CHÚA THÁNH LINH
ĐẤNG BAN SỰ SỐNG và TÌNH YÊU
Giáo Lý dựa trên Kinh Tin Kính do Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II giảng dạy.
Đây là sách về giảng dạy đầy đủ nhất về Chúa Thánh Thần mà mọi tủ sách gia đình cần có.
G.S. Nguyễn Đức Tuyên và Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi chuyển dịch
|Trở về Mục lục| |Mua sách|

Tác Dụng Lời Thánh Phêrô
Giảng vào Ngày Lễ Hiện Xuống
Sau khi ghi lại bài giảng đầu tiên
của Thánh Phêrô ngày Lễ Hiện Xuống, tác
giả Công Vụ Tông Đồ nói: những người
hiện diện “đau đớn xúc động tâm can” (Cv
2:37). Những lời hùng hồn này cho thấy
Chúa Thánh Linh hoạt động trong tâm hồn
những người nghe lời rao giảng truyền
giáo đầu tiên của Tông Đồ Phêrô. Ngài
làm chứng Chúa Kitô chịu khổ hình thập
giá và phục sinh và giải thích những
biến cố khác thường đã xảy ra ngày hôm
đó. Đặc biệt, lời trình bày công khai
đầu tiên về mầu nhiệm Vượt Qua đã đi vào
tâm cốt những khát vọng của người thời
Cựu Ước, khi Thánh Phêrô nói: “Chúa
Giêsu mà các anh em đóng đinh thập giá
đã được Thiên Chúa tôn phong làm Chúa và
Đấng Kitô” (Cv 2:36).
Cũng Chúa Thánh Linh, Đấng đã ngự
xuống với các tông đồ, lúc này hoạt động
trong tâm hồn những người nghe lời thánh
tông đồ giảng. Những lời Tông Đồ Trưởng
Phêrô đánh động tâm can và làm thức dậy
trong họ “sự lên án về tình trạng tội
lỗi của họ” là bước đầu của việc cải
đổi.
Vì quá xúc động thống hối, nên “...
những người đó nói với ông Phêrô và các
tông đồ khác: ‘Thưa quí huynh đệ, chúng
tôi phải làm gì?’” (Cv 2:37). Câu hỏi,
“chúng tôi phải làm gì?” biểu lộ tâm ý
sẵn sàng. Đây là thiên hướng thành tâm
của những người nghe lời Tông Đồ Phêrô
khiến họ ý thức rằng cần phải thay đổi
cuộc sống. Những người đó nói với Thánh
Phêrô và các tông đồ khác. Họ biết Thánh
Phêrô cũng nói thay cho mười một tông đồ
kia, vì tất cả các tông đồ đều là chứng
nhân cho cùng một chân lý, và được trao
cho cùng một sứ mệnh. Điều cũng quan
trọng là những người đó gọi các tông đồ
là “quí huynh đệ,” bắt chước Thánh Phêrô
trong lời giảng của ngài đã nói trong
tinh thần huynh đệ, và trong phần cuối
của bài giảng ngài đã gọi những người
hiện diện là “quí huynh đệ.”
Khi đó chính Thánh Phêrô trả lời
những người hiện diện. “Hãy ăn năn thống
hối” là lời đáp giản dị súc tích (Cv
2:38). Chúa Giêsu khởi đầu sứ mệnh thiên
sai của Ngài bằng chính lời kêu gọi này
(tc. Mc 1:15). Nhờ sức mạnh của Thánh
Linh Chúa Kitô vào ngày Lễ Hiện Xuống mà
Thánh Phêrô đã nhắc lại lời Chúa Giêsu:
“Hãy ăn năn thống hối” (tc. Mc 1:15).
Trong Tông Huấn Dominum et
Vivificantem, cha đã nhấn mạnh “ăn năn
thống hối” là bước quan trọng trong tiến
trình cải đổi mà Chúa Thánh Linh hoạt
động trong chúng ta. “Do việc trở nên
‘ánh sáng soi mọi con tim,’ tức là ánh
sáng lương tâm, Chúa Thánh Linh ‘làm cho
nhận biết tội lỗi,’ có nghĩa: Ngài làm
cho người ta nhận ra điều xấu xa của
chính họ, và đồng thời hướng dẫn người
ta tới điều tốt lành. ... Như thế, nhờ
ảnh hưởng của Đấng An Ủi, việc cải đổi
tâm hồn con người là điều kiện bất khả
ly để ơn tha thứ tội lỗi được thể hiện”
(số 42).
Thánh Phêrô nói “ăn năn thống hối,”
có nghĩa là thay đổi: từ chối bỏ Chúa
Kitô chuyển sang lòng tin nơi Đấng Phục
Sinh.
Khổ hình thập giá đã khẳng định việc
khước từ Chúa Kitô, niêm ấn bằng cái
chết ô nhục của Ngài trên đồi Golgotha.
Thánh Phêrô kêu gọi những người đã đóng
đinh Chúa Giêsu tin vào Đấng Phục Sinh:
“Thiên Chúa đã cho Ngài sống lại, giải
thoát Ngài khỏi mọi đau đớn của sự chết”
(Cv 2:24). Như thế Lễ Hiện Xuống là sự
xác nhận việc Chúa Kitô phục sinh.
Trước hết, lời kêu gọi ăn năn thống
hối nói đến lòng tin vào Chúa Kitô Đấng
Cứu Thế. Hiển nhiên, qua khổ hình thập
giá và cái chết của Chúa Kitô, Mầu Nhiệm
Phục Sinh là mạc khải quyền năng Thiên
Chúa đem lại ơn cứu độ và giải phóng
nhân loại khỏi tội lỗi.
Nếu qua lời rao giảng của Thánh Phêrô
mà Chúa Thánh Linh “làm cho người ta
nhận biết tội lỗi” thì Ngài đã làm việc
đó “nhờ công cuộc cứu chuộc đã được hoàn
tất bằng Máu của Con Người (Máu của Chúa
Kitô)”. Thư gửi các tín hữu Do Thái nói
“Máu này thanh tẩy lương tâm” (tc. Dt
9:14). Bởi thế, có thể nói khổ hình cứu
chuộc của Chúa Giêsu mở cửa để Chúa
Thánh Linh đi vào nơi thâm sâu nhất tâm
hồn mỗi người, nghĩa là vào “lương tâm
sâu thẳm nhất của con người” (DViv 42).
Trong lời giảng ngày Lễ Hiện Xuống,
thánh Phêrô tuyên xưng và làm chứng rằng
điều này đạt tới trình độ thâm sâu thầm
kín nhất nhờ hành động của Chúa Thánh
Linh trong ơn cứu chuộc của Chúa Kitô.
Thánh Phêrô nói tiếp để kết thúc
thông điệp của ngài như sau: “Từng người
anh chị em hãy ăn năn thống hối và chịu
Phép Rửa nhân danh Chúa Giêsu Kitô để
được ơn tha thứ tội lỗi; và anh chị em
sẽ nhận được Chúa Thánh Linh” (Cv 2:38).
Ở đây chúng ta nhớ lại điều Thánh Phêrô
và các tông đồ khác đã nghe Chúa Giêsu
nói sau lúc phục sinh, khi “Ngài mở trí
khôn các ông hiểu Sách Thánh, và nói với
các ông: ‘Như được chép trong Sách
Thánh, Đấng Kitô phải chịu khổ hình và
từ cõi chết sống lại ... việc ăn năn
thống hối và ơn tha thứ khỏi tội lỗi
phải được rao giảng nhân danh Ngài cho
khắp muôn dân, bắt đầu từ Jerusalem’”
(Lc 24:45-47).
Trung thành với những điều Chúa Kitô
đã sắp đặt (tc. Mc 16:16; Mt 28:19),
Thánh Phêrô không những chỉ kêu gọi ăn
năn thống hối mà cũng kêu gọi việc chịu
Phép Rửa nhân danh Chúa Kitô “để được
tha thứ ... tội lỗi” (Cv 2:38). Vào ngày
Lễ Hiện Xuống các tông đồ đều “được rửa
trong Chúa Thánh Linh” (tc. Cv 2:4). Vì
thế, khi truyền bá niềm tin vào Đấng
Kitô, Chúa Cứu Thế, các ngài thúc giục
dân chúng chịu Phép Rửa, nhiệm tích đầu
tiên của đức tin. Vì Phép Rửa có hiệu
lực tha thứ tội lỗi, đức tin tìm thấy
được trong Phép Rửa một hình thức diễn
tả nhiệm tích của mình để con người có
thể chia sẻ ân sủng của Chúa Thánh
Linh.
Đây là đường lối thông thường của
việc cải đổi và ân sủng. Tuy nhiên cũng
không loại bỏ những đường lối khác, vì
“Thánh Linh muốn thổi đi đâu thì thổi”
(tc. Jn 3:8). Chúa Thánh Linh có thể
hoàn tất công việc cứu độ bằng việc
thánh hóa con người ngoài nhiệm tích,
khi không thể lãnh nhận nhiệm tích được.
Đó là điều huyền nhiệm của việc gặp gỡ
giữa ân sủng thần linh với linh hồn con
người. Chúng ta tạm ngưng ở đây, vì
chúng ta sẽ lại bàn tới điều này trong
những suy gẫm về Phép Rửa, nếu Chúa
muốn.
