh” (Cv 2:4).
Trong trường hợp này chính Chúa Thánh
Linh - Đấng An Ủi - vẫn vô hình. Tuy
nhiên, hoạt động của các tông đồ và môn
đệ Chúa Giêsu rõ ràng là do Chúa Thánh
Linh tác động. Từ khi các tông đồ rời
khỏi căn phòng trên lầu, đám đông tụ tập
chung quanh nhà Tiệc Ly đã nhận ra hoạt
động khác thường của các ngài. Những
người đó hỏi nhau: “Điều này có ý nghĩa
gì?” Tác giả Sách Công Vụ không quên ghi
thêm trong số những chứng nhân biến cố
này cũng có một số người chế giễu các
tông đồ, cho rằng có thể các ngài “say
rượu mới” (Cv 2:13).
Hoàn cảnh đó cần có lời giải thích để
minh bạch hóa ý nghĩa đích thực của sự
việc đã xảy ra. Lời giải thích cũng cần
để những người tụ tập bên ngoài nhà Tiệc
Ly biết những người ở trong căn phòng
trên lầu đã chứng kiến hành động của
Chúa Thánh Linh khi Ngài ngự xuống trên
các vị đó.
Đây là cơ hội thích hợp để Thánh Phêrô
giảng thuyết lần đầu tiên. Dưới thần
hướng của Chúa Thánh Linh, Thánh Phêrô
cũng đã nói nhân danh và kết hiệp với
các tông đồ khác. Thánh Phêrô lần đầu
tiên thực hành chức vụ của ngài về rao
giảng Tin Mừng, nhà giảng huấn chân lý
thần linh và làm chứng cho Ngôi Lời. Có
thể nói Thánh Phêrô khởi xướng sứ mệnh
của các giáo hoàng và giám mục, những
người kế vị ngài và các tông đồ khác
suốt mọi thế kỷ. “Khi đó ông Phêrô, đứng
chung với mười một tông đồ khác, đã lên
tiếng nói” ( Cv 2:14).
Trong bài giảng thứ nhất của Thánh
Phêrô, chúng ta nhận thấy cơ cấu tông
tòa đã có từ lúc khởi đầu Giáo Hội. Mười
một tông đồ khác chia sẻ với Thánh Phêrô
cùng một sứ mệnh và ơn gọi thi hành cùng
một thẩm quyền làm chứng nhân. Thánh
Phêrô nói với tư cách đứng đầu các tông
đồ do mệnh lệnh nhận được trực tiếp từ
Chúa Kitô. Không một tông đồ nào chất
vấn về nhiệm vụ và quyền nhân danh các
vị khác mà Thánh Phêrô đã nói trước
nhất. Theo Công Đồng Vatican II, sự kiện
này biểu hiện việc Chúa Thánh Linh ban
nhiều ân phẩm trật và đoàn sủng khác
nhau, hướng dẫn và điều khiển Giáo Hội
trên đường chân lý (tc. LG 4).
Những lời Thánh Phêrô giảng tại
Jerusalem, hiệp thông với mười một tông
đồ khác, nhắc chúng ta nhớ nhiệm vụ tông
đồ hàng đầu của Giáo Hội là rao giảng
Tin Mừng. Công Đồng Vatican II đã minh
thị: “Vì giám mục là những người rao
truyền đức tin, đem nhiều môn đệ mới về
với Chúa Kitô, các ngài là những giáo
phụ đích thực, nghĩa là những vị thầy có
thẩm quyền của Chúa Kitô rao giảng cho
những người được trao phó cho các ngài
những điều họ phải tin và thực hành dưới
minh quang của Chúa Thánh Linh. Các ngài
lấy ra những điều cũ mới trong kho tàng
Mạc Khải, làm cho đức tin sinh hoa kết
trái và luôn luôn cảnh giác để loại bỏ
mọi lầm lạc hằng đe dọa đàn chiên” (LG
25). “Các linh mục, với tư cách những
cộng sự viên của các giám mục,” cũng “có
nhiệm vụ hàng đầu là rao giảng Tin Mừng
của Thiên Chúa cho mọi người.” Như vậy,
nhiệm vụ của các ngài là chu toàn mệnh
lệnh của Chúa Giêsu: ‘... anh em hãy đi
khắp thế giới rao giảng Tin Mừng cho mọi
người’ (Mc 16:15), các ngài thiết lập và
xây dựng Dân Thiên Chúa” (PO 4).
Theo lời trích dẫn từ Công Vụ Tông Đồ
trên đây, cũng nên ghi nhận sự kiện là
những cá nhân có thần ứng tự nhiên làm
chứng về Chúa Kitô không đủ cho việc
truyền bá Phúc Âm. Những chuyển động có
tính cách đặc sủng này từ Chúa Thánh
Linh mà ra và trong một vài khía cạnh
những chuyển động đó cho thấy bằng chứng
đầu tiên về việc làm của Ngài. Chúng ta
nhận thấy điều này trong “đặc ân nói
tiếng lạ (nói nhiều ngôn ngữ,
glossolalia)” vào ngày Lễ Hiện Xuống.
