Nhảy đến nội dung

Ngày Chúa đã làm ra - Trải nghiệm đáng ao ước

NGÀY CHÚA ĐÃ LÀM RA

“Đây là ‘ngày Chúa đã làm ra’, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ!”.

Kính thưa Anh Chị em,

“Đây là ‘ngày Chúa đã làm ra’, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ!”. Chúng ta vui mừng hoan hỷ vì Chúa Kitô đã sống lại. Qua cuộc khổ nạn, Con Thiên Chúa đã ôm tội ác của cả nhân loại vào trong tử huyệt, nhưng Ngài không còn ở đó; Ngài chôn vùi sự dữ vào lòng đất và chỗi dậy để khởi đầu một sự sống mới. Chúa đã sống lại! Sự ác không phải là tiếng nói cuối cùng, tử thần bị đánh bại; Ngài đã chiến thắng sự chết, trả lại cho nhân loại sự thanh bình của vườn địa đàng, đất trời reo ca.

Nhiều nơi trên thế giới, lễ Phục Sinh đến vào mùa xuân. Đây là thời điểm thiên nhiên tự nó mang đến sự khởi đầu của một cuộc sống mới. Những bông hoa tulips bắt đầu vươn lên khỏi mặt đất im lìm lạnh giá, những chiếc lá bắt đầu nhú trên cành biến khu rừng thành một biển xanh, mặt trời bắt đầu toả sáng với ánh hào quang rạng rỡ, mang theo hơi ấm khi nó mọc lên. Muôn vật tự nó phản ánh vinh hiển và vẻ huy hoàng sự Phục Sinh của Chúa Kitô theo nhiều cách. Cái chết của mùa đông phản ánh cái chết của Ngài và sự im lặng của ngôi mộ chiều ngày thứ Bảy. Mọi thứ đi vào im ắng; cảnh vật dường như chết đi, cả động vật và côn trùng cũng chìm vào trạng thái ngủ đông với nhiều hình thức bất động khác nhau. Tuy nhiên, vào một thời điểm, khi sự ấm áp của mặt trời toả lan, một lần nữa, thiên nhiên được gọi từ cái chết mùa đông sang sự sống hừng hực của mùa xuân.

Thiên Chúa nói theo nhiều cách, chu kỳ của thiên nhiên là một trong những cách thức dễ thấy nhất. Hơi ấm sẽ trở lại sau mùa đông, thiên nhiên trỗi dậy và trái đất lại ca hát. Vậy nếu Cha Trên Trời chăm chút nâng niu từng tạo vật nhỏ bé đến như thế, thì Ngài còn quan tâm đến việc tái tạo loài người bao nhiêu nữa? Ngài quan tâm đến sự Phục Sinh của Con Chí Ái của Ngài đến mức nào? Và nhất là, Ngài còn quan tâm bao nhiêu đến việc chúng ta bước vào một cuộc sống mới đã giành cho từng người nhờ sự Phục Sinh của con Ngài? Hãy để vẻ đẹp của tạo vật trở nên dấu chỉ cho chúng ta về một thực tại vĩ đại hơn vô hạn. Hãy để bản thân cuốn hút vào sự mới mẻ được tặng ban trong sự Phục Sinh của Chúa Kitô. Vươn lên có nghĩa là trở nên một tạo vật mới trong Ngài.

Hãy gẫm suy những lời tuyệt diệu này, “Đây là ‘ngày Chúa đã làm ra’, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ”. ‘Ngày’ chúng ta vui mừng trong cuộc sống mới mà Thiên Chúa ban cho linh hồn mỗi người là ‘ở đây, lúc này’. Đó là một ngày mới, ngày vinh quang, được biến đổi bởi một con người, một Thiên Chúa, Đấng Phục Sinh, Đức Giêsu Kitô. Cuộc sống mới phải bắt đầu ngay giờ này và phải liên tục trở nên mới mẻ, rạng ngời, khi chúng ta ngày càng đi sâu hơn vào vinh quang của sự Phục Sinh. Hãy suy gẫm về ‘ngày mới’ này, để Ngài ban cho chúng ta điều đó qua quyền năng Phục Sinh.

Anh Chị em,

“Chúa Kitô đã sống lại!” không phải là một công thức ma thuật làm cho các vấn đề tan biến. Không! Sự Phục Sinh của Chúa Kitô không làm điều đó; nhưng thay vào đó, là sự chiến thắng của tình yêu đối với cội rễ của cái ác, một chiến thắng không ‘bỏ qua’ đau khổ và cái chết, nhưng ‘vượt qua’ chúng, ‘đứng trên’ chúng, mở ra một con đường trong vực thẳm, biến cái ác thành cái thiện, và đây là dấu ấn độc đáo cho thấy quyền năng đích thực của Thiên Chúa. Và như thế, ngày lễ Phục Sinh đúng là một ngày tưng bừng hỷ hoan, “Đây là ‘ngày Chúa đã làm ra’, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ”.

