CHÚA THÁNH LINH
ĐẤNG BAN SỰ SỐNG và TÌNH YÊU
Giáo Lý dựa trên Kinh Tin Kính do Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II giảng dạy.
Đây là sách về giảng dạy đầy đủ nhất về Chúa Thánh Thần mà mọi tủ sách gia đình cần có.
G.S. Nguyễn Đức Tuyên và Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi chuyển dịch
|Trở về Mục lục| |Mua sách|

Lễ Hiện Xuống nơi Dân
Ngoại
Chúa Thánh Linh ngự đến trong ngày Lễ
Hiện Xuống làm viên mãn “mầu nhiệm Vượt
Qua” của Chúa Kitô khi Ngài ra đi qua
khổ hình thập giá. Lễ Hiện Xuống hoàn
tất việc Thiên Chúa tự khải trong Chúa
Con Nhập Thể. Như thế “hoàn tất trọn vẹn
sứ mệnh của Đấng Thiên Sai,” nghĩa là
của Đấng đã nhận được sự sung mãn Chúa
Thánh Linh cho Dân Được Tuyển Chọn của
Thiên Chúa và cho toàn thể nhân loại.
“Đấng Thiên Sai” đích thực sự là “Chúa
Kitô, nghĩa là ‘Đấng Được Xức Dầu,” và
trong lịch sử ơn cứu độ thì từ ngữ này
có nghĩa đầy đủ là ‘Đấng Được Xức Dầu
Tấn Phong bằng Chúa Thánh Linh.’ Đây là
truyền thống tiên tri thời Cựu Ước. Theo
truyền thống này, ông Simon Phêrô nói
tại nhà ông Cornelius: ‘Qúi vị chắc hẳn
đã nghe về những việc xảy ra ngày gần
đây ở Judea ... sau khi nhận phép rửa mà
ông Gioan rao giảng: Thiên Chúa đã xức
dầu tấn phong Chúa Giêsu Nazareth bằng
Chúa Thánh Linh và quyền năng như thế
nào” (Cv 10:37 f.) (DViv 15). Tiếp theo,
thánh Phêrô tóm lược câu chuyện Phúc
Âm, mà cũng là kinh Tin Kính giản lược,
làm chứng về Chúa Kitô chịu đóng đinh
thập giá và đã phục sinh, Đấng Cứu Độ
của toàn thể nhân loại, theo đúng “những
lời đã tiên tri” (Cv 10:43).
Một mặt, Thánh Phêrô nối kết việc
Chúa Thánh Linh ngự xuống với truyền
thống Cựu Ước. Mặt khác, ngài biết và
loan báo một tiến trình mới đã bắt đầu
trong ngày Lễ Hiện Xuống và sẽ kéo dài
mãi qua nhiều thế kỷ, đưa tới việc kiện
toàn lịch sử ơn cứu độ. Những giai đoạn
đầu của tiến trình này được mô tả trong
Công Vụ Tông Đồ. Chính thánh Phêrô tham
gia giai đoạn quyết định của tiến trình
những người ngoại giáo đầu tiên gia nhập
Giáo Hội, dưới ảnh hưởng hiển nhiên của
Chúa Thánh Linh Đấng hướng dẫn việc làm
của các tông đồ. Trường hợp này là viên
sĩ quan bách quân Roma đồn trú tại
Caesarea. Thánh Phêrô đã hướng dẫn ông
ta vào cộng đồng những người chịu Phép
Rửa. Thánh Phêrô đã ý thức được tầm quan
trọng quyết định trong việc nhận
Cornelius vào Giáo Hội mặc dầu rõ ràng
là không phù hợp với những tập tục tôn
giáo (Do Thái giáo) thời đó. Nhưng đồng
thời ngài biết chắc chắn rằng Thiên Chúa
muốn điều đó. Khi vào nhà viên sĩ quan
bách quân, ông Phêrô “thấy nhiều người
tụ họp; và ông nói với họ: ‘Quí vị thừa
biết giao du với hoặc thăm viếng bất cứ
người nào khác chủng tộc là điều hết sức
cấm kị đối với người Do Thái; nhưng
Thiên Chúa đã cho tôi thấy không được
gọi bất cứ người nào là hạ tiện hoặc ô
uế” (Cv 10:28).
