Đến mức tràn đầy - Khởi đi từ vực thẳm bất xứng
- CN, 26/01/2025 - 08:13
- Lm Minh Anh
ĐẾN MỨC TRÀN ĐẦY
“Nhờ Ta, ngươi sẽ sinh hoa kết quả”.
Kính thưa Anh Chị em,
“Sống là sống với, sống cùng, sống các mối tương quan!”. Thế mà, tương quan giữa con người với Thiên Chúa, giữa con người với nhau xem ra luôn nửa vời, đứt đoạn và thiếu cam kết. Ở đây, vấn đề nằm về phía con người! Phụng vụ Lời Chúa hôm nay chỉ cho chúng ta con đường tình yêu, cũng là con đường ngắn nhất, hoàn thiện các mối tương quan ‘đến mức tràn đầy!’.
Bài đọc Hôsê nói đến Israel, một dân nửa vời, thiếu cam kết, đứt đoạn, nên đã gục ngã trong tội ác. Qua vị ngôn sứ, Thiên Chúa mời gọi, “Hỡi Israel, hãy trở về với Chúa là Thiên Chúa ngươi!”; “Nhờ Ta, ngươi sẽ sinh hoa kết quả”, nghĩa là ‘Nhờ Ta, ngươi sẽ sống ‘đến mức tràn đầy!’’.
Trong Tin Mừng hôm nay, nhân một luật sĩ hỏi đâu là giới răn trọng nhất, Chúa Giêsu chỉ ra con đường ngắn nhất, “Hãy yêu mến Chúa hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực!”. Đó là sống tình yêu ‘đến mức tràn đầy’. Tại sao phải yêu mến Thiên Chúa? Sự thật là, cách duy nhất để yêu người khác và ngay cả yêu chính mình, là chọn yêu mến Thiên Chúa với tất cả những gì chúng ta có, chúng ta là! Ngài là nguồn cội và là cùng đích của mọi tình yêu.Tình yêu nhân loại chỉ là chia sẻ một phần tình yêu của Ngài. Ngài phải được yêu trên hết và trước hết; Ngàilà trọng tâm duy nhất của mọi tình yêu. Điều đáng kinh ngạc là khi càng chọn yêu Thiên Chúa, chúng ta càng nhận ra rằng, mọi tình yêu trong cuộc đời mình là tình yêu do chính Thiên Chúa tuôn đổ ‘đến mức tràn đầy’. Nhờ sự tràn đầy này, chúng ta mới thực sự sản sinh hoa quả trường tồn.
Trái lại, nếu tìm cách chia cắt tình yêu, khi chúng ta nửa vời, đứt đoạn và thiếu cam kết để chỉ dâng Thiên Chúa một phần trái tim, một phần linh hồn, một phần trí khôn, một phần sức lực, thì tình yêu của chúng ta không thể lớn lên ‘đến mức tràn đầy’. Hạn chế khả năng yêu mến Thiên Chúa, con người rơi vào ích kỷ! Đây là lý do tại sao Chúa Giêsu dạy giới răn trọng nhất. Qua đó, Ngài tiết lộ, tất cả các giới răn khác bao hàm trong giới răn này; vì lẽ, giới răn này định hướng và mời gọi các giới răn khác. Thiên Chúa là suối nguồn tình yêu, chân trời tình yêu ! Đóng cửa và lấy đi chìa khoá của tình yêu, con người không bao giờ đạt đến đỉnh cao của sự cứu rỗi; và như thế, tình yêu của chúng ta đối với Chúa, đối với nhau, sẽ luôn luôn nông cạn, hời hợt.
A.W. Tozer viết, “Kitô hữu xét cho cùng, là một con người kỳ cục nhưng không kém phần độc đáo ! Họ cảm nhận một tình yêu tột độ ‘đến mức tràn đầy’ dành cho một Đấng mình chưa từng gặp; trò chuyện hằng ngày với Đấng mình chưa từng thấy; mong đợi được lên thiên đàng dựa trên sự cứu rỗi của một ‘Người Khác’. Họ bỏ mình mỗi ngày để có một cuộc sống sung mãn; mạnh mẽ nhất khi nhận mình hèn yếu; giàu có nhất khi biết mình nghèo; hạnh phúc nhất khi biết mình tồi tệ; chết đi mỗi ngày để sống một cuộc sống tràn đầy hôm nay và mai ngày!”.
Anh Chị em,
“Nhờ Ta, ngươi sẽ sinh hoa kết quả”.Thập giá của Chúa Kitô cũng là một cái gì “kỳ cục nhưng không kém phần độc đáo” như A.W. Tozer nói về Kitô hữu. Thập giá là biểu tượng của tình yêu, hoa trái của tình yêu, yêu đến cùng. Chúa Giêsu đã yêu Chúa Cha đến nỗi Ngài chỉ có một giấc mơ duy nhất, là làm tất cả để vui lòng Cha; Ngài cũng yêu con người đến nỗi chấp nhận hiến dâng mạng sống hầu cứu sống nó. Chính nhờ tình yêu ‘đến mức tràn đầy’ dành cho Cha và cho con người mà “chúng ta nhận được hết ơn này đến ơn khác”; cũng nhờ sự chết của Ngài, chúng ta sinh hoa kết trái dồi dào trong Thánh Thần. Đúng, chỉ trong Chúa Kitô,bạn và tôi mới sinh hoa kết quả trong các mối tương quan, khi biết yêu Thiên Chúa và yêu con người ‘đến mức tràn đầy!’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con yêu Chúa, yêu người nửa vời, đứt đoạn và thiếu cam kết ! Xin dạy con yêu như Chúa đã yêu; nhờ đó, con sẽ lớn lên sâu sắc trong tình yêu ‘đến mức tràn đầy!’”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
****************
KHỞI ĐI TỪ VỰC THẲM BẤT XỨNG
“Lạy Chúa, xin xót thương con là kẻ có tội!”.
