Khát vọng vĩnh cửu
- T5, 16/04/2026 - 06:39
- Phạm Hùng Sơn
Khát vọng vĩnh cửu
Trần gian một cõi đi về,
Người trong cát bụi mải mê sự đời.
Ngược xuôi tất bật ngược xuôi,
Chạy theo tiện nghi, bỏ rơi chính mình.
Bận lo gầy dựng tương lai,
Bận gom vật chất chất sai đầy nhà.
Vòng xoay danh lợi phồn hoa,
Kéo ghì linh hồn xa bến bình an.
Hỏi rằng giữa chốn gian nan,
Ta đang sống để bước sang hướng nào?
Càng nhiều sở hữu, hư hao,
Tâm tư vẫn đói, nghẹn ngào hư vô.
Lòng người như cánh buồm khô,
Khát khao vĩnh cửu giữa bờ tử sinh.
Chẳng ai muốn chết một mình,
Chẳng ai muốn nộp tình mình cho không.
Chúa là đáp dẫu đợi trông,
Từ trời xuống thế giữa dòng bể dâu.
Lời Người thắp sáng đêm thâu:
"Ai tin Con Người, được sống muôn đời."
Đây không phải khẩu hiệu thôi,
Mà là quà tặng từ ngôi Cao Vời.
Chúa là cửa mở lên trời,
Ai không qua Chúa, đời rời rạc đi.
Nhìn lên Thập giá từ bi,
Như xưa rắn đồng cứu nguy dân lành.
Chúa treo cao, trọn hy sinh,
Nguồn ơn cứu độ kết tinh nhiệm mầu.
Phục sinh chẳng thiếu niềm đau,
Vinh quang chẳng thiếu sắc màu khổ ban.
Muốn qua tới bến thiên đàng,
Phải qua thanh luyện, phải sang thập hình.
Ta không từ bỏ trần trình,
Vẫn yêu cuộc sống, vẫn vinh dự làm.
Nhưng lòng không chút tham lam,
Coi đây ga xép, chẳng ham trụ đời.
Quê hương thật ở trên trời,
Đất là nơi gieo, gặt thời mai sau.
Sống sao cho thật thanh cao,
Làm mà không lụy, sang giàu không nô.
Điều gì kéo nặng hồn thơ?
Lòng còn vướng bận, còn chờ hư danh.
Cầu cho tâm trí tịnh thanh,
Nhìn đời bằng mắt trung thành niềm tin.
Dẫu là đau khổ lặng im,
Dẫu là tha thứ kiếm tìm hy sinh.
Trong ánh sáng Chúa quang vinh,
Mọi điều nhỏ bé hóa hình muôn năm.
Tin là bám lấy hồng ân,
Sống đời thanh thản, bước chân nhẹ nhàng.
Yêu người mà chẳng buộc ràng,
Khổ mà không tuyệt, nồng nàn tự do.
Thế gian cần những chứng nhân,
Vừa gần cuộc đời, vừa cận trời cao.
Lòng không để thế gian nhào,
Giữ hương vĩnh cửu tan vào hư không.
Nguyện xin Chúa giúp hiệp thông,
Vượt qua ích kỷ, vượt vòng mê say.
Mỗi ngày một bước lên mây,
Sống đời tạm gửi mà đầy phúc vinh.
Phạm Hùng Son
PHÉP LẠ BÁNH TRÊN ĐỒI CỎ
Thứ sáu 17/042026
Thứ Sáu trong tuần thứ Hai Mùa Phục Sinh
PHS Suy niệm Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gioan. Ga 6, 1-15
PHÉP LẠ BÁNH TRÊN ĐỒI CỎ
Biển hồ sóng vỗ xa xăm,
Đám đông theo Chúa, tháng năm đợi chờ.
Nhìn người bệnh tật bơ vơ,
Phép mầu Chúa thực, xóa mờ khổ đau.
Lên ngọn núi cao phía sau,
Lễ Vượt Qua đến, lòng nhau rộn ràng.
Ngước nhìn đám khách vạn bang,
Chúa hỏi: "Mua bánh nơi sang nẻo nào?"
Phi-líp-phê dạ nôn nao:
"Hai trăm bạc bánh, sao vào đủ ăn?"
An-rê thấy chút băn khoăn:
"Đây năm chiếc bánh, khó khăn cá mồi.
Của cậu bé nhỏ kia thôi,
Năm nghìn thực khách, biết hồi nào xong?"
Chúa truyền: "Mọi kẻ thong dong,
Hãy ngồi xuống cỏ, giữa vòng trời xanh."
Cầm lấy bánh, tạ ơn nhanh,
Bẻ ra phân phát, ơn lành tuôn vơi.
Cá tươi cũng được trao mời,
Ai muốn bao nhiêu, tùy thời thích ăn.
No nê gạt bỏ băn khoăn,
Mười hai thúng vụn, chẳng ngần ngại thu.
Dư thừa sau bữa công phu,
Hồng ân Thiên Chúa, mịt mù chẳng vơi.
Dân chúng thấy việc lạ đời:
"Tiên tri đích thực, chính Người giáng sinh!"
Biết lòng họ muốn tôn vinh,
Làm vua trần thế, hiển vinh nhất thời.
Chúa liền lánh mặt xa rời,
Lên núi một mình, giữa Trời lặng thinh.