Trước một thị trấn Áo, tướng Massena bất ngờ xuất hiện với 18.000 quân. Hội đồng thị trấn họp, đầu hàng là câu trả lời duy nhất. Thế nhưng, một cựu quan chức nói, “Hôm nay là lễ Phục Sinh, hãy mừng lễ và cứ để mọi rắc rối cho Chúa, Chúa có cách của Chúa”. Họ cử người đến nhà thờ, xin cha xứ rung chuông báo lễ. Nghe tiếng chuông nhà thờ, quân của Napoléon suy luận, quân đội Áo đã đến giải cứu; họ phá trại và biến mất trước khi chuông của Kinh Vinh Danh ngừng vang lên.

Anh Chị em,

Ngày Phục Sinh là ‘ngày Chúa đã làm ra’. Ngài làm ra lại trời mới đất mới mà con người đã hủy hoại; Ngài nối lại tương quan giữa con người với Thiên Chúa mà Adam đã đánh mất; Ngài giao hoà lại ‘người với Chúa’, ‘người với người’ mà tội đã cắt đứt. Vâng, nơi sự Phục Sinh của Chúa Con, Chúa Cha đã bắt đầu một cuộc sáng tạo mới. Thế nhưng, không phải chỉ hôm nay mới là ‘ngày Chúa đã làm ra’, nhưng mọi ngày là ‘ngày Chúa đã làm ra’; vì thế, chúng ta hãy tưng bừng hỷ hoan. Hãy để cho mình được tưng bừng hỷ hoan, người sống với mình được tưng bừng hỷ hoan. Muốn thế, hãy để mọi rắc rối trong tay Chúa, Chúa có cách của Chúa. Hãy thôi làm điều ác nhưng không ngừng gieo rắc thiện hảo, an bình; hãy là con cái của Đấng Phục Sinh; bớt tìm “những sự thuộc hạ giới và không ngừng tìm kiếm những gì thuộc thượng giới” như thư Côlôssê hôm nay nhắc nhở.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa Phục Sinh, con tạ ơn Chúa đã dùng cái chết đau thương của Ngài mà ‘sinh lại’ thế giới; xin cho con biết sống mọi ‘ngày Chúa đã làm ra’ với ‘tư chất’ của một người con đã được Chúa cứu chuộc: tưng bừng hỷ hoan; và biết ra đi chia sẻ niềm vui ‘được tái sinh’ của mình”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

*******************

TRẢI NGHIỆM ĐÁNG AO ƯỚC

“Các bà vội ra khỏi mồ, vừa sợ lại vừa hớn hở vui mừng”.

Cha William thăm một cô gái sắp mổ mắt. Nỗi sợ mù loà bao trùm cô gái trẻ. Quay về phía vị linh mục, cô nói, “Ôi, Chúa đang lấy đi thị giác của con!”. Cha William nghiêng mình thì thầm, “Đừng để Ngài lấy nó; con hãy dâng nó cho Ngài!”. Khuôn mặt cô gái rạng rỡ, “Con ước ao được như vậy!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Nỗi sợ hãi xen chút vui mừng, dẫu ít ỏi, nơi người bạn trẻ đưa chúng ta về với câu chuyện Tin Mừng hôm nay. Hai phụ nữ ra khỏi mồ Chúa, “vừa sợ” lại vừa “hớn hở vui mừng”. Thật lý thú, hai trạng thái tâm lý đan xen! Làm sao một người “vừa sợ” lại vừa “hớn hở vui mừng?”. Không phải sợ hãi xói mòn niềm vui sao? Không phải niềm vui chẳng triệt tiêu được sợ hãi sao? Đặt mình vào tâm trạng của hai con người vốn đã có một ‘trải nghiệm đáng ao ước’, chúng ta sẽ có câu trả lời.

Làm sao có thể không sợ khi một thi thể lạnh ngắt và nát bươm nay sừng sững như một người chết hiện về đứng trước họ? Làm sao có thể không sợ khi một ‘thây ma’ bị chôn chặt bởi tảng đá nay chào đón họ? Ấy thế, nỗi sợ tự nhiên nay được niềm vui của ân sủng thế chỗ. Lời “Chào các bà!” tiếng Hy Lạp theo tiếng Latin là “Exsultet”; và với tâm tình của mùa Phục Sinh, sẽ được dịch là “Mừng vui lên!”. Đây là lời sứ thần nói với Đức Mẹ trong ngày truyền tin, “Mừng vui lên, đấng đầy ân sủng!”; giờ đây, không phải là lời thiên thần nhưng là lời Chúa của các thiên thần, “Mừng vui lên!”, lời Đấng Phục Sinh loan báo cho cả nhân loại biết rằng, nó đang được đầy tràn ân sủng.

