CHÚA THÁNH LINH
ĐẤNG BAN SỰ SỐNG và TÌNH YÊU
Giáo Lý dựa trên Kinh Tin Kính do Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II giảng dạy.
Đây là sách về giảng dạy đầy đủ nhất về Chúa Thánh Thần mà mọi tủ sách gia đình cần có.
G.S. Nguyễn Đức Tuyên và Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi chuyển dịch
|Trở về Mục lục| |Mua sách|

Chúa Thánh Linh theo Thư Thánh Phaolô
Thánh Phaolô kết luận Thư II gửi giáo đoàn tại Corinth bằng lời chúc lừng danh: “Nguyện xin ân sủng của Chúa Giêsu Kitô và tình yêu của Thiên Chúa Cha và tình thông hiệp của Chúa Thánh Linh ở với tất cả anh chị em” (2 Cor 13:13). Khi mở đầu Thánh Lễ, linh mục chủ tế lập lại lời chúc này. Lời chúc trên đây trình bày ý nghĩa minh nhiên về Thiên Chúa Ba Ngôi. Chúng ta bắt đầu phần nghiên cứu điều mà Thánh Tông Đồ Phaolô cho biết về Chúa Thánh Linh là một Ngôi Thiên Chúa trong hiệp nhất Ba Ngôi với Chúa Cha và Chúa Con. Giáo huấn trong Thư II gửi giáo đoàn Corinth có vẻ phát xuất từ ngôn ngữ của các cộng đồng Kitô đầu tiên, và cũng có thể từ phụng vụ của các cộng đoàn này. Thánh Tông Đồ mô tả việc hiệp nhất Thiên Chúa Ba Ngôi khởi đầu từ Chúa Kitô. Là Đấng đem lại ơn cứu chuộc, Chúa Kitô cho nhân loại biết tình yêu của Thiên Chúa Cha và gieo tình yêu này cho các tín hữu trong hiệp thông với Chúa Thánh Linh. Như thế, theo Thánh Phaolô, Chúa Thánh Linh là Ngôi Thiên Chúa đem lại việc hiệp thông của nhân loại - và của Giáo Hội - với Thiên Chúa.
Công thức của Thánh Phaolô nói rõ về Thiên Chúa duy nhất mà ba ngôi, mặc dầu cách trình bày khác với công thức Phép Rửa mà Thánh Matthêu đã tường thuật: “Nhân danh Chúa Cha và Chúa Con và Chúa Thánh Linh” (Mt 28:19). Lời Thánh Phaolô cho chúng ta biết Chúa Thánh Linh là Đấng mà ngài đã diễn giải trong giáo huấn của ngài và nhận thức được trong đời sống các cộng đồng Kitô hữu.
Giáo huấn sau đây của Thánh Phaolô dạy rằng Chúa Thánh Linh là nguồn đặc sủng được phân phát cách khác nhau và chung trong cộng đoàn: “Có nhiều đặc sủng khác nhau, nhưng chỉ có một Thánh Linh; có nhiều hình thức phục vụ khác nhau nhưng chỉ một Chúa; có nhiều hoạt động khác nhau nhưng chỉ có một Thiên Chúa làm mọi sự trong mọi người” (1 Cor 12:4-6). Thánh Tông Đồ qui kết việc ban ân sủng (charisms) cho Chúa Thánh Linh; tác vụ (ministeria) cho Chúa Con, là Chúa của Giáo Hội; và việc làm (working) cho Chúa Cha, Đấng tạo thành mọi sự trong mọi người.
Thể thức song song giữa Chúa Thánh Linh, Chúa Giêsu và Thiên Chúa Cha là con đường rất có ý nghĩa. Phương cách song song đó cho thấy Thánh Linh cũng được nhận biết là Ngôi Thiên Chúa. Hẳn không chính xác nếu đặt hai Ngôi, Cha và Con, trong cùng một câu với một vị thế vô ngã. Trường hợp cũng có ý nghĩa quan trọng như vậy là việc ban phát không (cho không) tất cả các đặc sủng (đoàn sủng) và mọi hồng ân Thiên Chúa cho nhân loại và cho Giáo Hội được đặc biệt quy kết cho Chúa Thánh Linh.