==
In French:
LE PAIN DE L’ABONDANCE SUR LA COLLINE
Au bord du lac, sous un ciel de lumière,
La foule suivait le Maître en sa prière.
Voyant les signes et les corps guéris,
Chacun cherchait l'espoir pour les cœurs flétris.
Jésus monta sur le sommet verdoyant,
Près de Ses apôtres, le regard bienveillant.
La Pâque approchait, fête de délivrance,
Quand Il vit la foule en sa grande itinérance.
"Où trouver du pain pour nourrir ces enfants ?"
Demanda le Christ, testant Ses serviteurs confiants.
Philippe répondit, l'esprit bien soucieux :
"Deux cent deniers ne suffiraient pas à leurs vœux !"
André s’avança : "Un enfant est ici,
Avec cinq pains d'orge et deux poissons aussi.
Mais pour tant de monde, qu'est-ce que cela vaut ?"
Le Maître sourit : "Faites asseoir les plus hauts."
Sur l'herbe épaisse, cinq mille hommes s'assirent,
Attendant le geste qu'ils n'osaient prédire.
Jésus prit le pain, et rendant grâce au Ciel,
Le rompit d'un geste pur et solennel.
Il donna aux apôtres, qui donnèrent à leur tour,
Chacun selon sa faim, comblé par Son amour.
Les poissons aussi passèrent de main en main,
Jusqu’à ce que nul n’ait faim du lendemain.
Quand tous furent rassasiés par ce festin béni,
On ramassa les restes que la terre avait fournis.
Douze paniers pleins des morceaux délaissés,
Signe d'une grâce que nul ne peut épuiser.
Le peuple s'écria : "C'est Lui le vrai Prophète !"
Voulant Le faire Roi, couronner Sa tête.
Mais le Christ, sachant leurs desseins temporels,
Se retira seul vers les monts éternels.
==
In English:
THE ABUNDANCE ON THE HILLSIDE
By Galilee’s shore, where the soft waters flow,
The crowds followed Jesus with hearts all aglow.
They saw all the wonders, the sick He had healed,
The power of Heaven through mercy revealed.
He climbed up the mountain and sat with His own,
As Passover’s feast was beginning to dawn.
He lifted His eyes to the multitude there,
And asked of His followers, "Who will prepare?"
"Where shall we buy bread for this hungry throng?"
He questioned young Philip to see if he’s strong.
But Philip replied with a heavy, deep sigh:
"Two hundred silver pieces could never buy,
A morsel for each in this sea of the lost!"
The task seemed too great for the coins and the cost.
Then Andrew stepped forward: "A boy here is found,
With five loaves and two fish, the smallest around."
"But what is so little for thousands to share?"
Yet Jesus commanded, "Bid them settle there."
Upon the green grass, where the clover was deep,
Five thousand sat down like a flock of tired sheep.
He took up the bread and He gave thanks to God,
While stillness descended on everyone’s rod.
He broke it and gave it, as much as they sought,
As much as they wanted, and more than they thought.
The fish were divided, the hunger was stilled,
Until every soul was abundantly filled.
"Collect all the fragments," the Savior then said,
"Lest any be wasted of this holy bread."
Twelve baskets were gathered, o’erflowing and neat,
From five little loaves that a multitude eat.
"A Prophet is here!" cried the crowd in their pride,
But Jesus, to mountains, slipped softly aside.
===
Tin Mừng ngày hôm nay
"Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích".
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gioan. Ga 6, 1-15
Khi ấy, Chúa Giêsu đi sang bên kia biển Galilêa, cũng gọi là Tibêria. Có đám đông dân chúng theo Người, vì họ đã thấy những phép lạ Người làm cho những kẻ bệnh tật. Chúa Giêsu lên núi và ngồi đó với các môn đệ. Lễ Vượt Qua là đại lễ của người Do-thái đã gần tới. Chúa Giêsu ngước mắt lên và thấy đám rất đông dân chúng đến với Người. Người hỏi Philipphê: "Ta mua đâu được bánh cho những người này ăn?" Người hỏi như vậy có ý thử ông, vì chính Người đã biết việc Người sắp làm. Philipphê thưa: "Hai trăm bạc bánh cũng không đủ để mỗi người được một chút".
Một trong những môn đệ, tên là Anrê, em ông Simon Phêrô, thưa cùng Người rằng: "Ở đây có một bé trai có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng bấy nhiêu thì thấm vào đâu cho từng ấy người". Chúa Giêsu nói: "Cứ bảo người ta ngồi xuống". Nơi đó có nhiều cỏ, người ta ngồi xuống, số đàn ông độ năm ngàn. Bấy giờ Chúa Giêsu cầm lấy bánh và khi đã tạ ơn, Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, và cá cũng phân phát như thế, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích. Khi họ đã no nê, Người bảo các môn đệ: "Hãy thu lấy những miếng còn lại, kẻo phí đi". Họ thu lại mười hai thúng đầy bánh vụn do năm chiếc bánh lúa mạch người ta đã ăn mà còn dư.
Thấy phép lạ Chúa Giêsu đã làm, người ta đều nói rằng: "Thật ông này là Ðấng Tiên tri phải đến trong thế gian". Vì Chúa Giêsu biết rằng người ta sẽ đến bắt Người để tôn làm vua, nên Người lại trốn lên núi một mình.