Một cách yêu luôn thua thiệt - Một phần của cảnh quan
- CN, 26/01/2025 - 08:13
- Lm Minh Anh
MỘT CÁCH YÊU LUÔN THUA THIỆT
“Các con có thể uống chén mà ít nữa đây Thầy sắp uống chăng?”.
Tháng 10/1864, được tin 5 người con trai của quả phụ Bixby thiệt mạng, Abraham Lincoln viết một thư chia buồn; lá thư được đánh giá như một kiệt tác! Oái ăm thay, chỉ vài tuần sau, báo chí cho biết, nội các phân hoá, liên minh chia rẽ…Tổng thống bị lừa!Chỉ 2 người chết, 2 người đào ngũ và 1 bị bắt làm tù binh; sau đó, anh về với mẹ. Carl Sandburg, trong cuốn tiểu sử về Lincoln, viết, “Cho dù cả 5 người đều đã chết, hay chỉ 2 hoặc 4 đã bỏ mình;2 người bỏ đi như đã tử trận, và chỉ 1 trở về từ nhà tù,thì bà mẹ ấy vẫn xứng đáng với khen ngợi và phần thưởng của Lincoln. Tổng thống không bị lừa! Ông chỉ yêu thương theo ‘một cách yêu luôn thua thiệt!’.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay cũng tiết lộ‘một cách yêu luôn thua thiệt’ mà Chúa Giêsu muốn các môn đệ Ngài yêu ! Đó không chỉ là uống chén Ngài uống mà Giacôbê và Gioan hoặc các vị tử đạo khác đã uống, nhưng còn là chết đi từng ngày trong phục vụ và những hy sinh lớn nhỏ.
Hôm nay, Chúa Giêsu cũng hỏi mỗi người chúng ta như đã hỏi Giacôbê và Gioan, những người mà chúng ta không biết do ‘mẹ chiều con hay con chiều mẹ’ đến nỗi bà đã đến quỳ gối van vỉ,“Xin truyền cho hai con tôi đây được ngồi một đứa bên hữu, một đứa bên tả Ngài”. Chúa Giêsu ôn tồn trả lời, “Các con có thể uống chén mà ít nữa đây Thầy sắp uống chăng?”. Chén Chúa Giêsu nghĩ đến không chỉ là một cái chết như Ngài, nhưng còn là chén phục vụ, hy sinh; nói đúng hơn, là chết đi chính mình mỗi ngày ! Đối với một số người, một chén như vậy có thể kéo theo sự đau khổ thể xác và tinh thần, mà cao điểm là cuộc chiến đau đớn qua việc tử đạo; nhưng với nhiều người,việc theo Chúa còn đòi hỏi một thói quen lâu dài trong đời sống, với tất cả hy sinh hàng ngày trong phục vụ; đó có thể làchiến đấu, thất vọng, nghi ngờ, thất bại, kể cả các cơn cám dỗ và bỏ mình lớn nhỏ. Đó là ‘một cách yêu luôn thua thiệt’mà Chúa Giêsu muốn.
Chúa Giêsu biết rằng, Giacôbê và Gioan được thôi thúc bởi một lòng nhiệt thành lớn lao đối với Ngài và Nước Trời; nhưng Ngài cũng biết, sự kỳ vọng và lòng nhiệt thành nơi họ đã bị hoen ố bởi tinh thần thế tục. Ở đây, Ngài như muốn nói, ‘Được rồi, nhưng bây giờ, hai anh hãy theo Tôi, học cách yêu thương ‘mất mát’ của Tôi, ‘một cách yêu luôn thua thiệt’. Cha trên trời sẽ nhìn thấy, Ngài sẽ dành phần thưởng cho chúng ta!”. Với Ngài, yêu có nghĩa là gạt bỏ chủ nghĩa ích kỷ, tự quy chiếu vào mình, để phục vụ người khác, “Ai muốn làm lớn, hãy làm người phục vụ!”.Thánh Augustinô đã tổng kết lời dạy đó rằng, “Phục vụ là trị vì với Chúa Kitô! Bạn muốn trở nên vĩ đại? Hãy bắt đầu từ những gì nhỏ nhặt nhất! Bạn định xây một toà nhà hùng vĩ? Hãy nghĩ đến nền móng của sự khiêm tốn!Khi nghĩ đến việc xây một toà nhà đồ sộ, người ta nghĩ đến việc đào móng thật sâu. Và như vậy, bạn buộc phải đi xuống vực sâu!”. Cũng thế, khi được thông phần vào việc xây dựng toà nhà vĩ đại Nước Thiên Chúa, không cách nào khác, bạnphải đi xuống chỗ sâu nhất,bằng ‘một cách yêu luôn thua thiệt’, hạ mình phục vụ như Chúa Giêsu!
Thật thú vị, Giêrêmia trong bài đọc hôm nay, cũng tỏ bày nỗi lòng như một người đã ‘yêu cách thua thiệt’, “Lạy Chúa, xin lưu tâm đến con… họ đào lỗ chôn con. Xin Chúa nhớ lại con đã đứng trước nhan thánh Chúa để biện hộ cho họ!”. Và Giêrêmia chỉ biết cậy trông vào Chúa; Thánh Vịnh đáp ca diễn tả tâm tình của một tôi tớ, “Lạy Chúa, xin lấy tình thương mà cứu độ con!”.
Anh Chị em,
“Các con có thể uống chén mà ít nữa đây Thầy sắp uống chăng?”. Chúa Giêsu thấy trước chén đắng đau thương, nhục hình đang chờ đợi Ngài vì phần rỗi của con người; điều này khẳng định ‘một cách yêu luôn thua thiệt’, ‘mất mát’, của Ngài. Mùa Chay, mùa Giáo Hội mong con cái mình tập trung cái nhìn và con tim vào con người và cách sống của Chúa Giêsu. Khi biết quy về Thiên Chúa và tha nhân, chúng ta sẽ bớt quy vào mình. Đây là một hành trình biến đổi trong từng giây phút, trong từng biến cố, để nên giống Con Thiên Chúa. Hãy luôn nhớ, bạn và tôi,‘ở đây, lúc này’, đang thông phần vào việc xây dựng toà nhà Nước Thiên Chúa nơi trần gian. Muốn làm được điều đó, hãy cùng Chúa Giêsu đi xuống chỗ sâu nhất, bằng cách hạ mình phục vụ trong yêu thương và khiêm hạ. Đó là ‘một cách yêu luôn thua thiệt’ mà Chúa Giêsu đã nêu gương!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin đừng để con phục vụ hoặc yêu thương vì đặc quyền, đặc lợi;xin dạy con biết đi xuống chỗ sâu nhất, để có thể yêu ‘một cách yêu luôn thua thiệt’ như Chúa đã yêu!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
*************
MỘT PHẦN CỦA CẢNH QUAN
“Ta là Chúa, trả công cho mỗi người tuỳ theo cách sống và hậu quả hành vi của họ”.
Một nhà tu đức nói, “Hãy trân trọng từng phút giây bạn có; hãy chia sẻ cho người khác khi còn kịp! Ngày kia, bạn sẽ thấy của cải vô dụng như thế nào. Người nghèo luôn có đó, họ không phải là ‘một phần của cảnh quan’ tô điểm cuộc đời bạn, họ là một phần của định mệnh bạn! Hãy nhớ, chiếc đồng hồ không ngừng nghỉ, không chờ đợi bất cứ ai, vì bất kỳ lý do gì!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Đồng tình với ý tưởng của nhà tu đức trên, cả hai bài đọc Lời Chúa hôm nay cho thấy, tha nhân không phải là ‘một phần của cảnh quan!’. Đó là những con người cần được tôn trọng, yêu thương và giúp đỡ; Chúa Giêsu từng coi Ngài là họ.Họ là những ‘Nhà Tạm di động’ của Ngài!
Bài đọc Giêrêmia hôm nay cho biết, hành vi bác ái đối với tha nhân sẽ được Thiên Chúa ghi nhận và ân thưởng, “Ta là Chúa, thấu suốt tâm hồn và dò xét tâm can, trả công cho mỗi người tuỳ theo cách sống và hậu quả hành vi của họ”. Cùng với Thánh Vịnh đáp ca, Giêrêmia gọi họ là người có phúc, vì họ chọn Chúa làm nơi ẩn náu, “Phúc thay người đặt tin tưởng nơi Chúa!”.
Trái với người ẩn náu nơi Chúa, Tin Mừng hôm nay kể chuyện một người ‘nương náu’ nơi của cải ! Một người giàu sống xa hoa biệt lập, say mê thời trang và những món ăn ngon nhất. Ông không làm hại ai; không tước đoạt tài sản của Lazarô; không ngại việc Lazarô quanh quẩn để tìm thức ăn thừa; cũng chẳng miệt thị Lazarô không chịu làm việc để kiếm sống. Vậy thì đâu là tội của ông? Tội của ông là không coi Lazarô như một con người; với ông, Lazarô chỉ là ‘một phần của cảnh quan’. Một người mù trongTin Mừng đã từng nói, “Tôi thấy người ta như cây cối!”. Đúng thế, xem ra người giàu kia cũng mù loà để chỉ nhìn thấy Lazarô ngang mức cây cối!
Như vậy, tội của ông là không biết xót thương khi ông coi mình là trung tâm ! Từ ngữ “xót thương”, “thấu cảm” bắt nguồn từ tiếng Latin và Hy Lạp, nó có nghĩa là “cùng chịu đựng”. Thua cả người nghèo, ông nhà giàu không biết đến đau khổ ! Đang khi đau khổ của mỗi người có thể làm cho người ta ‘ra người’ hơn, nhân đạo hơn, giúp họcởi mở hơn trước cảnh ngộ của đồng bào mình. Nhờ trải nghiệm khổ đau, tầm nhìn của chúng ta trở nên mẫn cảm hơn trước những khó khăn của người khác và trái tim chúng ta trở nên nhạy cảm hơn để nhân ái với tha nhân.
Dụ ngôn hôm nay gợi lại những lời khiển trách gay gắt của Đấng Phán Xét trong Ngày Chung Thẩm, “Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn; Ta khát, các ngươi đã không cho uống”. Lazarô là một ví dụ điển hình về những tiếng kêu thầm lặng của người nghèo thời hiện đại và những mâu thuẫn của một thế giới mà của cải và tài nguyên vô ngầnđang nằm trong tay một số ít. Điều này giúp chúng ta hiểu rõ, bỏ qua một người nghèo, hoặc chỉ coi họ là ‘một phần của cảnh quan’ đích thị là khinh miệt Thiên Chúa ! Như Lazarô đã trở thành một phần định mệnh của ông nhà giàu, người nghèo cũng là một phần định mệnh của chúng ta!
Anh Chị em,
“Ta là Chúa, trả công cho mỗi người tuỳ theo cách sống và hậu quả hành vi của họ”. Thiên Chúa sẽ trả công cho mỗi người theo cách người đó cư xử với tha nhân, cụ thể là người nghèo. Như thế, người nghèo không phải là ‘một phần của cảnh quan’ mà chúng ta muốn, hoặc không muốn; nhưng họ là những món quà Thiên Chúa gửi đến cho mỗi người! Quả thật, nhờ người nghèo và qua họ, chúng ta được phần phúc từ Thiên Chúa. Đừng quên, Thiên Chúa không bao giờ xem chúng ta là ‘một phần của cảnh quan’ cho Ngài, mà là những người con rất yêu dấu có một không hai trên mặt đất này, những con trai con gái xứng đáng để được Con Một của Ngài đổ máu ra mà cứu chuộc. Mùa chay, mùa Giáo Hội kêu mời chúng ta hãy làm những gì có thể khi còn kịp; mùa mỗi người không còn coi anh chị em mình như ‘một phần của cảnh quan’, nhưng coi họ như là ‘những Nhà Tạm Giêsu di động’, hầu có thể yêu thương, trân trọng và cứu giúp !
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin lấp đầy con sự hiện diện của chính Chúa, để con có thể toả hương Giêsu cho anh chị em con. Họ là hình ảnh của Chúa, chứ không phải là ‘một phần của cảnh quan’”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)