A. Simpson viết, “Cầu nguyện là sợi dây liên kết con người với Thiên Chúa,là cây cầu bắc qua mọi vùng vịnh, giúp bạn vượt mọi thung lũng hiểm nguy! Chúa không cần những con người vĩ đại, Ngài cần những con người dám chứng tỏ sự vĩ đại của Ngài. Vì thế, lời cầu mạnh mẽ nhất là lời cầu ‘khởi đi từ vực thẳm bất xứng’ của một linh hồn dám chứng tỏ sự vĩ đại của Ngài!”.
Kính thưa Anh Chị em,
“Lời cầu mạnh mẽ nhất là lời cầu ‘khởi đi từ vực thẳm bất xứng’ của một linh hồn!”. Đúng thế,lời cầu của người thu thuế trong Tin Mừng hôm nay, “Lạy Chúa, xin xót thương con, vì con là kẻ có tội!” là một trong những lời cầu đó; nó cũng là cao điểm của dụ ngôn Tin Mừng này.
Thật trùng hợp, qua bài đọc thứ nhất, ngôn sứ Hôsê cho biết, Thiên Chúa thấu suốt lòng dạ con người; Ngài chỉ muốn một điều, tình yêu, “Ta muốn tình yêu, chớ không cần lễ tế. Ta muốn sự hiểu biết Thiên Chúa hơn là của lễ toàn thiêu”. Thánh Vịnh đáp ca cũng chỉ lặp lại ngần ấy!
Khác với điềuThiên Chúa muốn, người biệt phái trong dụ ngôn đã làm điều ngược lại; ông quá nặng về ‘lễ tế’. Ông nghĩ,ông đã đến đúng nơi, quy về đúng hướng, và đang làm điều đúng đắn! Thế nhưng, lời cầu của ông đã bị bóp méo, bởi ông chỉ độc thoại, mà không đối thoại. Ông kể công với Chúa; tệ hơn, coi Ngài như ‘Con Nợ’ của mình; tệ hơn nữa, ông lấy ‘kỳ tích’ của bản thân để so sánh và khinh dễ kẻ khác. Thực ra, đó không phải là cầu nguyện; đó là diễn văn! Dẫu ông không phải là người xấu; ông không phạm tội trọng, ông thuỷ chung và rộng lượng... nhưng chỉ có một điều,lòng kiêu hãnh của ông đã khiến ông mù loà đến độ xúc phạm Thiên Chúa, xúc phạm tha nhân. Ông sống tôn giáo của mình một cách tối thiểu để không phạm tội; ôngkhông biết rằng, Thiên Chúa không bao giờ thoả mãn ‘mức tối thiểu trần!’. Lời cầu nguyện ông là ‘vô trùng’, khi ông quên rằng, Chúa chỉ “muốn tình yêu, chứ không cần lễ tế!”.
Đang khi nhân vật thứ hai của dụ ngôn cũng lên đền thờ, một người thu thuế! ‘Vai phụ’ này “khi ra về thì được khỏi tội”, Chúa Giêsu đã tiết lộ ! Người này “khỏi tội” không phải vì đã làm những điều đúng đắn, nhưng vì đã khiêm hạ nhận ra rằng, mình đã làm những điều sai trái ! Lời cầu của ông ‘khởi đi từ vực thẳm bất xứng’ trước một Đấng Vĩ Đại Toàn Thánh. Và có lẽ,ông đã nghe những gì người biệt phái tố cáo, và điều này càng làm ông tê tái hơn;từ đó, ông chìm vào đáy vực linh hồn khốn khổ của mình,và bòn chút tàn hơi, ôngđấm ngực van vỉ, “Lạy Chúa, xin xót thương con là kẻ có tội!”. Lạ thay, điều này đẹp lòng Thiên Chúa, và Ngài thích thú với nó!
Anh Chị em,
“Lạy Chúa, xin xót thương con là kẻ có tội!”; “Chúa không cần những con người vĩ đại, Ngài cần những con người dám chứng tỏ sự vĩ đại của Ngài!”. Nhìn nhận mình tội lỗi là chứng tỏ sự vĩ đại của Thiên Chúa, Đấng cần tình yêu, lòng thống hối và quyết tâm chừa lỗi! Đừng quên,“Lời cầu mạnh mẽ nhất là lời cầu ‘khởi đi từ vực thẳm bất xứng’ của linh hồn!”. Đến gần Chúa, chúng ta nhận biết sự vĩ đại và tốt lành của Ngài; đồng thời, nhận ra tội lỗi yếu hèn của bản thân. Đây là điều làm cho lời cầu của chúng ta có kết quả; vì chỉ những ai tự nhận mình không có gì mới có thể nhận được tất cả; chỉ những ai trống rỗng mới có thể được lấp đầy. Mùa Chay, mùa bạn và tôi nhìn lên thập giá Chúa Kitô; đồng thời, nhìn xuống lòng mình, ‘khởi đi từ vực thẳm bất xứng’ của linh hồn,và chân thành thưa lên, “Lạy Chúa, xin xót thương con là kẻ có tội!”.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, Chúa biết con hơn cả con biết con! Mỗi khi con cầu nguyện, cho con không ‘khởi đi từ cái tôi dị hợm’ của con, nhưng ‘khởi đi từ vực thẳm bất xứng’ của linh hồn mình!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)