Như vậy, có vẻ như nỗi sợ mà hai cô trải qua là một trong bảy ơn của Chúa Thánh Thần, ơn kính sợ thánh thiện. Đây không phải là một nỗi sợ theo nghĩa thông thường; đúng hơn, đó là nỗi sợ vốn sẽ được định nghĩa tốt hơn khi nó là một sự tôn kính, kinh ngạc, một sự thán phục choáng ngợp. Họ kinh ngạc tột độ, một kinh ngạc gây sốc thánh thiện và cùng lúc, ngập tràn niềm vui. Bỗng nhiên, họ chợt hiểu biết, một sự hiểu biết chợt đến khiến họ ngộp thở nhưng đầy hy vọng rằng, Thầy đã sống lại, đã ra khỏi mồ. Hẳn họ phải sợ, nhưng cùng lúc, đầy niềm tin và như thế, ‘trải nghiệm đáng ao ước’ này cho phép họ tin chắc, một điều gì đó rất phi thường vừa mới xảy ra.

Đây phải là một ‘trải nghiệm đáng ao ước’ nơi chúng ta ngay hôm nay; điều đó có nghĩa là, một lần nữa, ngày Phục Sinh, ‘ngày Chúa biến đổi tôi’, ‘ngày Chúa đã làm ra’, ngày mà tôi sẽ hỷ hoan mừng kính trong tám ngày liên tiếp và cao điểm là Chúa Nhật Lòng Thương Xót Chúa. Vì thế, tám ngày tiếp theo là những ngày mà chúng ta sẽ cố gắng thâm nhập và trải nghiệm những gì mà các phụ nữ thánh thiện ấy đã có như lần đầu tiên họ trải nghiệm. Rằng, Chúa Giêsu không còn ở trong ngôi mộ và tôi cũng đã ‘ra khỏi mộ’ với Ngài. Hãy chìm sâu vào mầu nhiệm Phục Sinh; học biết mầu nhiệm này đúng như ý nghĩa tràn đầy của nó. Hãy cố gắng hiểu cho được ý nghĩa của quà tặng tuyệt vời này và thực tế là, trong sự phục sinh của mình, Chúa Giêsu đã tiêu diệt hậu quả của tội lỗi; Ngài huỷ diệt cái chết, sự ác nhưng đồng thời, đang huỷ diệt tội lỗi của tôi, hầu ban cho tôi một sự sống mới, một sức sống mới trong sức mạnh Phục Sinh của Ngài. ‘Tác động Phục Sinh’ thay đổi, làm mới tâm hồn, mời gọi chúng ta tham gia vào sự sống mới mẻ ngay ‘hôm nay và lúc này’. Đó là một ‘trải nghiệm đáng ao ước’ sinh ích nhất, và cũng cấp bách nhất. Không thể tuyệt vời hơn!

Tin Mừng cho biết, “Chúa Giêsu đón gặp các bà”. Như thế, ‘trải nghiệm đáng ao ước’ thánh thiện đích thực sẽ dẫn đến việc nhận ra Đấng Phục Sinh, ‘Đấng đón đường’ những ai sắp được biến đổi; để sau đó, sai họ đi. Phản ứng của họ bấy giờ là muốn ôm lấy Ngài, một tất yếu, “Các bà liền lại gần ôm chân Người và phục lạy”. Người ta chỉ phục lạy người họ tôn kính, mến yêu; hành động thờ phượng và tôn thờ này cho thấy họ không chỉ tin mà còn hành động bằng thờ phượng. Chúng ta cũng hãy làm vậy, theo nghĩa đen, những ngày hôm nay. Hãy quỳ gối thờ lạy Ngài! Tiếp đến, Ngài biến các cô thành sứ giả, “Hãy đi báo tin cho các anh em Ta”, quả là một ‘trải nghiệm đáng ao ước’, một trải nghiệm rằng, Ngài coi họ như bạn và sẵn sàng sai đi những ai thật sự yêu mến Ngài.

Anh Chị em,

Chúa Giêsu ước ao mỗi chúng ta có được trải nghiệm ấy mỗi ngày; trong Lời Chúa, trong Thánh Thể, trong những con người, trong các biến cố lớn nhỏ, Ngài ‘đón đường’ từng người chúng ta, Ngài nói với chúng ta, “Mừng vui lên!” bởi cả vũ trụ này đang được đổi mới, ‘Con đang được đổi mới!’; ‘Hãy vui lên vì Thiên Chúa toàn thắng!’. Nhưng hãy cam kết một điều, như các bà, chúng ta phải ra khỏi nhà, ra khỏi suy nghĩ những gì thuộc tầm thấp, ra khỏi những ước muốn toan tính trần tục; nhờ đó, may ra có thể nhận ra ‘Đấng đón đường’. Làm được điều đó, chúng ta mới thật sự có được một ‘trải nghiệm đáng ao ước’ mà Đấng Phục Sinh mang lại.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, trong tuần Bát Nhật này, xin cho con biết chìm mình trong mầu nhiệm Phục Sinh của Chúa; cho con có được một trải nghiệm choáng ngợp với Đấng Sống Lại, cũng là ‘trải nghiệm đáng ao ước’, hầu con nhận ra Chúa mỗi ngày, và nhất là, con được biến đổi và được sai đi”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

Tác giả: