CHÚA THÁNH LINH
ĐẤNG BAN SỰ SỐNG và TÌNH YÊU
Giáo Lý dựa trên Kinh Tin Kính do Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II giảng dạy.
Đây là sách về giảng dạy đầy đủ nhất về Chúa Thánh Thần mà mọi tủ sách gia đình cần có.
G.S. Nguyễn Đức Tuyên và Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi chuyển dịch
|Trở về Mục lục| |Mua sách|

Chúa
Thánh Linh và “Tân Nhân Chủng Học”
Trong kinh Tin Kính, chúng ta tuyên
xưng Chúa Con đồng bản tính với Chúa
Cha, đã trở nên con người do quyền năng
Chúa Thánh Linh. Trong Tông Huấn Dominum
et Vivificantem, cha đã viết: “việc bẩm
thai và giáng sinh của Chúa Giêsu Kitô
thực tế là kỳ công vĩ đại nhất do Chúa
Thánh Linh hoàn thành trong lịch sử tạo
dựng và cứu độ: ân sủng siêu việt ‘ân
sủng hiệp nhất’ là nguồn mạch mọi ân
sủng khác, như thánh Thomas đã giải
thích (tc. Summa Theol. III, q.7, a.13).
Vì “thời gian viên mãn” hợp với sự sung
mãn đặc biệt của việc Ba Ngôi Thiên Chúa
truyền thông cho nhau trong Chúa Thánh
Linh. “Do quyền năng Chúa Thánh Linh,
mầu nhiệm ‘ngôi hiệp’ được thể hiện,
nghĩa là hiệp nhất thiên tính và nhân
tính, của việc kết hiệp thiên tính và
nhân tính trong Ngôi Lời-Chúa Con” (số
50).
Việc ngôi hiệp này đề cập đến mầu
nhiệm Nhập Thể. Từ lúc khởi đầu giao ước
mới, mầu nhiệm Chúa Thánh Linh đã nối
kết với mạc khải về Ngôi Lời Nhập Thể.
Chúng ta đã thấy điều này trong những
bài giáo lý trước và cho phép chúng ta
minh họa chân lý này trong nhiều khía
cạnh khác nhau, bắt đầu bằng việc bẩm
thai trinh khiết của Chúa Giêsu Kitô,
như chúng ta đọc trong Phúc Âm Thánh
Luca về biến cố loan báo thiên ý (mầu
nhiệm Truyền Tin: tc. Lc 1:26-38). Khó
mà giải thích nguồn gốc văn bản này nếu
không nhắc đến lời tường thuật về Đức
Maria, vì chỉ một mình Người có thể biết
điều gì đã xảy ra trong chính Người vào
giây phút bẩm thai Chúa Giêsu. Những
trường hợp tương tự đã từng được nêu lên
giữa trình thuật này và những lời tường
thuật khác từ thời xa xưa, đặc biệt là
trong các Sách Cựu Ước không khi nào nói
tới sự việc quan trọng nhất và có tính
cách quyết định đó, nghĩa là việc trinh
thai. Hẳn nhiên việc trinh nữ thụ thai
tạo thành một yếu tố hoàn toàn mới mẻ.
Thực vậy chúng ta đọc đoạn văn song
hành trong Phúc Âm Thánh Matthêu: “Tất
cả sự việc này đã xảy ra là để hoàn tất
điều Chúa đã nói qua các tiên tri: ‘Này,
trinh nữ sẽ thụ thai và sinh một con
trai, và người ta gọi người con đó là
Emmanuel’” (Mt 1:22-23). Tuy nhiên kết
quả luôn luôn vượt xa những mong cầu.
Đoạn Phúc Âm Matthêu 1:22-23 trên đây
bao gồm những yếu tố mới đã không đề cập
đến trong lời tiên tri. Như thế lời ngôn
sứ Isaiah về trinh nữ sẽ thụ thai (tc.
Is. 7:14) vẫn chưa trọn vẹn và vì thế
người ta giải thích lời đó bằng nhiều
cách khác nhau.
Biến cố Nhập Thể hoàn tất việc trinh
nữ thụ thai cách tuyệt hảo vô tiền
khoáng hậu. Một việc trinh thai thực sự
đã được thể hiện do quyền năng Chúa
Thánh Linh. Chúa Con Đấng được sinh ra
đích thực là “Thiên Chúa ở với chúng
ta.” Chúng ta không còn nói cách giới
hạn về một giao ước với Thiên Chúa,
nhưng nói về Thiên Chúa thực sự hiện
diện giữa dân Ngài do Việc Nhập Thể của
Con Thiên Chúa hằng hữu. Sự kiện này là
một yếu tố hoàn toàn mới.
Vì thế việc trinh thai là một phần
toàn vẹn của mầu nhiệm Nhập Thể. Thân
thể Chúa Giêsu mà Đức Maria thụ thai
cách trinh khiết là sở hữu của Ngôi Lời
Thiên Chúa hằng hữu. Chính Chúa Thánh
Linh làm việc này khi ngự xuống trên Đức
Trinh Nữ thành Nazareth. Chúa Thánh Linh
thực hiện việc này để con người đó (Con
Người, Chúa Giêsu) mà Đức Maria thụ thai
đích thực là Con Thiên Chúa, Thiên Chúa
Cha sinh ra Ngài từ thuở đời đời, Ngài
đồng bản tính với Thiên Chúa Cha, Thiên
Chúa Cha hằng hữu là Cha duy nhất của
Ngài. Trong khi được sinh ra bởi Đức
Maria như một con người, Chúa Giêsu vẫn
luôn luôn là Chúa Con của cùng một Chúa
Cha mà Ngài được sinh ra từ thuở đời
đời. Sự trinh khiết của Đức Maria nhấn
mạnh cách đặc biệt rõ ràng Chúa Con mà
Người thụ thai do quyền năng Chúa Thánh
Linh là Con Thiên Chúa. Chỉ một mình
Thiên Chúa là Cha của Chúa Giêsu.