Tất cả những điều này được nhấn mạnh hơn nữa ở đoạn kế tiếp trong Thư I gửi giáo đoàn tại Corinth: “Cũng chính Thánh Linh duy nhất tạo thành và ban phát tất cả các ân sủng đó cho mỗi người một cách theo ý Ngài” (1 Cor 12:11). Như thế Chúa Thánh Linh được minh họa là Đấng tự do và tự ý ban phát ơn lành tùy nghi theo lãnh vực đặc sủng và hồng ân. Vì là một Ngôi Thiên Chúa, Chúa Thánh Linh chọn và ban phát mọi ân sủng khác nhau cho những người thụ hưởng. “Người này được Thánh Linh ban ơn diễn đạt khôn ngoan; người kia lại được ... ơn diễn giải tri thức” (1 Cor 12:8-9). Và tiếp nữa: “Ơn chữa lành ... ơn nói tiên tri ... ơn phân định thần khí ... ơn nói nhiều ngôn ngữ khác nhau và ơn giải thích các ngôn ngữ” (1 Cor 12:9-10). Lại nữa “Thánh Linh tỏ hiện cho mỗi người một cách vì lợi ích chung” (1 Cor 12:7). Bởi thế, Chúa Thánh Linh ban phát muôn vàn ân sủng của Chúa Ba Ngôi, cũng như sự hiệp nhất và đồng hiện hữu của Thiên Chúa Ba Ngôi. Tất cả những sự kiện này cho thấy Chúa Thánh Linh là một Ngôi Thiên Chúa đồng bản tính và hoạt động trong Thiên Chúa Hiệp Nhất, trong hiệp thông Chúa Con với Chúa Cha.
Những đoạn khác trong các thư Thánh Phaolô cũng diễn tả cùng một chân lý về Chúa Thánh Linh là một Ngôi Thiên Chúa trong hiệp nhất Tam Vị, mà chương trình cứu chuộc là khởi điểm. Trong Thư II gửi giáo đoàn tại Thessalonica (2 Thess 2:13-14) để nói cho các tín hữu biết mục đích của Phúc Âm ngài rao giảng, Thánh Tông Đồ Phaolô viết: “Nhưng chúng tôi phải luôn luôn cảm tạ Chúa thay cho anh chị em ... vì Thiên Chúa đã chọn anh chị em làm hoa trái đầu mùa của ơn cứu chuộc qua việc thanh tẩy bởi Thánh Linh và lòng tin vào chân lý ... để sở hữu vinh quang của Chúa Giêsu Kitô Chúa chúng ta.” Và gửi giáo đoàn tại Corinth: “Nhưng bây giờ anh chị em đã tắm gội; anh chị em đã được thánh hóa; anh chị em đã được nên công chính nhân danh Chúa Giêsu Kitô và trong Thánh Linh của Thiên Chúa chúng ta” (1 Cor 6:11).
Theo Thánh Phaolô, Thiên Chúa Cha là đệ nhất nguyên lý việc (ơn) thánh hóa mà Chúa Thánh Linh ban cho những người tin “vào danh” Chúa Kitô. Vì thế việc thánh hóa sâu xa một người phát xuất từ Chúa Thánh Linh, một Ngôi Thiên Chúa hằng sống và hoạt động trong hiệp nhất với Chúa Cha và Chúa Con. Trong đoạn khác Thánh Phaolô diễn tả cũng ý niệm đó cách đáng chú ý: “Đấng củng cố chúng tôi cùng với anh chị em trong Chúa Kitô và xức dầu chúng ta là Thiên Chúa; Ngài cũng đã đóng ấn trên chúng ta và ban Thánh Linh trong lòng chúng ta làm bảo chứng thứ nhất” (2 Cor 1:21-22). Những chữ “trong lòng chúng ta” cho thấy sự thân thiết của hành động thánh hóa của Chúa Thánh Linh.
