Chiếc lá trong tay Chúa
- T6, 10/04/2026 - 15:36
- Lm Lê An CRM
SUY NIỆM: CHIẾC LÁ TRONG TAY CHÚA
Buổi sáng, khi tôi quét những chiếc lá sồi già sau nhà, tôi chợt nhận ra: lá rơi không chỉ vì gió. Có những chiếc lá rơi trong đêm, khi trời se lạnh, rất nhẹ… rất âm thầm… như một cuộc chia tay không lời.
Lá còn xanh đó, rồi đổi màu. Có chiếc đỏ đậm như lửa, có chiếc vàng như nắng cuối ngày. Nhưng dù màu gì, rồi cũng đến lúc rời cành.
Lời Thánh Vịnh chợt vang lên trong lòng:
“Đời người như cỏ, nở hoa như hoa đồng nội, một cơn gió thoảng là xong, chốn xưa mình ở cũng không còn biết mình.” (Tv 103,15-16)
Phải… đời người cũng như chiếc lá. Không cần một cơn gió lớn. Chỉ cần một nhịp thời gian… một làn lạnh nhẹ… là đủ để rơi.
Có những chiếc lá rơi xuống đất, khô đi dưới nắng, dòn tan dưới bước chân. Nhưng cũng có những chiếc lá rơi vào dòng nước, rồi trôi đi… không biết về đâu. Có chiếc nằm lại trên núi, âm thầm mục nát, trở thành phân nuôi cây khác.
Không chiếc lá nào mất đi vô ích.
Chúa Giêsu đã nói:
“Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không chết đi, nó vẫn trơ trọi một mình; nhưng nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều bông hạt.” (Ga 12,24)
Chiếc lá rơi… không phải là chấm hết. Nhưng là một cách sống khác. Một cách trao ban.
Tôi nhìn chiếc lá xoay vòng trong không trung. Nó không rơi thẳng. Nó chao đảo… như tiếc nuối… như còn muốn níu lại một điều gì. Nhưng rồi… nó cũng chạm đất.
Con người chúng ta cũng vậy. Có lúc ta lo sợ trước sự đổi thay. Sợ già đi. Sợ yếu đi. Sợ một ngày nào đó mình “rơi xuống” khỏi nhịp sống quen thuộc.
Nhưng nếu chiếc lá biết mình đang ở trong bàn tay của Đấng Tạo Hóa, có lẽ nó sẽ rơi bình an hơn.
Thánh Phêrô nhắc nhở:
“Hãy trút mọi lo lắng cho Người, vì Người chăm sóc anh em.” (1 Pr 5,7)
Không phải ngẫu nhiên mà lá rơi. Không phải vô nghĩa mà lá đổi màu. Tất cả đều nằm trong nhịp điệu của sự sống.
Có những cây không rụng lá như thông… nhưng cây sồi già lại phải thay lá mỗi mùa. Mỗi người một ơn gọi. Mỗi cuộc đời một cách “trổ sinh”.
Có người được gọi để đứng vững như cây xanh quanh năm.
Có người được gọi để đổi thay… để buông… để cho đi.
Quan trọng không phải là ta giữ được bao lâu…
Nhưng là ta có sống trọn vẹn ý nghĩa của mình trong thời gian được trao hay không.
Tôi chợt hiểu:
Chiếc lá đẹp nhất… không phải khi nó còn bám trên cành,
nhưng là khi nó chấp nhận rơi đúng lúc.
Và có lẽ, đời người cũng đẹp nhất…
khi biết sống trọn vẹn ơn gọi của mình,
rồi phó thác nhẹ nhàng trong tay Chúa.
LỜI NGUYỆN
Lạy Chúa,
con như chiếc lá nhỏ bé giữa dòng đời.
Có lúc xanh tươi, có lúc úa vàng.
Có lúc mạnh mẽ bám cành,
có lúc run rẩy trước cơn gió nhẹ.
Xin cho con biết sống trọn từng mùa Chúa ban,
không sợ đổi thay, không sợ rơi rụng.
Khi còn trên cành,
xin cho con biết đón ánh sáng và sinh hoa trái.
Khi đến lúc phải buông,
xin cho con rơi trong bình an,
vì biết rằng con không rơi vào hư vô,
nhưng rơi vào chính bàn tay yêu thương của Chúa.
Xin dạy con biết vui sống với ơn gọi của mình,
dù âm thầm như chiếc lá mục trong đất,
vẫn tin rằng đời con có ích
trong chương trình nhiệm mầu của Ngài.
Amen.nhiều bông hạt.” (Ga 12,24)
Chiếc lá rơi… không phải là chấm hết. Nhưng là một cách sống khác. Một cách trao ban.
Tôi nhìn chiếc lá xoay vòng trong không trung. Nó không rơi thẳng. Nó chao đảo… như tiếc nuối… như còn muốn níu lại một điều gì. Nhưng rồi… nó cũng chạm đất.
Con người chúng ta cũng vậy. Có lúc ta lo sợ trước sự đổi thay. Sợ già đi. Sợ yếu đi. Sợ một ngày nào đó mình “rơi xuống” khỏi nhịp sống quen thuộc.
Nhưng nếu chiếc lá biết mình đang ở trong bàn tay của Đấng Tạo Hóa, có lẽ nó sẽ rơi bình an hơn.
Thánh Phêrô nhắc nhở:
“Hãy trút mọi lo lắng cho Người, vì Người chăm sóc anh em.” (1 Pr 5,7)
Không phải ngẫu nhiên mà lá rơi. Không phải vô nghĩa mà lá đổi màu. Tất cả đều nằm trong nhịp điệu của sự sống.
Có những cây không rụng lá như thông… nhưng cây sồi già lại phải thay lá mỗi mùa. Mỗi người một ơn gọi. Mỗi cuộc đời một cách “trổ sinh”.
Có người được gọi để đứng vững như cây xanh quanh năm.
Có người được gọi để đổi thay… để buông… để cho đi.
Quan trọng không phải là ta giữ được bao lâu…
Nhưng là ta có sống trọn vẹn ý nghĩa của mình trong thời gian được trao hay không.
Tôi chợt hiểu:
Chiếc lá đẹp nhất… không phải khi nó còn bám trên cành,
nhưng là khi nó chấp nhận rơi đúng lúc.
Và có lẽ, đời người cũng đẹp nhất…
khi biết sống trọn vẹn ơn gọi của mình,
rồi phó thác nhẹ nhàng trong tay Chúa.
LỜI NGUYỆN
Lạy Chúa,
con như chiếc lá nhỏ bé giữa dòng đời.
Có lúc xanh tươi, có lúc úa vàng.
Có lúc mạnh mẽ bám cành,
có lúc run rẩy trước cơn gió nhẹ.
Xin cho con biết sống trọn từng mùa Chúa ban,
không sợ đổi thay, không sợ rơi rụng.
Khi còn trên cành,
xin cho con biết đón ánh sáng và sinh hoa trái.
Khi đến lúc phải buông,
xin cho con rơi trong bình an,
vì biết rằng con không rơi vào hư vô,
nhưng rơi vào chính bàn tay yêu thương của Chúa.
Xin dạy con biết vui sống với ơn gọi của mình,
dù âm thầm như chiếc lá mục trong đất,
vẫn tin rằng đời con có ích
trong chương trình nhiệm mầu của Ngài.
Amen.