Con rất yêu dấu - Tôi đang là tôi
- CN, 26/01/2025 - 08:13
- Lm Minh Anh
CON RẤT YÊU DẤU
“Con là Con rất yêu dấu của Cha!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Chúa Giêsu là ai? Bạn và tôi là ai? Trả lời hai câu hỏi đó, chúng ta hiểu được ý nghĩa của lễ Chúa Giêsu Chịu Phép Rửa hôm nay. Ngài là ‘Con rất yêu dấu’ của Chúa Cha; bạn và tôi, chúng ta là ‘con rất yêu dấu’ của Chúa Cha.
Một câu hỏi khác đơn giản nhưng thú vị hơn, tại sao Chúa Giêsu chịu phép rửa? Ngài vô tội, sao Ngài làm thế? Việc Chúa Giêsu chịu phép rửa là cơ hội để Chúa Cha tỏ cho nhân loại biết ‘chính danh’ của Con Một Ngài. Qua đó, Chúa Cha xác nhận Chúa Giêsu là “Con rất yêu dấu” với sự chứng thực của Thánh Thần. Vì thế, phép rửa của Chúa Giêsu một phần, là lời tuyên bố công khai của Chúa Cha về Chúa Con là ‘Con Thiên Chúa, một Ngôi Vị thần linh, nên một với Cha và Thánh Thần’. Lời chứng công khai này là một ‘sự hiển linh’, một mặc khải về thần tính đích thực của Chúa Giêsu vậy!
Thứ đến, qua phép rửa, sự khiêm nhường đáng kinh ngạc của Chúa Giêsu cho phép Ngài trở nên đồng nhất với tội nhân; hạ mình ngang hàng tội nhân để liên kết với tội nhân. Ngài chấp nhận đi vào chốn bùn lầy của con người để có thể cứu con người. Bằng cách dìm mình trong nước, tượng trưng sự chết; Ngài chiến thắng bước lên hầu cho phép chúng ta cùng Ngài sống lại một đời sống mới. Như vậy, Ngài đã thánh hoá nước, ‘rửa cho nước’, để bản thân nước từ đó, có sự hiện diện thiêng liêng của Ngài hầu thông truyền sự sống mới cho tất cả những ai được rửa nhân danh Ba Ngôi. Nhờ đó nhân loại tội lỗi được thông phần thực sự vào sự sống thần linh của Thiên Chúa.
Cuối cùng, phép rửa của Chúa Giêsu là một mặc khải về ‘con người mới’ mà trong Ngài, chúng ta trở nên ‘con rất yêu dấu’ của Cha, một con người mà chúng ta phải trở thành.
Một thiên nga lạc mẹ sống giữa đàn sếu; suốt ngày, nó cùng đàn sếu bắt ốc giữa đầm. Sau bao năm tìm con, ngày kia, thiên nga cha phát hiện con, nó quyết định cứu con. Bao lần tiếp cận, nó vẫn thất bại vì mỗi lần thấy nó, đàn sếu vụt bay. Nó quyết định tắm mình dưới bùn để có bộ lông xám như sếu; nó dò dẫm, lân la nhiều ngày. Cho đến một chiều kia, thoắt một cái, nó quắp ‘sếu nhỏ’ bay đi. Nó đem ‘sếu con’ đến một dòng suối, tự tắm mình trong nước. Hiện nguyên hình xinh đẹp, nó tắm cả ‘sếu con’ và nói, “Con là thiên nga; hãy xem, con xinh đẹp như cha”. ‘Sếu con’ mếu máo, “Con sẽ ăn gì, có ốc không?”. Nó đáp, “Con rất yêu dấu’, trong đền vua, con có tất cả… không phải là ốc!”.
Anh Chị em,
“Con là Con rất yêu dấu!”. Để cứu chúng ta, Con Thiên Chúa cũng nên lem luốc như chú thiên nga kia. Chúng ta được Mẹ Giáo Hội quắp vào dòng nước Giêsu; nơi đó, mỗi người được tẩy sạch những tanh tưởi của ao đầm, được chỉ cho thấy sự xinh đẹp, được phục hồi phẩm giá lấm lem vì nguyên tội và được ban Thánh Thần. Chúa Giêsu đã lội xuống dòng nước, để từ nay con người không còn ‘lạc mẹ giữa bầy sếu’, nhưng được vào đền Vua, với lời gọi ngọt ngào của Chúa Cha, “Con là con rất yêu dấu!”.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con tiếc nuối ‘món ốc’ tanh tưởi của đầm lầy. Bởi lẽ, con không phải là ‘sếu’, nhưng là ‘những thiên nga’ xinh đẹp, ‘con rất yêu dấu’ của Cha!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
***********
TÔI ĐANG LÀ TÔI
“Tôi chỉ thổ lộ tâm can trước nhan Đức Chúa!”.
Một giáo sư hỏi một thiếu nữ tân tòng, “Có phải cô là một tội nhân trước khi tin nhận Chúa?”; “Vâng, thưa ngài!”. “Bây giờ, cô vẫn là một tội nhân?”; “Vâng, hơn bao giờ hết, tôi cảm thấy mình là một tội nhân!”. “Vậy có gì thay đổi đâu?”; “Có chứ! Tôi không biết giải thích làm sao?”, cô nói; “Ngoại trừ tôi đã từng là một tội nhân ‘chạy theo tội lỗi’; nhưng giờ đây, một tội nhân ‘chạy trốn tội lỗi!’. ‘Tôi đang là tôi!’”.
Kính thưa Anh Chị em,
“‘Tôi đang là tôi’, một tội nhân!”. Sẽ khá bất ngờ khi cả hai bài đọc hôm nay cho thấy điều cô gái thú nhận cũng là điều Thiên Chúa chờ đợi nơi bạn và tôi, sự chân thành! Cả Anna lẫn người bị thần ô uế ám ‘đang chính là họ’; cũng thế, Chúa Giêsu ‘đang chính là Ngài!’.
Bài đọc Samuel kể chuyện bà Anna, một người cùng đường. Với bà, cầu nguyện đâu cần chỉn chu; nó có thể bộc phát cách mộc mạc. Từ sâu thẳm nỗi đau, bà nỉ non với Chúa bằng những lời đứt đoạn. Thầy cả Êli nghĩ rằng, bà say. Không phải! Bà đang trút giận lên Chúa. Vì lẽ, bà héo hắt; vô phước bởi vô sinh! Vậy mà Chúa thích sự công kích này, Ngài ‘khoái’ khi bà cau có. Cầu nguyện đâu cần chải chuốt; chẳng cần quanh co! Chúa ‘đỡ tốt’ với bất cứ ‘đòn nào’ con người đánh vào Ngài. Vì thế, không lời cầu nào là thô lậu, kệch cỡm nơi một người chứng tỏ ‘tôi đang là tôi’ trước Chúa. Và Ngài đã nhậm lời, ban cho Anna một mụn con, Samuel. Bà đã cất lên Magnificat - Thánh Vịnh đáp ca - mà rồi đây, Maria sẽ làm vọng lại, “Tâm hồn con hoan hỷ vì Chúa, là Đấng cứu độ con!”.
Tương tự như thế, trong bài Tin Mừng, người bị quỷ ám nói với Chúa Giêsu theo cùng một cách. Anh ném vào Ngài, “Ông Giêsu Nazareth, chuyện chúng tôi can gì đến ông mà ông đến tiêu diệt chúng tôi?”. Đó là những lời giận dữ tạt vào Ngài. Tuy nhiên, như ‘Đấng ngự trong đền thờ’ không ‘lấy làm điều’ và không ‘hề gì’ trước oán trách của Anna, Chúa Giêsu, ‘Đấng là đền thờ’ cũng không ‘làm lớn chuyện’ với cơn thịnh nộ ma quái nơi con người khốn khổ này. Sau đó, Ngài răn đe, giải thoát anh khỏi quỷ ám. Bất cứ khi nào bạn mở lòng, tiết lộ cho Chúa Giêsu những gì đang có, kể cả những cảm xúc đen tối, bạn sẽ trải nghiệm sự hiện diện và xoa dịu chữa lành đầy xót thương của Ngài.
Chúa Giêsu trừ quỷ, mọi người kinh ngạc, “Thế nghĩa là gì? Lời dạy thì mới mẻ, người dạy lại có uy quyền?”. Nhận xét của dân chúng ở đây cũng rất thật, họ đang là họ. Và bản thân Chúa Giêsu cũng thế, lời Ngài nói, việc Ngài làm cho thấy Ngài như muốn tiết lộ, ‘Tôi đang là tôi!’. Bởi lẽ, Ngài đang thể hiện quyền năng để mặc khải Ngài là ai, đến để làm gì? Ngài là Thiên Chúa, ban Lời quyền năng, Lời biến đổi và Lời làm cho sống.
Anh Chị em,
“‘Tôi đang là tôi’, một tội nhân!”. Đó là ‘mệnh căn’ không suy suyển của bạn và tôi; đó là lý do Chúa Giêsu xuống thế làm người; và đó cũng là ý thức cốt lõi tiên thiên nơi mỗi người để Ngài có thể cứu họ. Ý thức mình là tội nhân, có nghĩa là tôi đang cần Chúa. Bởi lẽ, đến bao giờ chúng ta mới hết cần Ngài? Vậy, liệu bạn và tôi có là chính mình hay ‘đang là một ai khác’, nhất là khi cầu nguyện? Đừng quên, trước Ngài, không ai xứng đáng nhưng là một tội nhân không hơn không kém, kể cả các thánh. Chính lúc đó, Thiên Chúa mới có thể làm một điều tương tự như Ngài đã làm cho Anna, cho người quỷ ám.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con chạy theo tội lỗi; cho con biết chạy trốn tội lỗi!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)