Đó là thời điểm vĩ đại trong lịch sử
cứu độ. Quyết định của Thánh Phêrô làm
cho Giáo Hội sơ khai thoát khỏi những
hạn chế tôn giáo mang mầu sắc dân tộc
của Jerusalem và Do Thái giáo. Ngài trở
nên công cụ của Chúa Thánh Linh và theo
lệnh Chúa Giêsu ngài đã đem Phúc Âm đến
cho muôn dân (tc. Mt 28:19). Truyền
thống tiên tri về hoàn vũ tính của nước
Thiên Chúa trong thế giới nhờ đó được
hoàn thành trọn vẹn và cao cả hơn, vượt
xa quan điểm dựa theo lề luật cũ của
người Do Thái. Thánh Phêrô mở đường cho
luật mới, trong đó Tin Mừng cứu độ phải
đến được với muôn dân không phân biệt
sắc tộc, văn hóa hoặc tôn giáo, ngõ hầu
tất cả mọi người được hưởng thành quả ơn
cứu độ.
Sách Công Vụ Tông Đồ có đoạn tường
thuật chi tiết biến cố này. Trong phần
thứ nhất chúng ta đã hiểu rõ tiến trình
nội tâm giúp Thánh Phêrô biết cách tiến
hành. Sách Công Vụ ghi: Ông Phêrô, dừng
lại vài ngày tại nhà “ông Simon làm nghề
thợ nhuộm” (Cv 10:6) ở Joppa, “đi lên
căn gác để cầu nguyện, vào khoảng giờ
thứ sáu (khoảng 12g trưa). Và ngài cảm
thấy đói bụng và muốn có chút gì ăn;
nhưng trong khi người ta đang chuẩn bị
bữa ăn, ngài xuất thần và thấy trời mở
ra, rồi vật gì đó thả xuống, tựa như
mảnh vải lớn, buộc (túm) bốn góc thả
xuống đất. Trong đó có đủ mọi thứ súc
vật, rắn rết và chim trời. Khi đó có
tiếng nói bảo ngài, ‘Phêrô, đứng dậy,
làm thịt mà ăn.’ Nhưng ông Phêrô nói,
‘Lạy Chúa, con không ăn đâu; vì con
không khi nào ăn thứ gì hèn hạ hoặc ô
uế.’ Và tiếng nói lại nói với ngài lần
thứ hai, ‘Thứ gì Thiên Chúa đã tẩy sạch,
ngươi không được gọi là hèn dơ.’ Diễn
biến này xảy ra ba lần, rồi vật đó lại
được rút lên trời” (Cv 10:9-16).
Có thể nhờ Chúa Thánh Linh soi dẫn
và dưới linh quang kinh nghiệm có được
trong bài giảng trước, thị kiến trên đây
làm cho Thánh Phêrô nhớ lại những thắc
mắc và nghi ngờ xuất hiện trong trí
ngài. Hiện tượng đó nối kết với việc nhớ
lại lời giảng dạy và lệnh truyền của
Chúa Kitô về rao giảng Tin Mừng khắp thế
giới. Giây phút ngưng nghỉ để suy niệm
trên sân thượng ở Joppa, nhìn xuống Địa
Trung Hải, đã chuẩn bị Thánh Phêrô về
giai đoạn quyết định mà ngài phải thực
hiện!
Dĩ nhiên, “ông Phêrô bối rối về ý
nghĩa của thị kiến” (Cv 10:17). Rồi
trong khi ngài “đang suy nghĩ về thị
kiến thì Thánh Linh nói với ngài, ‘Kìa,
ba người đang kiếm ngươi đó. Hãy đứng
lên, đi xuống, đừng ngại đi theo họ: vì
Ta đã phái họ tới” (Cv 10:19-20). Như
thế, chính Chúa Thánh Linh đã chuẩn bị
Thánh Phêrô thi hành nhiệm vụ mới này.
Chúa Thánh Linh hoạt động cách đặc biệt
qua thị kiến trong đó Ngài thúc đẩy
thánh Phêrô suy nghĩ (phản ánh), sắp đặt
việc gặp ba người đó, hai người tôi tớ
và một binh sĩ nhiệt thành (tc. Cv
10:7), được phái từ Caesarea đến mời
ngài. Khi tiến trình nội tâm đã hoàn
tất, Chúa Thánh Linh ra lệnh rõ ràng cho
tông đồ Phêrô. Vâng lệnh, ngài quyết
định đi Caesarea tới nhà ông Cornelius.
Ngài được viên sĩ quan bách quân và toàn
thể mọi người trong nhà đón tiếp cách
kính trọng dành cho vị sứ giả thần linh.
Thánh Phêrô nhớ lại thị kiến và hỏi
những người hiện diện: “Tại sao quí vị
cho tìm tôi tới?” (Cv 10:29).
Ông Cornelius là “một người công
chính và kính sợ Thiên Chúa” (Cv 10:22)
đã giải thích việc ông nhận được ý kiến
mời ngài tới mà lời mời đó cũng do Thánh
Linh soi sáng. Và ông Cornelius kết
luận: “Vì thế bây giờ tất cả chúng tôi
hiện diện tại đây trước mắt Thiên Chúa,
để nghe mọi điều ngài đã được Chúa
truyền” (Cv 10:33).
Như được ghi trong Công Vụ Tông Đồ,
lời đáp của Thánh Phêrô mang trọn đầy ý
nghĩa thần học và truyền giáo. Chúng ta
đọc: “Ông Phêrô nói: ‘Đúng vậy, tôi biết
chắc Thiên Chúa không thiên vị bất cứ
ai, nhưng dù bất cứ dân tộc nào những
người kính sợ Ngài và ăn ở ngay lành đều
được Ngài chấp nhận. Quí vị biết rõ biến
cố đã xảy ra khắp miền Judea, khởi đầu
từ miền Galilee, sau phép rửa ông Gioan
rao giảng. Quí vị cũng biết rõ Chúa
Giêsu xuất thân từ Nazareth, Thiên Chúa
đã dùng Thánh Linh và quyền năng xức dầu
tấn phong Ngài. Ngài thi ân giáng phúc
bất cứ nơi nào Ngài đặt chân tới, chữa
lành mọi kẻ bị ma quỉ khống chế, vì
Thiên Chúa ở với Ngài. Và chúng tôi
chứng kiến tất cả mọi việc Ngài đã làm
cả ở miền quê Do Thái và ở Jerusalem. Họ
giết Ngài bằng cách đóng đinh vào thập
giá; nhưng đến ngày thứ ba Thiên Chúa đã
làm cho Ngài sống lại và cho Ngài hiển
lộ tỏ tường; không phải với tất cả mọi
người nhưng với chúng tôi những người đã
được Thiên Chúa chọn làm chứng nhân,
chúng tôi là những người đã ăn và uống
với Ngài sau khi Ngài từ cõi chết sống
lại. Ngài truyền cho chúng tôi rao giảng
cho mọi người và làm chứng Ngài là Đấng
đã được Thiên Chúa đặt làm thẩm phán xét
xử người sống kẻ chết. Tất cả các ngôn
sứ đều nói về Ngài và làm chứng rằng bất
cứ ai tin vào Ngài thì nhờ danh Ngài mà
được tha thứ tội lỗi’” (Cv 10:34-43).
Thật là đúng khi trích lại đầy đủ văn
bản này, vì đó là phần tóm lược đầy đủ
việc rao giảng của các tông đồ và tổng
hợp giáo huấn (giáo lý) đầu tiên mà về
sau có được hình thức rõ ràng trong kinh
Tin Kính. Phần tóm lược này là việc rao
giảng và huấn giáo tại Jerusalem vào
ngày Lễ Hiện Xuống, được nhắc lại ở
Caesarea trong nhà ông Cornelius, một
dân ngoại. Có thể nói, như chính Thánh
Phêrô đã nhận xét, sự việc tại căn phòng
trên lầu được canh tân trong Lễ Hiện
Xuống của dân ngoại, tương tự Lễ Hiện
Xuống tại Jerusalem (tc. Cv 10:47;
11:15; 15:8). Sách Công Vụ tường thuật
tiếp: “trong khi ông Phêrô đang nói điều
này thì Chúa Thánh Linh ngự xuống trên
tất cả mọi người nghe lời (ông Phêrô)
giảng. Và các tín hữu đã cắt bì đi theo
ông Phêrô đều ngạc nhiên, vì ơn Chúa
Thánh Linh đã được tuôn đổ xuống cho cả
dân ngoại nữa” (Cv 10:44-45).
“Khi đó ông Phêrô tuyên bố, ‘Người
nào có thể ngăn cấm việc làm Phép Rửa
cho những người này đã nhận được Chúa
Thánh Linh y như chúng ta đã được?” (Cv
10:47). Ngài nói lời này trước mặt “các
tín hữu trong số những người đã được cắt
bì,” tức là những Kitô hữu gốc Do Thái
giáo, những người này ngạc nhiên vì họ
đã nghe các thân nhân và bạn hữu của ông
Cornelius “nói tiếng lạ và chúc tụng
Thiên Chúa” (tc. Cv 10:46), y như đã xảy
ra tại Jerusalem vào ngày Lễ Hiện Xuống
thứ nhất. Sự việc xảy ra tại nhà ông
Cornelius có nhiều ý nghĩa quan trọng:
thật vậy, sự việc đó chẳng khác gì Lễ
Hiện Xuống tại Jerusalem xảy ra trong
hoàn cảnh khác biệt.
Kết cuộc ông Phêrô “truyền cho những
người đó được chịu Phép Rửa nhân danh
Chúa Giêsu Kitô” (Cv 10:48). Như thế
chúng ta đã có những người ngoại giáo
đầu tiên chịu Phép Rửa. Như vậy do quyền
tông đồ và ơn Chúa Thánh Linh soi dẫn,
Thánh Phêrô đã khởi đầu truyền bá Phúc
Âm và phát triển Giáo Hội bên ngoài biên
giới Israel.
Chúa Thánh Linh, Đấng ngự xuống trên
các tông đồ vì công nghiệp hy sinh cứu
chuộc của Chúa Kitô, đã minh xác rằng
giá trị cứu độ của hy lễ này sẽ trải
rộng cho toàn thể nhân loại. Thánh Phêrô
đã nghe tiếng nói trong lòng: “Điều
Thiên Chúa đã thanh tẩy, ngươi không
được gọi là hèn dơ” (Cv 10:15). Ngài
biết rõ việc thanh tẩy này xảy ra nhờ
máu Chúa Kitô, Con Thiên Chúa, Đấng “nhờ
Thánh Linh hằng hữu đã tự hiến mình vẹn
toàn lên Thiên Chúa” (Dt 9:14a). Chúng
ta được bảo đảm rằng máu của Con Thiên
Chúa “sẽ thanh tẩy lương tâm chúng ta
khỏi những việc làm đưa tới tử vong để
phục vụ Thiên Chúa hằng hữu.” (Dt
9:14b). Thánh Phêrô còn hiểu rõ ràng hơn
là đã tới những thời điểm mà ngay cả đến
những hiến lễ dân ngoại dâng cũng đẹp
lòng Đức Yahweh như các ngôn sứ đã tiên
báo (tc. Is 56:7; Mal 1:11; và Rom
15:16; Phil 4:18; 1 Pet 2:5). Vì thế ông
Phêrô nói cách ý thức với viên sĩ quan
bách quân Cornelius: “Thật vậy tôi đã
thấy Thiên Chúa không thiên vị.” Lời
Thiên Chúa mà người Do Thái đã học từ
sách Đệ Nhị Luật vang lên trong những
lời Thánh Phêrô: “Chúa Thiên Chúa của
anh em là Thần của mọi thần và Chúa các
chúa, vĩ đại, toàn năng, và Thiên Chúa
đáng kính sợ, là Đấng không thiên vị
...” (Đnl 10:17). Sách Công Vụ Tông Đồ
làm chứng Thánh Phêrô là người đầu tiên
nắm được ý nghĩa mới của tư tưởng cũ đã
du nhập vào giáo huấn của các tông đồ
(tc. 1 Pet 1:17; Gal 2:6; Rom 2:11).
Những lời trong Sách Đệ Nhị Luật trên
đây là căn nguyên bên trong của những
lời đẹp đẽ được nói với ông Cornelius về
tương quan giữa nhân loại với Thiên
Chúa: “... bất cứ dân nước nào, người
nào kính sợ Ngài và làm điều ngay chính
đều được Ngài chấp nhận” (Cv 10:35).
Buổi
gặp chung ngày 6 tháng Mười Hai, 1989
Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II
www.thanhlinh.net