CHÚA THÁNH LINH
ĐẤNG BAN SỰ SỐNG và TÌNH YÊU
Giáo Lý dựa trên Kinh Tin Kính do Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II giảng dạy.
Đây là sách về giảng dạy đầy đủ nhất về Chúa Thánh Thần mà mọi tủ sách gia đình cần có.
G.S. Nguyễn Đức Tuyên và Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi chuyển dịch
|Trở về Mục lục| |Mua sách|

Thánh Linh Cầu Nguyện Là
Nguồn Lực Cuộc Đời Hoạt Động
của Chúa Giêsu
Sau bốn mươi ngày chay tịnh và
chiến thắng cám dỗ trong hoang địa, Chúa
Giêsu khởi đầu hoạt động thiên sai giữa
quần chúng. Thánh Luca viết “Rất nhiều
đám đông đến nghe lời Ngài và được chữa
lành bệnh tật” (Lc 5:15). Hoạt động của
Chúa Cứu Thế bao gồm việc Ngài đi từ thị
trấn (làng) này đến thị trấn khác rao
giảng Tin Mừng và giảng dạy về nước
Thiên Chúa, tuyển chọn và huấn luyện các
tông đồ, chữa lành người bệnh tật, và
giảng dạy tại các hội đường (tc. Lc
4:43-44). Hoạt động của Chúa cam go vất
vả, kèm theo “những dấu lạ và phép lạ”
(tc. Cv 2:22). Toàn thể những dấu lạ và
phép lạ này tuôn ra từ việc xức dầu
trong Chúa Thánh Linh mà thánh sử nói
tới từ lúc khởi đầu cuộc đời công khai
của Chúa Giêsu. Chúa Thánh Linh luôn
luôn hiện diện vì Ngài là sự sung mãn ân
sủng, mặc dầu chỉ được nói đến trong một
vài trường hợp.
Vì Chúa Giêsu phải rao giảng Tin Mừng
cho dân chúng để chuẩn bị họ đón nhận ơn
cứu chuộc, Ngài đã được phái đến sống
với họ, mà không phải là nơi hoang địa
hoặc chốn hẻo lánh nào khác. Chỗ ở của
Ngài là giữa quần chúng, như Emigius of
Auxerre (+908) ghi nhận, và Thánh Thomas
trích dẫn. Nhưng chính Thánh Tiến Sĩ
Thiên Thần nhận xét: “Việc Chúa Kitô trở
lại cuộc sống bình thường sau khi chay
tịnh trong hoang địa đã không xảy ra nếu
không vì sứ mệnh thiên sai. Môi trường
đó thích hợp cho việc nhập thế của một
người truyền thông cho người khác những
kết quả cuộc chiêm niệm của mình, một sự
cam kết dấn thân mà Chúa Kitô đã nhận
lãnh: có nghĩa, trước hết là sự quyết
tâm dâng hiến chính mình để cầu nguyện,
và kế đến là xuất hiện hoạt động nơi
công chúng bằng việc sống với họ” (Summa
Theol., III, q, a. 2. ad 2).
Mặc dầu hòa mình giữa quần chúng, Chúa
Giêsu vẫn luôn luôn miệt mài cầu nguyện.
Thánh Luca cho biết Chúa “lui vào nơi
hoang vắng để cầu nguyện” (Lc 5:16).
Chúa Giêsu sống trong hoàn cảnh luôn
luôn đối thoại với Cha Ngài và chuyển
đổi những lời đối thoại đó thành những
hành động tôn giáo tuyệt vời. Các thánh
sử tô đậm một vài biến cố này, như lời
cầu nguyện trước khi hiển lộ vinh quang
trên núi Tabor (tc. Lc 9:29) và trong
cơn phiền sầu u uất ở vườn Gethsemane.
Lời cầu nguyện của Chúa Giêsu trong vườn
Cây Dầu thắm thiết tình phụ tử và hiệp
nhất với Chúa Cha trong Chúa Thánh Linh
đạt tới cách diễn tả tuyệt vời bằng
những lời: “Abba, Cha ơi! Cha có thể làm
mọi sự, xin cất chén đắng này khỏi Con!
Nhưng không phải theo ý Con mà xin theo
ý Cha” (Mc 14:36).
Có một trường hợp thánh sử quy dẫn lời
cầu nguyện của Chúa Giêsu cho Chúa Thánh
Linh. Điều này cho thấy tình trạng
thường xuyên chiêm niệm phát ra lời cầu
nguyện. Việc Chúa Giêsu cầu nguyện với
Chúa Cha trong Chúa Thánh Linh xảy ra
trên đường đi Jerusalem trước khi Ngài
nói với các môn đệ và chọn ra nhóm bảy
mươi hai (người). Sau khi cẩn thận chỉ
dạy các ông, Ngài phái các ông đi rao
giảng tin mừng cho dân chúng tại những
nơi Ngài sắp đến (tc. Lc 10:1). Trở về
sau khi hoàn tất sứ mệnh, bảy mươi hai
môn đệ hân hoan tường trình với Chúa
Giêsu những việc các ông đã làm, gồm cả
việc nhân danh Ngài mà trừ ma quỉ (tc.