Tuy nhiên, rao giảng Tin Mừng cách có
thẩm quyền, chủ động và tích cực, là
điều cũng cần thiết. Do hoạt động của
Chúa Thánh Linh, sự kiện này xảy ra
trong việc rao giảng và dạy giáo lý vào
thời các tông đồ và nơi cộng đoàn đầu
tiên ở Jerusalem giúp chúng ta có thể
tìm thấy trong đó tính cách hiệp nhất và
hiểu ý nghĩa sự việc này trong chương
trình cứu độ của Thiên Chúa. Sự kiện này
đã xảy ra vào ngày Lễ Hiện Xuống. Điều
cần thiết là phải trình bày và giải
thích sự kiện đã xảy ra cho những người
thuộc mọi dân tộc tụ họp phía bên ngoài
nhà Tiệc Ly. Và cũng phải chỉ dẫn cho họ
về chương trình cứu độ của Thiên Chúa
trong sự việc đã xảy ra.
Bởi thế, chúng ta thấy bài giảng của
Thánh Phêrô rất quan trọng. Chính vì
vậy, trước khi bắt đầu nghiên cứu nội
dung, chúng ta cần ngừng lại giây lát để
tìm hiểu con người diễn giả. Trong hai
dịp trước ngày Chúa Kitô chịu khổ nạn,
Thánh Phêrô đã tuyên xưng niềm tin của
ngài vào Chúa Cứu Thế.
Một lần, khi loan báo về Nhiệm Tích
Thánh Thể ở vùng lân cận Capernaum và
nhiều môn đệ bỏ đi, Chúa Giêsu hỏi các
tông đồ: “Anh em cũng bỏ đi sao?” (Jn
6:67). Thánh Phêrô đáp bằng những lời
được thần khải: “Lạy Thầy, chúng con
biết theo ai? Thầy có những lời ban sự
sống đời đời; (và) chúng con tin và biết
Thầy là Đấng Thánh của Thiên Chúa” (Jn
6:68-69).
Lại lần khác nữa, lời tuyên tín của
Thánh Phêrô xảy ra gần miền Caesarea
Philippi khi Chúa Giêsu hỏi các tông đồ:
“Người ta nói Thầy là Ai?” “Ông Simon
Phêrô đáp: ‘Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên
Chúa hằng sống’” (Mt 16:15-16).
Vào ngày Lễ Hiện Xuống, bấy giờ ông
Phêrô hết lo sợ về việc chối Chúa Giêsu
chiều ngày khổ nạn và đã tuyên xưng cũng
niềm tin trên đây vào Chúa Kitô. Nhờ
biến cố Vượt Qua tăng cường sức mạnh,
ông Phêrô công khai loan báo trước mặt
những người hiện diện: Chúa Kitô đã phục
sinh! (tc. Cv 2:24 ff).
Hơn nữa, Thánh Phêrô là người đầu tiên
nói và cho thấy tâm tư của chính ngài
cùng với tâm ý của mười một tông đồ khác
mà ngài nhận trách nhiệm chính việc rao
giảng và dạy đức tin vào Chúa Kitô, dầu
rằng mười một tông đồ kia cùng chia sẻ
với ngài bổn phận và trách nhiệm. Trong
lời giảng đầu tiên, Thánh Phêrô đã ý
thức những điều ngài thực hiện khi thi
hành sứ mệnh giáo phụ phát xuất từ thiên
chức tông đồ của ngài.
Mặt khác, bài giảng của Thánh Phêrô
theo một cách nào đó là phần tiếp dẫn
lời giảng dạy của chính Chúa Giêsu. Chúa
Kitô đã làm cho những người nghe Ngài
phải tin tưởng, Thánh Phêrô cũng làm như
vậy. Chúng ta có thể nói Chúa Giêsu thi
hành sứ mệnh của Ngài trong giai đoạn
trước cuộc khổ nạn trong viễn ảnh phục
sinh, trong khi Thánh Phêrô rao giảng và
hành động trong ánh sáng Vượt Qua mà
biến cố đó đã hoàn tất. Sự kiện này xác
nhận chân lý về sứ mệnh và Tin Mừng của
Chúa Kitô. Thánh Phêrô rao giảng và hành
động trong ảnh hưởng của Chúa Thánh
Linh, Thánh Linh chân lý, mà những lời
nói và việc làm của Chúa Kitô đã chiếu
ánh sáng vào chính sự kiện Lễ Hiện
Xuống.
Sau cùng, chúng ta đọc trong Công Vụ
Tông Đồ: “Ông Phêrô ... lên tiếng ...”
(Cv 2:14). Ở đây, dường như tác giả Sách
Công Vụ muốn nói tới không phải chỉ sức
mạnh lời rao giảng của Thánh Phêrô, mà
cũng đặc biệt nhấn mạnh đến sự xác tín
và thẩm quyền mà nhờ đó ngài rao giảng.
Sự việc xảy ra tương tự những điều Phúc
Âm nói về Chúa Giêsu, chẳng hạn khi Ngài
giảng dạy thì những người nghe Ngài “đều
sửng sốt về giáo huấn của Ngài, vì Ngài
giảng dạy họ như người có thẩm quyền”
(Mt 1:22; tc. Mc 7:29), “vì Ngài nói rất
quyền uy” (xđ Lk 4:32).
Vào ngày Lễ Hiện Xuống, Thánh Phêrô và
các tông đồ khác đã nhận được Thánh Linh
chân lý, nhờ quyền năng Thánh Linh, ngài
có thể rao giảng y như cách thức của
Chúa Kitô. Ngôn từ trong chính bài giảng
thứ nhất của Thánh Phêrô, ngài đã diễn
đạt được thẩm quyền của chân lý mạc
khải.
Buổi gặp chung ngày 25 tháng Mười, 1989
Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II
www.thanhlinh.net