CHÚA THÁNH LINH
ĐẤNG BAN SỰ SỐNG và TÌNH YÊU
Giáo Lý dựa trên Kinh Tin Kính do Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II giảng dạy.
Đây là sách về giảng dạy đầy đủ nhất về Chúa Thánh Thần mà mọi tủ sách gia đình cần có.
G.S. Nguyễn Đức Tuyên và Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi chuyển dịch
|Trở về Mục lục| |Mua sách|

Thân Xác Phục Sinh
Trong Thư I của ngài, Thánh Phêrô
viết: “(Vì) Chúa Kitô chịu đau khổ vì
tội lỗi chỉ một lần, Đấng Công Chính
chịu đau khổ vì kẻ không công chính, hầu
dẫn anh chị em đến với Thiên Chúa. Thân
xác Ngài đã chết, nhưng Ngài đã phục
sinh nhờ Thánh Linh” (1 Pet 3:18). Thánh
Tông Đồ Phaolô cũng nói cùng một chân lý
đó trong phần mở đầu Thư gửi tín hữu
Roma, ngài tự giới thiệu là tiếng kêu
của Tin Mừng Thiên Chúa. Ngài tiếp thêm:
“Tin Mừng nói về Con Thiên Chúa, mặc xác
phàm xuất thân từ dòng dõi David, nhưng
nhờ Thánh Linh và qua việc phục sinh từ
cõi chết, Chúa Giêsu Kitô Chúa chúng ta
đã được đặt làm Con Thiên Chúa với tất
cả quyền uy” (Rom 1:3-4). Trong Tông
Huấn Dominum et Vivificantem, cha đã
viết về sự kiện này: “Cũng nói được rằng
‘việc sống lại’ có tính cách thiên sai
của Chúa Kitô trong Chúa Thánh Linh đạt
tới tột đỉnh trong việc phục sinh, nơi
đó Chúa Giêsu cho thấy chính Ngài là Con
Thiên Chúa, ‘đầy quyền uy’” (số 24).
Các học giả cho rằng đoạn trích dẫn
thượng của Thư gửi các tín hữu Roma,
cũng như đoạn trích Thư I của Thánh
Phêrô (1 Phêrô 3:18, 4:6), gồm có lời
tuyên xưng đức tin từ thời sơ khai mà
hai vị tông đồ đã tìm thấy trong nguồn
sinh động của cộng đồng Kitô hữu tiên
khởi. Trong những yếu tố tuyên tín trên
đây có lời tuyên xưng: Chúa Thánh Linh
hoạt động trong việc phục sinh là “Thần
Khí sự thánh thiện.” Bởi thế chúng ta có
thể nói từ giây phút bẩm thai trong lòng
Đức Maria do quyền năng Chúa Thánh Linh,
Chúa Kitô, Đấng là Con Thiên Chúa, “được
đặt” làm nguồn mạch sự sống và sự thánh
thiện trong việc phục sinh, “đầy tràn
sức mạnh thánh hóa,” do cũng quyền năng
của cùng một Chúa Thánh Linh.
Như thế ý nghĩa đầy đủ của hành động mà
Chúa Giêsu đã thi hành trong đêm phục
sinh, “ngày thứ nhất sau ngày sabbath,”
đã được giải thích rõ ràng. Khi hiện ra
với các tông đồ, Chúa Giêsu phục sinh
cho các ông coi tay và cạnh sườn Ngài,
hà hơi vào các ông và nói: “Anh em hãy
nhận lấy Chúa Thánh Linh” (Jn 20:22).
Thư I của Thánh Phaolô gửi cho tín hữu
tại Corinth lưu ý đến điểm này một cách
đặc biệt. Trước kia, chúng ta đã thấy
trong các bài giáo lý về Kitô học, thư
này bao gồm dữ kiện lịch sử đầu tiên về
những người đã chứng kiến việc Chúa Kitô
phục sinh. Theo quan điểm của Thánh Tông
Đồ, dữ kiện này thuộc về truyền thống
Giáo Hội: “(Vì) trước tiên tôi truyền
lại cho anh chị em điều quan trọng nhất
mà tôi đã nhận được: ‘là Chúa Kitô đã
chết vì tội chúng ta, đúng như lời Kinh
Thánh; Ngài đã được mai táng; ngày thứ
ba Ngài đã phục sinh đúng theo lời Kinh
Thánh; Ngài đã hiện ra với ông Cephas,
rồi với Nhóm Mười Hai” (1 Cor 15:3-5).
Kế đó Thánh Phaolô kể lại rằng Chúa Kitô
hiện ra nhiều lần khác nhau sau khi phục
sinh, sau cùng nói về lần Chúa Kitô hiện
ra với chính ngài (tc. 1 Cor 15:4-11).