Cũng chân lý này có thể thấy trong Thư gửi giáo đoàn tại Ephesus dưới hình thức khai triển chi tiết hơn: “Thiên Chúa, Cha của Chúa Giêsu Kitô Chúa chúng ta ... đã chúc lành cho chúng ta trong Chúa Kitô với muôn vàn ân sủng thần linh từ trời, trong Chúa Kitô” (Eph 1:3). Sau đó một chút, Thánh Phaolô nói: “Anh chị em được niêm ấn bằng Chúa Thánh Linh như (Thiên Chúa) đã hứa, Chúa Thánh Linh là bảo chứng phần gia nghiệp của chúng ta” (Eph 1:13-14).
Một giải thích tuyệt vời khác về tư tưởng và ý định của Thánh Phaolô là đoạn trong Thư gửi giáo đoàn Roma. Mục đích tác vụ Phúc Âm của ngài trong thư này là “để Dân ngoại, được Chúa Thánh Linh thánh hóa, trở nên của lễ hiến dâng đáng được chấp nhận” (Rom 15:16). Thánh Phaolô yêu cầu các tín hữu tại cộng đoàn Roma cầu xin Thiên Chúa cho tác vụ này. Ngài làm việc này vì Chúa Kitô và vì “tình yêu mến Chúa Thánh Linh” (Rom 15:30). “Tình yêu” cũng như “việc hiệp thông” (tc. 2 Cor 13:13) là những đặc tính của Chúa Thánh Linh (tc. Rom 5:5). Từ tình yêu này phát xuất sự thánh thiện làm cho lễ phẩm đáng được chấp nhận. Đây cũng là một trong những công việc của Chúa Thánh Linh.
Theo Thư gửi giáo đoàn Galat, Chúa Thánh Linh ban cho người ta ơn được thừa nhận là con cái Thiên Chúa, sự kiện ấy dâng lên trong lòng người ta lời cầu nguyện của chính Chúa Con. “Làm bằng chứng anh chị em là con cái, Thiên Chúa đã phái Thánh Linh của Chúa Con vào trái tim (lòng) anh chị em, kêu lên, ‘Abba, Cha ơi!’” (Gal 4:6). Thánh Linh “kêu lên” và như thế cho biết chính Ngài là một Ngôi Thiên Chúa có thể tự mình diễn đạt cách rõ ràng. Chúa Thánh Linh làm cho trái tim người Kitô hữu vang lên lời cầu nguyện của chính Chúa Giêsu đã dâng lên Chúa Cha (tc. Mc 14:36) với tình yêu của con cái. Chúa Thánh Linh là Đấng làm cho chúng ta trở nên con cái được thừa nhận và cho chúng ta có thể dâng lên lời cầu nguyện của con cái.
Giáo huấn của Thánh Phaolô về đề tài này rất phong phú chúng ta cần bàn về giáo huấn này trong bài suy niệm kế tiếp. Bây giờ chúng ta có thể kết luận: trong các thư Thánh Phaolô, Chúa Thánh Linh được nhìn nhận là một Ngôi Thiên Chúa hiện hữu trong hiệp nhất Ba Ngôi với Chúa Cha và Chúa Con. Thánh Tông Đồ đặc biệt quy gán công việc thánh hóa cho Chúa Thánh Linh. Chúa Thánh Linh là vị thầy trực tiếp thánh hóa các linh hồn. Ngài là nguồn tình yêu và lời cầu nguyện xin cho nhân loại “được nhìn nhận là con cái” Thiên Chúa. Sự hiện diện của Ngài nơi các linh hồn là lời đoan hứa và khởi đầu cuộc sống vĩnh cửu.
Buổi gặp chung ngày 1 tháng Mười, 1990
Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II
www.thanhlinh.net