MLCN BácÁi
Hội Viên ÝKiến
Hìnhnh  VuiCười
LờiChứng TĐiển
PhòngCầuNguyện CầuNguyệnOnline DÁnLuyệnNgục Trang Chúa Cha Tài Liệu LưuBút
Phòng Thánh Thể CầuNguyện Email Cu Cho Ơn Gọi TrangChúaGiêsu TViện Audio
Lòng Thương Xót Thánh Kinh Đàng Thánh G TrangThánhThần  GiảiĐápThắcMắc
MụcVTrẻ - 1001 PhòngThánhCa GởiThiệp Ecards Trang MMaria WebHost Nối Kết
 

CHÚA THÁNH LINH
ĐẤNG BAN SỰ SỐNG và TÌNH YÊU
Giáo Lý dựa trên Kinh Tin Kính do Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II giảng dạy.
Đây là sách về giảng dạy đầy đủ nhất về Chúa Thánh Thần mà mọi tủ sách gia đình cần có.
G.S. Nguyễn Đức Tuyên  và Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi  chuyển dịch
|Trở về Mục lục|  |
Mua sách|

Việc Truyền Giáo của Các Tông Đồ Thời Sơ Khai

    Trước khi về với Chúa Cha, Chúa Giêsu hứa với các tông đồ: “Anh em sẽ nhận được sức mạnh khi Chúa Thánh Linh ngự xuống trên anh em; và anh em sẽ làm chứng về Thầy ở Jerusalem, khắp Judea, Samaria và tới tận cùng trái đất” (Cv 1:8). Như cha đã viết trong Tông Huấn Dominum et Vivificantem: “Lời tiên báo này hoàn tất vào ngày Lễ Hiện Xuống. Nhờ sức mạnh của Chúa Thánh Linh các tông đồ đã nhận được khi đang cầu nguyện trong phòng Tiệc Ly, Thánh Phêrô tiến ra tiếp xúc với những đoàn người nói nhiều ngôn ngữ khác nhau tụ họp mừng lễ. Ngài loan báo điều mà trước kia chắc chắn ngài đã không có can đảm nói ra” (số 30). Thánh Phêrô là nhân chứng đầu tiên đã công khai long trọng rao giảng về Chúa Kitô phục sinh và Chúa Kitô vinh thắng;  Mở đầu việc tông đồ truyền giáo.

   Từ quan điểm giáo phụ trong phần suy niệm trước, chúng ta đã nghiên cứu vấn đề: “ông Phêrô cùng với mười một tông đồ khác” (tc. Cv 2:14). Hôm nay chúng ta muốn phân tích nội dung bài giảng thứ nhất của Thánh Phêrô vì là mẫu mực cho nhiều lời tuyên xưng khác nối tiếp trong Công Vụ Tông Đồ và trong lịch sử Giáo Hội sau này.

   Thánh Phêrô nói với những người tụ họp gần nhà Tiệc Ly: “Hỡi những người Judea và toàn thể mọi người cư ngụ tại Jerusalem ...” (Cv 2:14). Chính những người đó đã chứng kiến hiện tượng truyền thông bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau, và đã nghe bằng chính ngôn ngữ địa phương của họ lời các tông đồ nói về “những việc xảy ra do quyền năng Thiên Chúa” (tc. Cv 2:11). Thánh Phêrô bắt đầu giảng thuyết bằng việc bênh vực và minh giải về những người “được tràn đầy Chúa Thánh Linh” (Cv 2:3) bị cho là say rượu vì hành vi khác thường của các ngài. Khởi đầu ngài nói: “Những người này không say rượu như các ông tưởng tượng đâu, vì chỉ mới giờ thứ ba trong ngày: nhưng đây là điều đã được ngôn sứ Joel tiên báo” (Cv 2:15-16).

    Lời tiên tri của ngôn sứ Joel đã trích đầy đủ trong Công Vụ Tông Đồ: “(Và) Thiên Chúa phán: trong những ngày sau chót Ta sẽ tuôn đổ Thánh Linh của Ta xuống trên nhân loại, và con trai con gái của các ngươi sẽ nói tiên tri” (Cv 2:17). Việc “tuôn đổ Thánh Linh” này trên những người già trẻ và tôi tớ nam nữ, bởi thế sẽ có tính chất phổ quát. Và điều này được xác nhận bằng những dấu chỉ: “Ta sẽ cho thấy những dấu lạ trên trời và dưới đất” (Cv 2:19). Dấu chỉ đó sẽ là những “ngày của Chúa” đang tới gần (tc. Cv 2:20). “Và bất cứ người nào kêu cầu thánh danh Chúa sẽ được cứu độ”  (Cv 2:21).

   Trong tâm trí của người giảng thuyết, lời tiên tri của ngôn sứ Joel minh giải ý nghĩa của sự kiện mà những người hiện diện đã nhìn thấy dấu chỉ: “việc ban đầy tràn Chúa Thánh Linh.” Hiện tượng đó là hành động siêu nhiên của Thiên Chúa kèm theo với những dấu hiệu tiêu biểu cho việc Thiên Chúa đến mà các ngôn sứ đã loan báo và Tân Ước đã đồng hóa lời các ngôn sứ với việc Chúa Kitô đến. Trong bối cảnh này Thánh Phêrô cô đọng nội dung căn bản lời giảng của ngài và là chính những hạt nhân của việc tông đồ “rao giảng Phúc Âm (kerygma)”: “Hỡi những người Israel, hãy nghe những lời này: Chúa Giêsu Nazareth đã được Thiên Chúa minh chứng với anh em bằng những công việc huyền diệu, những việc kỳ lạ và dấu chỉ vi diệu mà qua Ngài Thiên Chúa đã làm trước mặt anh em, như chính anh em đã biết điều đó. Theo kế hoạch được ấn định và biết trước của Thiên Chúa, Chúa Giêsu đã bị nộp, và anh em đã dùng bàn tay kẻ dữ đóng đinh Ngài vào thập giá mà giết đi. Nhưng Thiên Chúa đã cho Ngài sống lại, giải thoát Ngài khỏi những đau khổ của sự chết, vì sự chết không thể nào kềm chế được Ngài” (Cv 2:22-24).      

Không phải tất cả mọi người, từ khắp nơi về mừng Lễ Vượt Qua và Lễ Ngũ Tuần, hiện diện khi Thánh Phêrô giảng đều đã góp phần vào những biến cố ở Jerusalem mà kết thúc bằng cuộc tử nạn trên thánh giá của Chúa Kitô. Nhưng Thánh Phêrô gọi tất cả những người đó là “những người Israel,” những người thuộc về thế giới cổ xưa mà vào thời đó, mọi người đều biết rõ những dấu chỉ việc Chúa đến.

   Những dấu chỉ và sự lạ lùng mà Thánh Phêrô nói tới hiển nhiên vẫn còn trong ký ức của cư dân Jerusalem và cả những người nghe ngài nói. Ít nhất những người ấy đã phải nghe Chúa Giêsu Nazareth nói tới những dấu chỉ đó. Dù bất cứ tình huống nào, khi nhắc lại những việc Chúa Giêsu đã làm, Thánh Phêrô chuyển qua sự việc Chúa Giêsu chết trên thập giá, và nói thẳng về trách nhiệm những người đã kết án Ngài phải chết. Tuy nhiên, ngài nói thêm Chúa Kitô “bị nộp theo chương trình được ấn định và biết trước của Thiên Chúa” (tc. Cv 2:23). Vì thế Thánh Phêrô dẫn những người nghe ngài đi vào viễn tượng chương trình cứu độ của Thiên Chúa đã được hoàn thành nhờ khổ hình cứu độ của Chúa Kitô. Và ngay sau đó, ngài minh chứng quyết định về hành động của Thiên Chúa xuyên qua và vượt trên mọi điều người ta làm. Ngài minh xác Chúa Kitô phục sinh: “Thiên Chúa đã làm cho Ngài sống lại, giải thoát Ngài khỏi những đau khổ của sự chết, vì sự chết không thể nào cầm giữ Ngài mãi” (Cv 2:24).

   Sự kiện đó là điểm tột cùng của việc tông đồ rao giảng Tin Mừng về Chúa Kitô, Chúa Cứu Thế, Đấng đã chiến thắng sự chết.

   Ở điểm này Thánh Phêrô viện dẫn Cựu Ước, kể lại Thánh Vịnh 16 các câu 8-11 về Đấng Thiên Sai:

“Con luôn thấy Ngài trước mặt con,

vì có Ngài ở bên (hữu con) con chẳng khi nào nao núng;

 vì thế lòng con hân hoan, và miệng lưỡi con reo vui;

hơn nữa thân xác con sẽ an nghỉ trong hy vọng.