Lc 10:17). Sau khi nói cho các ông biết
Ngài đã thấy “Satan như lửa từ trời rớt
xuống” (Lc 10:18), Chúa Giêsu hân hoan
trong Chúa Thánh Linh và nói: “Con tạ ơn
Cha, lạy Cha là Chúa trời đất, Cha đã
giấu những điều này đối với những người
khôn ngoan thông thái mà tiết lộ (những
điều này) cho những kẻ bé nhỏ. Vâng, lạy
Cha, đó là thánh ý nhân từ của Cha” (Lc
10:21).
Trong Tông Huấn Dominum et vivificantem,
cha đã ghi nhận: “Chúa Giêsu mừng rỡ
thâm tình phụ tử của Thiên Chúa: Chúa
Giêsu reo mừng vì Thiên Chúa đã ban cho
Ngài sự hân hoan đó để mạc khải quan hệ
cha con; sau cùng Chúa Giêsu hoan hỉ vì
quan hệ cha con thần linh này được ban
dồi dào cho ‘những kẻ bé mọn.’” Và thánh
sử mô tả tất cả những điều này là ‘reo
vui trong Chúa Thánh Linh ...’ Chúng ta
có thể nói sự vui mừng vào dịp thần hiển
tại sông Jordan xảy ra ‘từ bên ngoài,’
từ trời cao, còn ở đây xảy ra ‘từ bên
trong,’ tức là từ nội tâm của Đấng là
Chúa Giêsu. Lời reo vui này của Chúa
Giêsu là một mạc khải khác nữa về Chúa
Cha và Chúa Con, kết hiệp với Chúa Thánh
Linh. Chúa Giêsu chỉ nói về liên hệ phụ
tử của Thiên Chúa và Quyền-Tử-Tức của
chính Ngài – Chúa Giêsu không nói trực
tiếp về Chúa Thánh Linh Đấng là Tình Yêu
kết hiệp Chúa Cha và Chúa Con. Vả lại,
những điều Chúa Giêsu nói về Chúa Cha và
chính Ngài, Chúa Con, phát xuất từ sự
sung mãn Thánh Linh (Đấng) ở trong Chúa
Giêsu, đầy ắp trái tim Ngài, tỏa khắp
“Cá Thể (Cái Tôi)” của Ngài, khởi hướng
và sinh động các hành động của Ngài từ
trong tâm khảm. Như thế đó là sự hân
hoan ‘vui mừng trong Chúa Thánh Linh’”
(DViv. các số 20-21).
Đoạn Phúc Âm Thánh Luca 10:21, thêm vào
với đoạn của Thánh Gioan nói về những
lời từ biệt tại căn phòng trên lầu (tc.
Jn 13:31; 14:31), có ý nghĩa đặc biệt về
mạc khải Chúa Thánh Linh trong sứ mệnh
thiên sai của Chúa Kitô.
Tại hội đường ở Nazareth, Chúa Giêsu đã
áp dụng cho chính Ngài lời tiên tri của
ngôn sứ Isaiah: “Thần Linh Chúa ở trên
tôi” (Lc 4:18). Việc Thánh Linh “ở trên
Ngài” trải rộng khắp các “việc Ngài làm”
và “lời Ngài giảng dạy” (Cv 1:1). Thánh
Luca chép: “Chúa Giêsu (từ hoang địa)
trở về Galilee trong quyền năng của
Thánh Linh, và tin tức về Ngài lan tràn
khắp miền đó. Chúa giảng dạy tại các hội
đường của họ và mọi người ca tụng Ngài”
(Lc 4:14-15); “Tất cả mọi người đều ca
tụng Ngài và ngạc nhiên về những lời tốt
lành từ miệng Ngài nói ra” (Lc 4:22).
Cũng những lời ca tụng đó nói về các
phép lạ và sức hấp dẫn vô song của tự
thân Ngài. Mọi người “đã từ khắp nơi
tuốn đến để nghe lời Ngài và được chữa
lành mọi tật bệnh ... tìm cách chạm vào
Ngài, vì sức mạnh từ Ngài phát ra chữa
lành tất cả” (Lc 6:17-19). Làm cách nào
chúng ta lại không nhìn nhận đây cũng là
một hiển lộ sức mạnh của Chúa Thánh
Linh, được ban tràn đầy cho Chúa Giêsu
với tư cách là một con người, để tăng
quyền lực cho lời nói và việc làm của
Chúa Giêsu?
