CHÚA THÁNH LINH
ĐẤNG BAN SỰ SỐNG và TÌNH YÊU
Giáo Lý dựa trên Kinh Tin Kính do Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II giảng dạy.
Đây là sách về giảng dạy đầy đủ nhất về Chúa Thánh Thần mà mọi tủ sách gia đình cần có.
G.S. Nguyễn Đức Tuyên và Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi chuyển dịch
|Trở về Mục lục| |Mua sách|

Chúa Thánh Linh hoạt động
khi Đức Maria đi thăm
viếng
Chân lý về Chúa Thánh Linh được chỉ
dạy rõ ràng trong các văn bản Phúc Âm về
những giai đoạn trong cuộc đời và sứ
mệnh của Chúa Kitô. Chúng ta đã ngừng
lại để suy niệm về việc Đức Maria thụ
thai trinh khiết và sinh hạ Chúa Giêsu
do quyền năng Chúa Thánh Linh. Chúng ta
phải chú ý tới những trang khác của Phúc
Âm về những ngày Chúa Giêsu còn thơ ấu,
vì những trang này tô đậm cách đặc biệt
việc làm của Chúa Thánh Linh.
Một trong những giai đoạn này chắc
chắn là đoạn thánh sử Luca tường thuật
Đức Maria đến thăm viếng bà Elisabeth:
“trong những ngày ấy Đức Maria gấp rút
lên đường đi tới một thị trấn miền đồi
núi thuộc xứ Judea” (Lc 1:39). Thị trấn
này thường được hiểu là Ain-Karim, cách
Jerusalem khoảng sáu cây số về phía tây.
Đức Maria đến Ain-Karim để thăm viếng
người chị em bà con là bà Elisabeth, bà
này lớn tuổi hơn Đức Maria. Đức Maria đi
tới nhà bà Elisabeth sau ngày được thông
báo thiên ý (ngày truyền tin), và cuộc
thăm viếng này hầu như bổ sung cho biến
cố truyền tin. Thiên sứ nói với Đức
Maria: “Này, bà Elisabeth họ hàng của
Trinh Nữ cũng đã thụ thai một con trai
trong lúc tuổi già, bà ấy vốn là người
son sẻ không thể sinh con mà lúc này có
thai đã được sáu tháng; vì không điều gì
Thiên Chúa không làm được” (Lc 1:36-37).
Đức Maria “vội vã” lên đường tới nhà
bà Elisabeth, tất nhiên vì tình huyết
mạch nên người thân yêu trẻ tuổi nóng
lòng muốn giúp đỡ người chị trong ngày
tháng nặng thai này. Một tình cảm liên
đới nữ tính nở chan hòa trong tâm hồn
nhạy cảm và trìu mến của Đức Maria, vốn
là đặc điểm của những trường hợp như
thế. Tuy vậy dựa vào hậu cảnh tâm lý
này, có thể có một hiệp thông đặc biệt
nảy sinh giữa Đức Maria và bà Elisabeth
trong khi thiên sứ thông báo thiên ý.
Người con trai mà bà Elisabeth sắp hạ
sinh sẽ là vị tiền hô của Chúa Giêsu và
là người sẽ làm phép rửa cho Chúa tại
sông Jordan.
Trên căn bản hiệp thông tinh thần này
chúng ta hiểu tại sao thánh sử Luca quá
chú trọng nhấn mạnh đến hoạt động của
Chúa Thánh Linh trong buổi gặp gỡ của
hai bà mẹ tương lai: Đức Maria “vào nhà
ông Zachariah và chào bà Elisabeth, (và)
khi bà Elisabeth nghe lời Đức Maria
chào, thai nhi nhảy mừng trong dạ bà,
(và) bà Elisabeth được tràn đầy Chúa
Thánh Linh” (Lc 1:40-41). Bà Elisabeth
cảm nghiệm hành động của Chúa Thánh Linh
chan chứa trong lòng khi bà gặp Đức
Maria. Việc đó liên kết với vận mệnh
huyền nhiệm của người con trai bà
Elisabeth đang cưu mang. Trước đó, khi
đang thi hành chức vụ tư tế trong đền
thờ, ông Zachariah, người cha của hài
nhi, được thiên sứ báo tin ông sẽ có
người con trai và cho ông biết: “Người
con trai đó sẽ được tràn đầy Chúa Thánh
Linh ngay từ khi còn trong lòng mẹ” (Lc
1:15).
