Được gọi để ngợi khen - Những giọt châu
- CN, 26/01/2025 - 08:13
- Lm Minh Anh
ĐƯỢC GỌI ĐỂ NGỢI KHEN
“Thánh, Thánh, Chí Thánh”.
Kính thưa Anh Chị Em,
Bài đọc Khải Huyền hôm nay cho chúng ta thoáng thấy vương quyền uy nghi của Thiên Chúa; ở đó ngày đêm vọng tiếng chúc khen, “Thánh, Thánh, Chí Thánh”; Tin Mừng nói đến những nén bạc được ông chủ trao cho các gia nhân mà họ phải sinh lợi. Vì thế, được gọi để nhận, được gọi để trao; đồng thời, ‘được gọi để ngợi khen’ cũng có thể là chủ đề của phụng vụ Lời Chúa hôm nay.
Trong một thị kiến, Gioan đã nhìn thấy ngai toà Thiên Chúa thánh thiện, rực rỡ và huy hoàng; ở đó, hai mươi bốn vị bô lão cúc cung bái quỳ, các con vật sấp mình thờ lạy, ngày đêm không ngớt tung hô, “Thánh, Thánh, Chí Thánh”. Đó là thiên đàng đáng mơ ước, vì chúng ta không chỉ được gọi để nhận, để trao nhưng còn ‘được gọi để ngợi khen’ dưới đất hôm nay và mai ngày trên trời.
Như ông chủ giao cho gia nhân mình mỗi người một nén bạc, Thiên Chúa cũng trao cho mỗi chúng ta mỗi người một nén; và như thế, chúng ta là những người được gọi để nhận. Từ Thiên Chúa, chúng ta nhận lãnh sự sống, đức tin, Thánh Thần và các tài năng; chúng ta nhận lãnh Lời Chúa, các nhân đức và cả những ân sủng từ ngày được rửa tội cho đến hôm nay; mỗi ngày, chúng ta đang tiếp tục lãnh nhận để lớn lên trong ơn nghĩa Chúa như những con cái rất yêu dấu của Người.
Hành trình cuộc đời mỗi người là hành trình lãnh nhận nhưng cũng là một hành trình trao ban, sinh lợi cho Thiên Chúa. Bậc cha mẹ sinh lợi trong đời sống gia đình; bậc tu trì sinh lợi trong đời dâng hiến; mỗi người mỗi cách, chúng ta làm sáng danh Chúa trong bổn phận. Và như thế, ơn gọi của chúng ta không chỉ là để nhận nhưng còn là để trao mỗi ngày. Chúa muốn chúng ta như những ngọn đèn cháy sáng chiếu soi mọi người, chứ không phải là ngọn đèn đặt dưới đáy thùng. Chúa không chấp nhận việc chúng ta co cụm, ích kỷ, giữ lấy cho mình nén bạc nhưng biết làm lợi nó bằng cách trở nên những cánh tay, những đôi chân của Chúa; đem khả năng, tri thức, lòng đạo đức và những gì chúng ta có để trao tặng lại cho người chúng ta được trao phó. Nếu để những vốn liếng này mai một, ngày kia, Chúa sẽ hỏi tội chúng ta. Như thế, chúng ta ngợi khen Chúa trong bổn phận mình để ngày kia trên thiên quốc, cùng với triều thần thánh, chúng ta chung tiếng tung hô Người đến muôn đời, “Thánh, Thánh, Chí Thánh” đúng với ơn gọi của mình, ‘được gọi để ngợi khen’.
Tỷ phú Howard Hughes sở hữu nhiều máy bay, khách sạn và sòng bài… qua đời trong một nhà xác. Người thân gần nhất của ông được yêu cầu đến nhận thi hài; anh thốt lên, “Đây có phải là Hughes không?”. Mười lăm năm cuối đời là một người nghiện ma túy, Hughes quá yếu để có thể tự chích thuốc phiện cho mình. Vinh dự duy nhất ông nhận được là khoảnh khắc im lặng trong các sòng bài của ông. Tạp chí Time viết, “Cái chết của Howard Hughes được tưởng niệm ở Las Vegas, các sòng bài chìm trong phút im lặng. Các bà nội trợ đứng ngồi không yên, ôm chặt những chiếc cốc đầy tiền xu ở máy kéo; trò chơi xì tẩy tạm dừng; trên những chiếc bàn, những người đánh gậy nhét xúc xắc vào chiếc đũa gỗ của họ. Sau đó, một ông chủ, mặt rất hầm hố nhìn đồng hồ, nghiêng người về phía trước và thì thầm, “Được rồi, hãy tung xúc xắc. Anh ấy đã có một phút của mình”.
