Hồi sinh trong Chúa - Tái sinh trong Thánh Thần
- CN, 12/04/2026 - 05:44
- Phạm Hùng Sơn
HỒI SINH TRONG CHÚA
Mộ phần tảng đá lăn đi
Mà sao môn đệ vẫn ghì nỗi lo?
Tin Mừng loan báo nhỏ to
Người bảo "không thực", người cho "mơ màng"
Bao năm theo bước chân Ngài
Mà khi bão nổi, lòng hoài nghi nan.
Chúa về khiển trách nhẹ nhàng:
"Cứng lòng chi thế, sao màng tối tăm?"
Hội Thánh đâu phải gấm nhung
Xây trên những kẻ vẹn toàn, sạch trong
Mà xây trên những tâm hồn
Đã từng gục ngã, đã từng héo hon
Được Ngài vực dậy sắt son
Từ trong cái chết vẫn còn lửa thiêng.
Có cái chết rất âm thầm
Mang thân thể sống mà tâm lụi tàn
Niềm hy vọng đã vỡ tan
Chẳng còn trông đợi, chẳng màng đổi thay
Vết thương cũ cứ bủa vây
Tưởng rằng Thiên Chúa bó tay đứng nhìn
Gia đình rạn nứt niềm tin
Tâm tư đóng băng, nhấn chìm khát khao.
Phục sinh - phép lạ khởi đầu
Chẳng là tảng đá, mà sâu trong lòng
Chúa lăn tảng đá thinh không
Chặn đường hy vọng, chặn dòng mến yêu
Maria khóc cô liêu
Emmau hai kẻ bóng chiều bỏ cuộc
Chúa đi bên cạnh vỗ về
Đốt lòng họ cháy, xóa thề lãng quên.
Kitô giáo chẳng xây nền
Trên trang sử cũ ngủ yên bụi mờ
Mà là quyền năng bây giờ
Làm cho kẻ chết không chờ phục sinh
Xét mình trong ánh bình minh:
Tôi đang sống thực hay hình bóng vay?
Thứ Sáu Tuần Thánh còn đây
Hay là ánh sáng đã đầy hồn tôi?
Cứ ôm vết cũ không rời
Cứ nuôi cay đắng cho đời nát tan
Tự ái như một bức màn
Ngăn con gặp Chúa, ngăn làn gió thiêng
Lắm khi giáo lý thuộc lòng
Mà tâm vẫn cứ nặng vòng bi quan
Nói về sự sống huy hoàng
Mà khuôn mặt vẫn chứa chan nỗi buồn.
Tự mình chẳng thể khơi nguồn
Chúa ơi, xin hãy đổ tuôn ơn Ngài
Vùng tối tăm, nấm mồ dài
Sức con sao nổi lăn bài đá to?
Xin đừng để con tự co
Khóa lòng kín mít, chẳng cho Chúa vào
Hãy để Chúa trách nghẹn ngào
Phá tan lì lợm, rót vào bình an.
Chúa tôi luyện, Chúa ủi an
Rồi Người mới bảo: "Hãy loan Tin Mừng"
Người đi qua những bão bùng
Mới đem hy vọng đến cùng anh em
Lời rao giảng chẳng môi mềm
Mà từ xương máu đã thêm lửa nồng
Người chưa chạm chỗ yếu lòng
Nói lời tin cậy chỉ vòng ngoài tai.
Nhưng ai đã được Ngài nhấc dậy
Mắt có thương, tiếng nói có uy
Đời là chứng tích bước đi
Thánh Thể nuôi dưỡng, quản gì gian nan
Không gần Lời Chúa cao sang
Chỉ là trí nhớ, chẳng mang lửa đời
Thế gian khao khát đầy vơi
Thấy Tin Mừng sống, chẳng lời viển vông.
Họ cần khuôn mặt thong dong
Giữa đời loạn lạc, vẫn không tuyệt vọng
Gia đình rạn nứt bao năm
Dám ngồi lại bảo: "Lỗi lầm thứ tha"
Phục sinh ấy chính là nhà
Hàn gắn đổ vỡ, nở hoa nụ cười
Người buông thả biết sửa đời
Vết thương không biến mình thành đắng cay.
Chúa hiện ra mỗi sớm mai
Trong từng bí tích, trong bài giáo huấn
Trong lời lương tâm thúc quân
Trong người khốn khổ, trong lần hồi tâm
Xin đừng lễ nhạc vang rầm
Mà lòng vẫn đóng, âm thầm chết khô
Xin cho hy vọng phục hồi
Tình yêu thứ nhất lại bồi hồi dâng.
Quảng đại, khiêm tốn, trắng trong
Sự sống của Chúa chảy dòng đời con
Dẫu lời loan báo đơn sơ
Người ta sẽ thấy bóng cờ Phục sinh
Không còn lý thuyết linh tinh
Mà là Chính Chúa hiển vinh trong mình
Đúng vậy! Chúa đang sống thực
Làm cho kẻ chết... phục hồi hồi sinh!
+++++++++++++
Thứ hai 13/04/2026
Tuần 2 Mùa phục sinh Năm chẵn
PHS Suy niệm Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gioan. Ga 3, 1-8
TÁI SINH TRONG THÁNH THẦN
Đêm khuya bóng tối phủ tràn,
Ni-cô-đê-mô nhẹ nhàng bước sang.
Bậc thầy luật học danh vang,
Âm thầm tìm đến hỏi Đàng Chí Tôn.
“Kính Thầy, đức độ siêu tôn,
Dấu thiêng Thầy tỏ, nguồn cơn bởi Trời.
Nếu không Thiên Chúa cùng Người,
Ai làm được những việc ngời vinh quang?”
Chúa rằng, giọng nhẹ mà vang:
“Thật Ta bảo thật, rõ ràng cho ông:
Nếu không tái sinh bởi Trời,
Nước Thiên Chúa đó, chẳng người nào vô.”
Ông liền thưa lại phân vân:
“Thân già tóc bạc, lẽ nào hồi sinh?
Làm sao trở lại cung lòng,
Mà sinh thêm nữa giữa dòng thế gian?”
Chúa rằng: “Chớ vội ngỡ ngàng,
Nước cùng Linh Khí mở đàng tái sinh.
Xác thân bởi xác mà thành,
Thần linh mới thật nguồn sinh linh hồn.
Đừng ngạc nhiên những lời Ta,
Các ngươi phải được sinh ra bởi Trời.
Gió đi khắp nẻo muôn nơi,
Nghe vang tiếng gió mà thôi thấy gì.
Nào ai biết gió từ đâu,
Về đâu, qua lối nhiệm mầu nào chăng?
Kẻ sinh bởi Đấng Cao Sang,
Cũng nhờ Thần Khí dẫn đàng mà đi.”
Đừng còn giữ dạ hồ nghi,
Hãy rời nếp cũ, bước đi sáng ngời.
Tái sinh bởi chính ơn Trời,
Để nên con cái muôn đời hiển vinh.
Sống trong chân lý quang minh,
Tâm hồn đổi mới, ân tình chứa chan.
Nhờ ơn Thánh Thần tuôn ban,
Đời ta bừng sáng, ngập tràn yêu thương.
Từ nay dứt bỏ lối đường,
Tội nhơ, bóng tối, vấn vương cõi lòng.
Để nên tạo vật mới trong,
Nước Trời rộng mở, hiệp thông đời đời.
==
In French:
Reborn in the Spirit
By night he came, through shadows deep and still,
Nicodemus walked with searching mind;
A learned man, of rank and tempered will,
Yet stirred by truths no wisdom could confine.
“O Teacher, sent from God,” he softly said,
“No sign You work unless God stands with You;
Such light shines forth in all the words You’ve spread,
A glory none but Heaven could make true.”
Then Jesus spoke: “Attend, I tell you plain:
Unless one’s born anew from Heaven above,
No soul shall enter God’s eternal reign,
Nor taste the fullness of His saving love.”
The elder asked, his thoughts in wonder caught:
“How can a man be born when he is old?
Return again to flesh—can this be wrought?
Such mystery no mortal hand can hold.”
Then Christ replied: “Do not in doubt remain;
By water and the Spirit must you rise.