Trong cuộc thăm viếng, khi Đức Maria
bước qua ngưỡng cửa nhà bà Elisabeth
(và, cùng với Người, Chúa Đấng đã là
“hoa trái của cung lòng Người” cũng đi
qua ngưỡng cửa đó), là lúc bà Elisabeth
cảm nghiệm sự hiện diện của Chúa Thánh
Linh. Chính bà Elisabeth làm chứng việc
này trong lời chào mừng gửi tới bà mẹ
trẻ tuổi đến thăm viếng bà.
Theo Phúc Âm Thánh Luca, bà Elisabeth
lớn tiếng reo mừng và nói: “Hiền muội
được chúc phúc hơn mọi phụ nữ và hoa
trái của lòng dạ hiền muội được chúc
phúc. Và bởi đâu tôi được ơn trọng đại
này, là Mẹ Chúa tôi đến thăm tôi? Vì khi
tai tôi nghe tiếng hiền muội chào, thì
con trẻ trong lòng tôi nhảy mừng. Phúc
thay hiền muội đã tin điều Chúa nói với
hiền muội được thể hiện” (Lc 1:42-45).
Chỉ vài dòng, thánh sử cho chúng ta biết
sự ngỡ ngàng của bà Elisabeth trước việc
thai nhi nhảy mừng trong lòng bà, và ít
ra bà cũng có chút lúng túng trong việc
nhận hiểu đặc tính thiên sai của hài nhi
mà Đức Maria đang cưu mang. Đoạn Phúc Âm
Thánh Luca 1:42-45 cho thấy việc bà
Elisabeth nhìn nhận lòng tin của Đức
Maria vào mạc khải đã được Chúa tỏ cho
Người. Bắt đầu bằng những lời này thánh
Luca dùng tước hiệu thần linh “Chúa”
trong câu “các việc làm của Chúa”, không
phải chỉ nói về Thiên Chúa Đấng mạc khải
và hứa hẹn, nhưng cũng nói về Con Đức
Maria, là Chúa Giêsu. Trong Tân Ước tước
hiệu đó được dành cho Chúa Giêsu đặc
biệt là Đấng đã phục sinh (tc. Cv 2:36;
Phil 2:11). Vào thời điểm đó (khi Đức
Maria thăm viếng bà Elisabeth) Ngài chưa
giáng sinh. Nhưng bà Elisabeth cũng như
Đức Maria đã nhìn thấy tính cách thiên
sai cao cả của Ngài.
Điều này có nghĩa là bà Elisabeth,
“được tràn đầy Chúa Thánh Linh,” đã hiểu
sâu sắc mầu nhiệm Đấng Thiên Sai đến.
Chúa Thánh Linh đã ban cho tâm hồn bà ơn
soi sáng đặc biệt, chúng ta nhận thấy,
trong lời bà chào Đức Maria. Bà
Elisabeth nói như thể bà đã chứng kiến
Biến Cố Truyền Tin (việc loan báo thiên
ý) tại Nazareth. Trong những lời bà
Elisabeth, bà đã định nghĩa căn cốt sự
huyền nhiệm hoạt động trong Đức Maria
vào lúc đó. Khi bà Elisabeth nói “Mẹ
Chúa tôi đến thăm tôi,” bà gọi thai nhi
Đức Maria đang cưu mang trong lòng là
“Chúa tôi.” Khi đó bà tuyên xưng chính
Đức Maria “được chúc phúc hơn mọi phụ
nữ’” và nói thêm: “Hiền Muội được chúc
phúc vì đã tin.” Lời đó chẳng khác gì bà
muốn nhắc tới thái độ và cung cách cư xử
của người nữ tì của Chúa, Đức Maria đã
đáp lời thiên sứ bằng lời xin vâng: “Xin
thể hiện cho tôi theo lời thiên sứ!” (Lc
1:38).