Trong Tông Huấn Domimum et
Vivificantem, cha đã phân tích chiến
thắng tội lỗi đạt được nhờ Chúa Thánh
Linh khi dẫn chiếu việc làm của Chúa
Kitô Đấng Cứu Thế. Và “Nhờ ơn thúc đẩy
Chúa Thánh Linh trút xuống trong ngày Lễ
Hiện Xuống và qua tác vụ tông đồ rao
giảng thời Giáo Hội sơ khai, việc nhận
thức được vấn đề tội lỗi làm hiển lộ
quyền năng cứu độ của Chúa Kitô chịu
đóng đinh thập giá và phục sinh.” Như
vậy lời hứa liên quan đến Chúa Thánh
Linh được nói trước ngày Phục Sinh đã
hoàn tất: “Ngài sẽ lấy những gì của Thầy
mà nói rõ cho anh em.” Vì thế, trong
ngày Lễ Hiện Xuống, Thánh Phêrô nói về
tội của những người ‘không tin’ và đẩy
Chúa Giêsu Nazareth tới cái chết ô nhục,
Chúa Thánh Linh là chứng nhân cuộc vinh
thắng đối với tội lỗi: mà theo một ý
nghĩa nào đó, là một chiến thắng đã đạt
được đối với tội lỗi kinh khủng nhất mà
sao con người có thể phạm là giết Chúa
Giêsu, Con Thiên Chúa, Đấng đồng bản
tính với Chúa Cha! Cũng vậy, cái chết
của Con Thiên Chúa chiến thắng sự chết
của loài người: ‘Ôi sự chết, Ta sẽ là
cái chết của ngươi,’ vì Con Thiên Chúa
bị đóng đinh và chết trên thập giá đã
‘chiến thắng’ tội lỗi nhân loại và cả
mọi tội lỗi cá nhân, cả đại trọng tội
người ta đã phạm là giết Chúa Cứu Thế
tại Jerusalem vào ngày Thứ Sáu Tuần
Thánh. Vì tội lỗi trầm trọng lớn lao
kinh khủng nhất về phần nhân loại được
đền bù nhờ hiến tế của tình yêu tối
thượng của trái tim Chúa Cứu Thế, tình
yêu đó chiến thắng sự xấu xa ác độc của
tất cả mọi tội lỗi nhân loại” (số 31).
Vì thế chiến thắng của thập giá là
chiến thắng của tình yêu! Đây là chân lý
bao gồm trong lời thánh Phêrô hô hào cải
đổi qua Phép Rửa.
Nhờ tình yêu chiến thắng của Chúa
Kitô, Giáo Hội cũng được sinh ra trong
Phép Rửa qua việc làm của Chúa Thánh
Linh vào ngày Lễ Hiện Xuống, khi những
người đầu tiên trở lại với Chúa Kitô.
Công vụ Tông Đồ nói: “những người
tiếp nhận lời ông (Phêrô) đều lãnh Phép
Rửa, và ngày hôm đó có khoảng ba ngàn
người được thêm vào số những người tin
theo Chúa Kitô” (Cv 2:41), “những người
đó được thêm vào” số những người trước
đó “đã được rửa trong Chúa Thánh Linh
(các tông đồ và môn đệ).” Được rửa “bằng
nước và Chúa Thánh Linh,” những người
này trở nên cộng đồng “con cái được thừa
nhận của Thiên Chúa” (tc. Rom 8:15). Là
“con cái trong Chúa Con” (tc. Eph 1:5),
những người này trở nên “một” trong mối
liên kết của tình huynh đệ mới. Qua hành
động của Chúa Thánh Linh những người này
trở nên Giáo Hội Chúa Kitô.
Về phương diện này chúng ta phải nhớ
lại sự kiện liên quan đến ông Simon
Phêrô xảy ra trên hồ Gennesaret. Thánh
sử Luca ghi: Chúa Giêsu “bảo ông Simon,
‘Cho thuyền ra chỗ sâu mà thả lưới.’ Và
ông Simon đáp, ‘Thưa Thầy, chúng tôi đã
vất vả suốt đêm mà chẳng được gì. Nhưng
vâng lời Thầy tôi sẽ thả lưới.’ Và khi
thả lưới, các ông bắt được một mẻ lớn,
lưới gần rách ... và cá đổ đầy hai
thuyền, đến độ gần chìm. Khi ông Simon
Phêrô thấy cảnh này, ông quì ôm gối Chúa
Giêsu và nói, ‘Lạy Chúa, xin rời xa con,
vì con là kẻ tội lỗi ...’ Và Chúa Giêsu
nói với ông Phêrô, ‘Đừng sợ; từ nay anh
sẽ thu phục người ta.’ Và khi các ông đã
đưa thuyền vào bờ, các ông bỏ mọi sự và
đi theo Ngài” (Lc 5:4-8; 10-11).
Dấu lạ này bao gồm lời loan báo sẽ
chiến thắng đối với tội lỗi nhờ đức tin,
ăn năn thống hối và Phép Rửa, mà thánh
Phêrô rao giảng nhân danh Chúa Kitô. Lời
loan báo này đã thành sự thực vào ngày
Lễ Hiện Xuống, và được minh chứng bởi
việc làm của Chúa Thánh Linh. Ngư phủ
Phêrô và các bạn đồng nghiệp của ông
trên hồ Gennesaret đã tìm được ở điều
thực tế này ý nghĩa của quyền năng Chúa
Kitô phục sinh, và đồng thời ý nghĩa sứ
mệnh tông đồ của các ngài. Các ngài nhận
thấy lời tiên báo: “Từ nay anh sẽ là kẻ
thu phục người ta” được thể hiện.
Buổi gặp chung ngày 15 tháng Mười Một,
1989
Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II
www.thanhlinh.net