Anh Chị em,
Chúng ta may mắn hơn tỷ phú Hughes nhiều, nén bạc Thiên Chúa trao cho chúng ta không phải là tài sản kếch sù như ông, nhưng nén bạc chúng ta được trao có tên Giêsu, Ngài đã sống và chết cho chúng ta; mỗi ngày chúng ta lớn lên trong Ngài, trong ân sủng Thánh Thần của Ngài. Cùng Chúa Giêsu chúng ta sinh lợi cho vinh quang Thiên Chúa mỗi ngày; cùng Ngài, chúng ta chết đi cho tội lỗi, chấp nhận rủi ro khi mục nát, khi cho đi, để mang ơn cứu độ cho mình và cho thế giới. Và như thế, chúng ta ngợi khen Thiên Chúa đúng như ơn gọi của mình, ‘được gọi để ngợi khen’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, ước chi mỗi ngày sống của con là một ngày hân hoan trong Chúa, khi con làm mọi sự đẹp lòng Chúa và như thế, con đang nên thánh, đang ngợi khen Chúa mỗi ngày; để ngày kia, trên thiên quốc, cùng muôn thần thánh, con ngợi khen Chúa đến muôn đời; tạ ơn Chúa, con đang sống ơn gọi của con, con ‘được gọi để ngợi khen’, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
NHỮNG GIỌT CHÂU
“Trông thấy thành, Chúa Giêsu khóc”.
Anh Chị em thân mến,
Một sự trùng hợp đầy bất ngờ khi cả hai bài đọc hôm nay nói đến ‘những giọt châu’. Gioan, tác giả sách Khải Huyền khóc; Chúa Giêsu, Con Chiên xoá tội cũng rơi lệ. Ngài khóc khi trông thấy thành Giêrusalem, một thành mà Ngài yêu quý cũng là thành mà ở đó, những lãnh đạo tôn giáo, rồi đây, lôi Ngài ra khỏi thành để giết chết, “Chớ chi hôm nay ngươi hiểu sứ điệp mang hoà bình cho ngươi!”.
Thị kiến Khải Huyền nói đến ‘những giọt châu’ của Gioan khi cuốn sách trong tay Đấng ngự trên ngai mà trên trời dưới đất và trong lòng đất không ai có thể cởi tháo ‘bảy ấn niêm phong’ và đọc được. May thay, Chiên Thiên Chúa, Đấng xoá tội trần gian sẽ mở và đọc nó; một trưởng lão nói với Gioan rằng, “Đừng khóc nữa, này đây sư tử của chi tộc Giuđa, dòng dõi của Đavít đã toàn thắng, chính Người sẽ mở sách và tháo bảy ấn niêm phong”; Con Chiên ấy chính là Chúa Giêsu, Đấng xuống trần để tháo cởi ‘bảy mối tội đầu’ của nhân loại và ban cho nó ‘bảy ơn Chúa Thánh Thần’.
Với bài Tin Mừng, trước sự cứng lòng của dân thành, trước tội lỗi của con người mà kiêu ngạo là số một trong ‘bảy mối tội đầu’, Chúa Giêsu khóc. Trước hết, chúng ta chiêm ngắm hình ảnh Ngài đang khóc. Việc Chúa Giêsu khóc không chỉ đơn thuần là một nỗi buồn, một nỗi thất vọng nhỏ nhoi thường tình. Đúng hơn, việc Ngài nhỏ ‘những giọt châu’ thánh ngụ ý một nỗi buồn rất sâu sắc khiến Ngài nhỏ lệ thật sự. Hãy bắt đầu với hình ảnh đó, hãy để hình ảnh đó chìm xuống tâm hồn mình.