Vì Ngài sẽ chẳng bỏ rơi hồn con nơi Âm Phủ

 cũng chẳng để cho Đấng Thánh của Ngài chịu hư nát trong phần mộ.

Ngài đã cho con thấy những nẻo đường về cõi sống;

Ngài sẽ làm cho con tràn đầy hân hoan trước mặt ngài”

(Cv 2:25-28).

   Trích văn trên đây là đoạn phù hợp hữu lý từ Thánh Vịnh của vua David mà tác giả Công Vụ Tông Đồ trích theo bản Septuagint (bản Bảy Mươi), tiếng Hy Lạp. Trích dẫn Thánh Vịnh 16 trên đây nhấn mạnh khát vọng của người Israel mong thoát chết, theo ý nghĩa một niềm hy vọng thoát chết ngay cả khi sự chết đã xảy ra.

   Rõ ràng Thánh Phêrô cố ý nhấn mạnh những lời Thánh Vịnh không áp dụng vào vua David, mà cho tới ngày đó phần mộ của ngài vẫn còn ở giữa dân cư Jerusalem. Đúng ra, những lời đó nói về hậu duệ của ngài là Chúa Giêsu Kitô: vua David “đã thấy trước và nói về sự phục sinh của Chúa Kitô” (Cv 2:31). Vì thế những lời tiên tri đã xảy ra trọn vẹn: “Thiên Chúa đã làm chính Chúa Giêsu cho sống lại và tất cả chúng tôi làm chứng điều này. Vì thế được tôn vinh bên hữu Thiên Chúa, Ngài đã nhận được lời hứa của Chúa Cha ban Chúa Thánh Linh và đã đổ tràn đầy Thánh Linh mà các bạn thấy và nghe ... Vậy toàn thể nhà Israel cần phải biết chắc rằng Chúa Giêsu mà anh em đã treo trên thập giá thì Thiên Chúa đã đặt Ngài làm Chúa và làm Đấng Kitô” (Cv 2:32-33, 36).

   Bữa chiều trước cuộc khổ hình, Chúa Giêsu nói với các tông đồ tại phòng Tiệc Ly về Chúa Thánh Linh: “Ngài sẽ làm chứng về Thầy ... và anh em cũng là những nhân chứng” (Jn 15:26-27). Như cha đã viết trong Tông Huấn Dominum et Vivificantem: “Trong bài giảng thứ nhất của thánh Phêrô ở Jerusalem ‘việc làm chứng’ này rõ ràng ngay từ đầu: đó là Thánh Linh An Ủi và các tông đồ làm chứng về Chúa Kitô chịu đóng đinh thập giá và phục sinh” (số 30).

   Trong chứng ngôn trên đây thánh Phêrô muốn nhắc những người nghe ngài về mầu nhiệm Chúa Kitô phục sinh. Nhưng ngài cũng muốn giải thích những sự kiện về Lễ Hiện Xuống mà họ chứng kiến, cho thấy những sự kiện đó là dấu chỉ việc Chúa Thánh Linh ngự đến. Đấng An Ủi thực sự đã đến do Cuộc Khổ Nạn của Chúa Kitô. Chúa Thánh Linh đến và biến đổi những người Galilee đó, những người được ký thác việc làm chứng về Chúa Kitô “được tôn vinh bên hũu Chúa Cha” (tc. Cv 2:33), nghĩa là được tôn vinh bởi Ngài đã chiến thắng sự chết. Vì thế việc Chúa Thánh Linh ngự đến là lời xác nhận quyền năng thần linh của Chúa Kitô phục sinh. “Toàn thể nhà Israel phải biết chắc điều này: Chúa Giêsu mà anh em đã treo trên thập giá, Thiên Chúa đã đặt Ngài làm Chúa và làm Đấng Kitô” (Cv 2:36). Trong Thư gửi tín hữu tại Roma, Thánh Phaolô cũng tuyên xưng: “Chúa Giêsu là Chúa” (Rom 10:9).

Buổi gặp chung ngày 8 tháng 11, 1989

Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II
www.thanhlinh.net

|Trở về Mục lục|  |Mua sách|

Quý vị là vị khách Chúa Giêsu yêu.
Website được thăm viếng lần từ 01/05/2002.
Cám ơn Quý vị đã ghé thăm. Xin Thiên Chúa chúc lành cho Quý vị.
| Home | | Email |