Văn bản dẫn thượng vô cùng quan trọng
không phải vì chỉ ghi lại niềm tin của
các Kitô hữu đầu tiên vào việc Chúa
Giêsu phục sinh, nhưng cũng chép lại
việc rao giảng của các tông đồ, việc
phát triển truyền thống, cùng nội dung
Thánh Linh học và thế mạt học của đức
tin thuộc Giáo Hội sơ khai.
Trong thư Thánh Phaolô, ngài liên kết
việc Chúa Kitô phục sinh với đức tin vào
sự sống lại của thân xác phổ quát, và
thiết lập mối tương quan giữa Chúa Kitô
và ông Adong bằng những lời sau đây:
“Con người thứ nhất, ông Adong, trở nên
một nhân sinh, còn Adong cuối cùng là
linh khí ban sự sống” (1 Cor 15:45). Khi
viết về Adong trở nên “sinh khí,” Thánh
Phaolô viện dẫn lời Sáng Thế Ký, theo đó
ông Adong trở nên một “sinh vật” nhờ
“hơi thở sự sống” mà Thiên Chúa “hà vào
mũi ông” (St 2:7). Kế đến Thánh Phaolô
nhấn mạnh rằng Chúa Giêsu Kitô siêu vượt
ông Adong vì Ngài là Đấng đã phục sinh.
Đấng Kitô thừa hưởng trọn vẹn Chúa Thánh
Linh, mà trong một thế cách nào đó ban
cho nhân loại sự sống để làm cho họ trở
thành con người tinh thần (spiritual
being). Nếu Adong mới trở nên “một linh
khí ban sự sống,” thì điều đó không có
nghĩa là bản thân Ngài đồng hóa với Chúa
Thánh Linh Đấng “ban sự sống (thần
linh).” Trái lại điều đó có nghĩa: với
tư cách là con người, Chúa Kitô thừa kế
sự sung mãn Thánh Linh, Ngài ban Thánh
Linh cho các tông đồ, cho Giáo Hội và
cho toàn thể nhân loại. “Chúa Thánh Linh
ban sự sống” qua cuộc tử nạn và phục
sinh của Chúa Giêsu, hoặc là qua hy lễ
hiến dâng trên thánh giá.
Thư gửi tín hữu Roma là phần chỉ dạy
chính yếu lời Thánh Phaolô về số phận
thân xác nhân loại mà nguyên lý cội rễ
của thân xác là linh hồn (tiếng Hy Lạp
là psyche, tiếng Do Thái là nefesh: tc.
Stk 2:7). Linh hồn là nguyên lý tự
nhiên. Thân xác dường như bị linh hồn bỏ
quên vào lúc chết. Biến cố này đặt ra
câu hỏi về sự bất tử như là một vấn đề
về căn cốt trước khi là đề tài suy luận
triết học.
Theo Thánh Tông Đồ Phaolô, việc Chúa
Kitô phục sinh đã trả lời nghi vấn này
với niềm xác tín. Thân xác Chúa Kitô,
tràn đầy Chúa Thánh Linh khi phục sinh,
là nguồn mạch sự sống mới cho các thân
xác được phục sinh: “(Thứ gì được) gieo
xuống là thể phách (thân xác tự nhiên);
thứ gì phục sinh là “tinh anh (thân thể
linh thiêng)” (1 Cor 15:44a). Thân xác
“tự nhiên” (được linh hồn, psyche - làm
cho sinh động) phải biến đi để nhường
chỗ cho “thân xác linh thiêng” mà
pneuma, Thần Khí (Thánh Linh) làm cho
linh hoạt. Thánh Linh là nguyên lý của
sự sống mới đã hiện diện sẵn trong sự
sống vốn phải chết (tc. Rom 1:9; 5:5),
nhưng sau lâm tử nó đạt tới toàn vẹn
hiệu năng. Khi đó Thánh Linh sẽ làm cho
thân xác tự nhiên phục sinh trong thực
tại trọn vẹn của thân thể linh thiêng
nhờ kết hiệp với Chúa Kitô phục sinh
(tc. Rom 1:4; 8:11), vì Ngài là con
người thiên đàng và “Thần Linh ban sự
sống” (1 Cor 15:45-49).
Vì thế, sự phục sinh thân xác chúng ta
trong tương lai nối kết với việc tinh
thần hóa thân thể của chúng ta cũng
tương tự như thân xác Chúa Kitô, mà
quyền năng Chúa Thánh Linh làm cho sinh
động. Lời thánh Tông Đồ giải đáp về nghi
vấn chính ngài nêu ra như sau: “Người
chết được phục sinh thế nào? Họ sống lại
bằng nhục thể nào?” (1 Cor 15:35). Thánh
Phaolô thốt lên: “Đồ ngốc! Thứ anh em
gieo xuống thì thứ đó phải chết đi mới
đem lại sự sống. Thứ anh em gieo xuống
không phải là hình thể sẽ mọc lên, nhưng
chỉ là hạt lúa trơ trụi, có thể, hoặc
một thứ nào khác; nhưng Thiên Chúa cho
nó một hình thể như Ngài muốn ... Việc
người chết sống lại cũng vậy ... được
gieo xuống là thân xác tự nhiên; được
làm cho sống lại là thân xác linh
thiêng” (1 Cor 15:36-44).