Chúa Giêsu khóc cho thành Giêrusalem, đây là một thành mà Ngài đã đến với bao kỳ vọng tốt lành dành cho nó; nhưng vừa đặt chân đến nơi, Ngài chợt nhận thức một sự thật chua xót rằng, rất nhiều người ở đó sẽ từ chối cuộc viếng thăm của Ngài. Ngài đến, mang cho họ quà tặng là ơn cứu độ đời đời; vậy mà, buồn thay, một số người đã phớt lờ với Ngài vì thờ ơ, số khác lại phẫn nộ; số khác nữa, tìm giết Ngài. Vậy mà Chúa Giêsu không chỉ khóc cho Giêrusalem, Ngài còn khóc cho tất cả mọi người, đặc biệt những ai thuộc gia đình đức tin mai ngày; Ngài khóc vì họ thiếu đức tin; Ngài thấy trước sẽ rất nhiều người mất đức tin, trong đó có thể có cả chúng ta. Họ từ chối đón nhận Ngài, Ngài có thể nhận thức sâu sắc sự kiện này và điều đó khiến Ngài nhức buốt và đau đớn vô cùng; Con Chiên đã mở ‘bảy ấn niêm phong’ nay bất lực tháo cởi ‘bảy ấn tội lỗi’ ràng buộc con người. ‘Những giọt châu’ thánh phải nhỏ sa, “Vì ngươi đã không nhận biết giờ ngươi được viếng thăm”.
Ngày nay, chứng kiến những thảm họa, chiến tranh, lường gạt đảo điên được tiến hành vì sự tôn thờ thần tiền của con người, Chúa Giêsu cũng đang khóc. Nhiều người vô tội bị sát hại, trẻ em ra chiến trường, trẻ em bị đem bán như súc vật; 39 người Việt chết chầm chậm vì tê cóng trong thùng xe; hơn 300 người miền Trung chết do lũ bão… Chúa Giêsu cũng đang rơi ‘những giọt châu’; nhưng Ngài đang khóc nhiều nhất là vì tội lỗi của chúng ta, vì sự thờ ơ ngay hôm nay của mỗi người.
“Tôi đang thầm khóc trong nỗi niềm chua xót của trái tim mình; bỗng, tôi nghe tiếng một đứa trẻ hàng xóm hô vang, “Hãy cầm lên và đọc; cầm lên và đọc”. Tôi không nhớ mình đã từng nghe những lời như thế bao giờ. Tôi trỗi dậy và hiểu rằng, đó không gì khác hơn là lệnh của Chúa; tôi mở sách các tông đồ, cuốn đầu tiên, im lặng đọc và nước mắt tôi lần đầu tiên rơi xuống, “Không chè chén say sưa, không chơi bời dâm đãng, cũng không cãi cọ ghen tương. Nhưng hãy mặc lấy Chúa Kitô; đừng chiều theo tính xác thịt mà thoả mãn các dục vọng”. Tôi không đọc thêm và cũng không cần nữa. Ngay lập tức, cuối câu này, dường như một tia sáng thanh thản truyền vào trái tim tôi và tất cả bóng tối của sự nghi ngờ đều tan biến; và ‘những giọt châu’ rơi lã chã”. Đó là tâm sự của Augustinô.
Anh Chị em,
Thật dễ dàng để có một chút đức tin và hướng về Chúa khi điều đó có lợi; nhưng chúng ta lại rất dễ thờ ơ với Ngài khi mọi việc diễn ra tốt đẹp; chính điều đó sẽ làm cho Chúa phải rơi ‘những giọt châu’. Vậy, hãy loại bỏ mọi thờ ơ đối với Chúa ngay hôm nay; hãy nói với Ngài, chúng ta muốn nên thánh, chúng ta sợ làm mất lòng Chúa; hãy để Ngài cởi tháo sợi dây đang cột chúng ta với tội lỗi.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin đặt vào lòng con một nỗi buồn thánh khi con làm mất lòng Chúa, khi con thờ ơ, xơ cứng; xin cho con biết khóc tội lỗi mình và nhờ ơn Chúa, tâm hồn con sạch trong để con sống trong ân sủng Thánh Thần và Chúa cũng hết sụt sùi ‘những giọt châu’ vì sự chai lỳ nơi con, Amen.”
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)