Chúa Giêsu dạy cần vững tin khi cầu
nguyện xin Chúa Cha ban Thánh Linh thì
xin điều gì, điều đó sẽ được ban cho:
“Nếu anh chị em ... biết cho con cái anh
chị em những thứ tốt lành, thì lẽ nào
Cha trên trời của anh chị em lại không
ban Thánh Linh gấp muôn vàn lần cho
những ai kêu xin Ngài”(Lc 11:13). Khi
giảng dạy các môn đệ về những bách hại
sẽ đến, cùng với tù đày và tra vấn, Chúa
nói thêm: “Trước hết, anh chị em đừng sợ
anh chị em phải nói gì. Mà hãy nói những
điều sẽ được ban cho anh chị em vào lúc
đó. Vì không phải anh chị em nói mà
chính Chúa Thánh Linh nói” (Mc 13:11).
“Chúa Thánh Linh sẽ dạy anh chị em phải
nói gì vào lúc đó” (Lc 12:12).
Trong những điều Chúa Giêsu chỉ dạy các
môn đệ, các Sách Phúc Âm Nhất Lãm kể lại
một giáo huấn rất ý nghĩa khác nữa. Giáo
huấn đặc biệt đó về “tội lộng ngôn xúc
phạm Chúa Thánh Linh.” Chúa Giêsu nói:
“Bất cứ người nào nói lời xúc phạm Con
Người sẽ được tha thứ, nhưng người nào
lộng ngôn xúc phạm Chúa Thánh Linh sẽ
không được tha thứ” (Lc 12:10; tc. Mt
12:32; Mc 3:29). Chỉ sau khi đọc giáo
huấn này (Lc 12:10) dưới sự soi sáng của
Chúa Thánh Linh, chúng ta mới nhận ra
giáo huấn này đề cập vấn đề thần học và
đạo đức nghiêm trọng bao la hơn chúng ta
thoạt nghĩ. “‘Lời lộng ngôn xúc phạm’
không chỉ gồm việc xúc phạm Chúa Thánh
Linh bằng lời nói; hơn nữa ‘lời lộng
ngôn’ gồm có việc khước từ không chấp
nhận ơn cứu chuộc Thiên Chúa ban cho
nhân loại qua Chúa Thánh Linh, thể hiện
nhờ quyền lực thập giá ... Chúa Giêsu
nói rằng lộng ngôn xúc phạm Chúa Thánh
Linh không thể được tha thứ ở đời này và
đời sau, chính vì ‘tính cách không thể
tha thứ này’ nối kết với nguyên do của
nó là ‘không thống hối ăn năn,’ nói cách
khác, là nối kết với căn nguyên việc từ
chối cải đổi ... Như thế, lời lộng ngôn
chống lại Chúa Thánh Linh là tội phạm
bởi con người tuyên xưng có ‘quyền’ chai
lì trong sự dữ (tội) ... trong bất cứ
sự dữ nào ... và như thế người đó khuớc
từ ơn cứu chuộc. Người đó tự giam mình
trong tội, như thế không thể nào làm cho
người đó cải đổi, mà kết quả của việc
cải đổi là ơn tha thứ mọi lỗi lầm” (DViv
46). Kiêu ngạo phạm thượng thực sự đối
nghịch với lòng khiêm tốn vâng phục và
hiệp thông với Chúa Cha; Mà hiệp thông
với Chúa Cha là phương cách Chúa Giêsu
hoạt động, cầu nguyện, giảng dạy và
khuyến cáo mọi người nhận phương cách đó
làm thái độ nội tâm và nguyên tắc hành
động của họ.
Toàn thể việc giảng dạy và hành động của
Chúa Giêsu Kitô đều phát xuất từ việc
Ngài kết hiệp với Chúa Thánh Linh. Việc
kết hiệp Chúa Giêsu và Chúa Thánh Linh
bao gồm sự phong phú bao la của trái
tim: “Anh chị em hãy học với Thầy, vì
Thầy hiền lành và khiêm nhượng trong
lòng và anh chị em sẽ tìm được an nghỉ
cho linh hồn” (Mt 11:29). Nhưng đồng
thời hiện hữu toàn thể sức mạnh chân lý
về nước Thiên Chúa và lời mời gọi chúng
ta liên tục rộng mở tâm hồn lãnh nhận
Chúa Thánh Linh soi dẫn để được nhận vào
nước Thiên Chúa mà không bị loại ra
ngoài.
Tất cả mọi điều này cho biết uy lực của
Chúa Thánh Linh và chính Chúa Thánh Linh
hiện diện và hành động với tư cách là
Đấng Phù Trợ, Đấng an ủi nhân loại, Đấng
xác nhận các chân lý thần linh, và là
Đấng loại trừ “thủ lãnh thế gian.”
Buổi gặp chung ngày 25 tháng Bảy, 1990
Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II
www.thanhlinh.net