Theo Thánh Tông Đồ Phaolô, sự sống trong
Chúa Kitô đồng thời cũng là sự sống
trong Chúa Thánh Linh: “Nhưng anh chị em
không ở trong xác thịt, trái lại anh chị
em ở trong thần khí, nếu như Thánh Linh
Thiên Chúa ngự trong anh chị em. Người
nào không có Thần Linh Chúa Kitô thì
không thuộc về Ngài” (Rom 8:9). Tự do
đích thực chỉ tìm thấy trong Chúa Kitô
và Thánh Linh của Ngài, “vì luật thần
linh sự sống trong Chúa Giêsu Kitô giải
phóng anh chị em khỏi luật của tội lỗi
và sự chết” (Rom 8:2). Thánh hóa trong
Chúa Kitô đồng thời cũng thánh hóa trong
Chúa Thánh Linh (chẳng hạn, theo I Cor
1:2; Rom 15:16). Nếu Chúa Kitô “cầu bầu
cho chúng ta” (Rom 8:34), thì khi đó
Chúa Thánh Linh cũng “cầu xin cho chúng
ta với những tiếng rên rỉ khôn tả ...
Ngài chuyển cầu cho những người thánh
thiện theo đúng ý Thiên Chúa” (Rom
8:26-27).
Theo những văn bản này của Thánh Phaolô
thì rõ ràng là Chúa Thánh Linh, Đấng đã
làm cho Chúa Kitô sống lại, sẽ thông ban
sự sống mới cho các Kitô hữu trong viễn
ảnh phục sinh ngày thế mạt. Có sự liên
tục giữa việc phục sinh của Chúa Kitô
với sự sống mới của các Kitô hữu được
giải phóng khỏi tội lỗi để trở nên những
người chia sẻ mầu nhiệm Vượt Qua và tái
tạo việc kết hiệp thân xác với linh hồn
trong sự sống lại của kẻ chết. Chúa
Thánh Linh tạo ra sự trưởng thành về đời
sống mới trong Chúa Kitô.
Chúng ta có thể nói sứ mệnh của Chúa
Kitô thực sự đạt tới tột đỉnh trong mầu
nhiệm Vượt Qua. Trong mầu nhiệm Vượt
Qua, sự nối kết mật thiết giữa Kitô học
và Thánh Linh học mở ra bầu trời thế mạt
trước mắt các tín hữu và việc khảo cứu
của các thần học gia. Nhưng viễn ảnh này
cũng bao gồm chừng mực nào đó của môn
Giáo Hội học; vì “Giáo Hội ... loan
truyền Đấng ban ... sự sống là Chúa
Thánh Linh: Giáo Hội loan truyền Thánh
Linh và cộng tác với Thánh Linh trong
việc ban sự sống. ‘Mặc dầu rằng thân xác
anh chị em phải chết vì tội lỗi, thần
khí của anh chị em hằng sống nhờ sự công
chính’ (Rom 8:10), mà sự công chính sở
dĩ hoàn thành được là nhờ Chúa Kitô chịu
khổ hình thập giá và phục sinh. Và nhân
danh Chúa Kitô phục sinh Giáo Hội kết
hiệp mật thiết với Chúa Thánh Linh cùng
khiêm tốn phục vụ sự sống mà chính Thiên
Chúa ban cho” (DViv 68).
Tâm cốt của phụng vụ này là Nhiệm Tích
Thánh Thể. Trong Nhiệm Tích này, ơn cứu
độ của Chúa Kitô tồn tục (continues) và
canh tân không ngừng. Nhiệm Tích Thánh
Thể cũng còn bao gồm uy lực ban sự sống
của Chúa Thánh Linh. Vì thế, Phép Thánh
Thể là nhiệm tích mà trong đó Chúa Thánh
Linh tiếp tục làm việc và “mạc khải
chính Ngài” là nguồn gốc căn bản của
loài người trong thời gian và vĩnh cửu.
Theo lời Chúa Giêsu nói ở Capernaum thì
Chúa Thánh Linh là nguồn sáng soi tâm
trí và sức mạnh chỉ đạo: “Chính Thánh
Linh là Đấng ban sự sống ... Những lời
Tôi nói với anh chị em” (về bánh bởi
trời”) “là thần linh và sự sống” (Jn
6:63).
Buổi gặp chung ngày 8 tháng Tám, 1990
Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II
www.thanhlinh.net