Lời Thánh Luca cho thấy ngài tin Chúa
Thánh Linh hoạt động, soi sáng và linh
hướng cả Đức Maria và bà Elisabeth. Đúng
như Chúa Thánh Linh đã giúp Đức Maria
nhìn thấy mầu nhiệm của chức làm mẹ Đấng
Thiên Sai xảy ra trong sự trinh khiết
của Người, cũng thế Chúa Thánh Linh đã
cho bà Elisabeth khả năng khám phá ra
Đấng Thiên Sai mà Đức Maria đang cưu
mang. Bà Elisabeth nhận biết sứ mệnh Đức
Maria được mời gọi đảm nhiệm trong kế
hoạch cứu độ: “Mẹ Thiên Chúa.” Và Chúa
Thánh Linh ban cho bà năng lực nội tâm
thúc đẩy bà “lớn tiếng reo” (Lc 1:42)
cách phấn khởi và vui mừng mà điều đó là
do Chúa Thánh Linh đem lại cho bà.
Bà mẹ của nhà giảng thuyết và tẩy
giả tương lai tại sông Jordan quy chiếu
niềm vui đó cho thai nhi bà cưu mang đã
được sáu tháng bằng câu: “Con trẻ trong
lòng tôi nhảy mừng.” Mẹ và con liên kết
trong một hình thức cộng sinh tinh thần,
trong đó sự hân hoan vui mừng của thai
nhi lây sang bà mẹ người cưu mang thai
nhi. Bà Elisabeth bật lên tiếng reo mừng
để diễn tả niềm vui bà chia sẻ sâu đậm
với con bà, như lời Thánh Luca làm
chứng.
Nối tiếp lời Thánh Luca tường thuật,
kinh ngợi khen, bài ca vui mừng
Magnificat, từ linh hồn Đức Maria dâng
lên. Trong lời ngợi khen Magnificat, Đức
Maria cũng bày tỏ niềm vui của mình:
“Linh hồn tôi vui mừng trong Thiên Chúa
Đấng cứu độ tôi” (Lc 1:4-7). Vì Đức
Maria trưởng thành theo lời Thiên Chúa
nhờ đọc và suy niệm Sách Thánh, lúc đó
Người cảm thấy từ đáy linh hồn Người
trào dâng lên những câu thuộc ca vịnh
của bà Anna, mẹ ông Samuel (tc. Sam
2:1-10) cũng như những câu khác trong
Cựu Ước. Đức Maria tự do diễn tả những
tâm tình của “người thiếu nữ Sion” đã
hoàn toàn phát lộ trong Người.
Thánh sử biết điều này rõ ràng, dựa trên
căn bản những đối thoại mà ngài trực
tiếp hoặc gián tiếp chia sẻ với Đức
Maria. Trong số những điều trao đổi chắc
chắn phải có những tin tức về niềm vui
mà hai bà mẹ chia sẻ với nhau trong cuộc
gặp gỡ này, niềm vui đó là hoa trái tình
yêu rộn ràng trong trái tim hai bà. Niềm
vui đó là Thánh Linh - Tình Yêu Ba Ngôi,
Đấng tỏ mình ra trước thềm “thời gian
sung mãn” (Gal 4:4), mở đầu vào mầu
nhiệm Nhập Thể của Ngôi Lời. Sẵn có
trong giây phút được chúc phúc đó điều
Thánh Phaolô về sau nói đã được hoàn
thành: “Hoa trái của Chúa Thánh Linh ...
là yêu thương, hoan lạc và an bình” (Gal
5:22).
Buổi gặp chung ngày 13 tháng Sáu, 1990.
Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II
www.thanhlinh.net