For flesh gives flesh—its limits all are plain;
The Spirit breathes a life that never dies.
Marvel not that I have said to thee:
You must be born anew by Heaven’s grace.
The wind blows free—its path none clearly see,
Yet hear its voice and feel its unseen trace.
You know not whence it comes nor where it goes,
Yet through its power the silent world is stirred;
So is the one whom God’s own Spirit knows—
Reborn in truth beyond all sight or word.”
So cast aside the old and shadowed ways,
Let doubt give way to faith both bright and pure;
Be born again in mercy’s living rays,
And dwell in light that ever shall endure.
For those reborn by grace from God above
Are children of His everlasting reign;
They walk in truth, in holiness and love,
And share His glory, free from death and pain.
==
In English:
Reborn in the Spirit
In night’s deep hush, beneath a shadowed sky,
Nicodemus came with careful tread;
A learned man, yet longing to draw nigh,
By hidden truth and restless questions led.
“O Teacher,” said he, “sent from God above,
For none could do the signs that You have done
Unless God’s power moved in him with love,
And Heaven’s light in all his works were one.”
Then Jesus spoke, serene yet full of might:
“Most truly, I declare this unto thee—
Unless one’s born anew from Heaven’s light,
God’s kingdom he shall never come to see.”
The elder marveled, troubled in his thought:
“How can a man be born when he is old?
Can flesh return to what the womb once wrought?
Such mystery no earthly mind can hold.”
Then Jesus answered, “Cast away thy fear:
By water and the Spirit must thou rise;
For flesh gives flesh—its limits all are clear,
But Spirit grants a life that never dies.
Marvel not that I have said to thee:
You must be born again by grace divine.
The wind blows where it wills—unseen, yet free;
You hear its sound, yet know not its design.
You cannot tell from whence it comes or goes,
Yet feel its power moving through the air;
So is the one whom God’s own Spirit knows—
Reborn beyond the reach of sight or care.”
Then let the old and shadowed self depart,
Let doubt give way to faith both pure and bright;
Be born anew within the yielded heart,
And walk henceforth as children of the Light.
For those reborn by grace from Heaven above
Are heirs of life no death can overthrow;
They dwell in truth, in holiness and love,
And in God’s endless glory come to grow.
No longer bound by darkness or by sin,
Their souls are washed, their spirits made anew;
The breath of God now stirs their lives within,
And leads them onward in all that is true.
So rise, O soul, and hear the Spirit’s call,
Let living waters cleanse and make thee whole;
For God in mercy offers life to all
Who yield in faith the hunger of the soul.
===
Tin Mừng ngày hôm nay
"Nếu không tái sinh bởi trời, thì chẳng ai được thấy Nước Chúa"
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gioan. Ga 3, 1-8
Khi ấy, trong nhóm biệt phái, có người tên là Nicôđêmô, một đầu mục của người Do-thái. Ông đến thăm Chúa Giêsu ban đêm và thưa rằng: "Lạy Thầy, chúng tôi nhận biết Thầy là một vị tôn sư Thiên Chúa uỷ phái đến. Vì không ai làm được những dấu lạ Thầy làm, nếu Thiên Chúa không ở cùng người đó". Chúa Giêsu đáp: "Thật, Tôi bảo thật cho ông biết, nếu không tái sinh bởi trời, thì chẳng ai được thấy Nước Chúa". Nicôđêmô thưa Chúa rằng: "Một người đã già, làm sao có thể tái sinh? Không lẽ người ấy lại vào lòng mẹ mà sinh ra lần nữa sao?" Chúa Giêsu đáp: "Thật, Tôi bảo thật cho ông biết, nếu không tái sinh bởi nước và Thánh Thần, thì không ai được vào nước Thiên Chúa. Sự gì sinh bởi huyết nhục, thì là huyết nhục; và sự gì sinh bởi Thần Linh, thì là thần linh. Ông đừng ngạc nhiên vì nghe Tôi nói rằng: Các ngươi phải tái sinh bởi trời. Gió muốn thổi đâu thì thổi, ông nghe tiếng gió, nhưng chẳng biết gió từ đâu đến và đi đâu: mọi kẻ sinh bởi Thần Linh cũng vậy".