Các ảnh thánh truyền thống thời xưa
trình bày Đức Maria ẵm Chúa Hài Đồng
Giêsu mà không có Thánh Giuse đứng bên,
tạo thành lời tuyên bố thầm lặng nhưng
khẳng định về thiên chức trinh mẫu của
Người, và như thế, nói về thiên tính của
Chúa Con. Vì thế, bức ảnh này có thể
được gọi là bức ảnh về thiên tính của
Chúa Kitô. Chúng ta tìm thấy hình ảnh đó
trong một bức tranh vẽ trên tường trong
Hang Toại Đạo (Catacombs) ở Roma vào
cuối thế kỷ thứ hai, và sau này còn thấy
nhiều bản sao nữa. Bức tranh đó đặc biệt
mô tả rất sâu sắc những nét vẽ nghệ
thuật và ấn dấu đức tin trong các ảnh
thánh miền Byzantine và Russia (Nga),
các ảnh này liên hệ nhất với những nguồn
đức tin nguyên thủy: Phúc Âm và truyền
thống ban đầu của Giáo Hội.
Thánh Luca tường thuật những lời
thiên sứ loan báo về việc giáng sinh của
Chúa Giêsu do quyền năng Chúa Thánh
Linh: “Chúa Thánh Linh sẽ ngự xuống trên
Trinh Nữ, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ
bao phủ Trinh Nữ” (Lc 1:35). Thánh Linh
mà thánh sử nói đến là Thần Khí, là
“Đấng ban sự sống.” Thần khí không phải
chỉ nói về “hơi thở (của) sự sống” là
dấu chỉ của sinh linh, nhưng cũng nói về
chính sự sống của Thiên Chúa: sự sống
Thần Linh. Chúa Thánh Linh (Đấng ở trong
Thiên Chúa) là hơi thở yêu thương, Ân
Sủng tuyệt đối (không phải tạo thành)
của các Ngôi Thiên Chúa; khi hành động
trong Việc Nhập Thể của Ngôi Lời, Chúa
Thánh Linh là hơi thở của tình yêu này
dành cho nhân loại: dành cho chính Chúa
Giêsu, cho bản tính nhân loại và cho
toàn thể nhân loại. Hơi thở Thánh Linh
(Thần Khí) diễn tả tình yêu của Chúa
Cha. “Chúa Cha yêu thương thế gian quá
đỗi đến độ đã ban chính Con một của
Ngài...” (tc. Jn 3:16). Sự sung mãn của
hồng ân sự sống thần linh dành cho nhân
loại trong Chúa Con.
Đây là điều, trong Tông Huấn Dominum
et Vivifi- cantem, cha đã gọi là “sự
viên mãn đặc biệt việc hiệp thông chính
mình của Chúa Ba Ngôi trong Chúa Thánh
Linh” (số 50). Sự kiện này là ý nghĩa
sâu xa nhất của “ngôi hiệp (hypostatic
union, việc kết hiệp thiên tính với nhân
tính của Chúa Kitô)”. Đây là một công
thức phản ánh tư tưởng các Công Đồng và
Giáo phụ về mầu nhiệm Nhập Thể, những ý
niệm về bản chất và ngôi vị, được trình
bày chi tiết và sử dụng trên căn bản
phân biệt giữa bản chất và chủ thể mà
mỗi người cảm nghiệm (nhận thức) được
trong chính mình. Ý tưởng về ngôi vị
trước kia không khi nào được cá nhân hóa
và định nghĩa rõ ràng như đã xảy ra
trong công việc của các Công Đồng, chỉ
một lần các thánh tông đồ và các thánh
sử cho biết về biến cố và mầu nhiệm Nhập
Thể của Ngôi Lời “do quyền năng Chúa
Thánh Linh.”
Vì thế chúng ta có thể nói trong mầu
nhiệm Nhập Thể, Chúa Thánh Linh đã đặt
nền tảng cho một khoa nhân chủng học
mới, rọi ánh sáng trên sự cao cả của
bảnh tính nhân loại như được chiếu sáng
trong Chúa Kitô. Trong Chúa Kitô, bản
tính nhân loại đạt tới tột đỉnh trong
việc kết hiệp với Thiên Chúa, “bẩm thai
do quyền năng Chúa Thánh Linh theo cách
mà cũng một chủ thể duy nhất đó có thể
là Con Thiên Chúa và là Con người” (tc.
Summa Theol., III. q, 2, a.12, ad 3).
Không thể nào con người có thể vươn lên
cao hơn tột đỉnh này, cũng không thể nào
tư tưởng nhân loại có thể cưu mang sự
kết hiệp thân mật hơn với thiên tính.
Buổi gặp chung ngày 23 tháng Năm, 1990
Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II
www.thanhlinh.net