Giữ cho lửa nồng nàn - Liên tục, một thuộc tính của lòng thương xót
- CN, 26/01/2025 - 08:13
- Lm Minh Anh
GIỮ CHO LỬA NỒNG NÀN
“Ngài khiển trách các ông không tin và cứng lòng”.
Trong cuốn “Leadership”, “Thuật Lãnh Đạo”, Vance Havner viết, “Hãy để cuộc sống của bạn toả sáng; không phải với ánh chớp loé sáng mà là với ngọn lửa nồng nàn! Thiên Chúa thích các ngôi sao hơn sao chổi; Ngài thích ngọn nến ‘giữ cho lửa nồng nàn’ hơn là một pháo sáng!”.
Kính thưa Anh Chị em,
“Thiên Chúa thích ngọn nến ‘giữ cho lửa nồng nàn’ hơn là một pháo sáng!”. Tin Mừng hôm nay tóm tắt ngắn gọn về các sự kiện chung quanh sự Phục Sinh của Chúa Giêsu; và ngay đến “phần kết thúc dài hơn” của mình, Marcô tiếp tục gay gắt về sự cứng lòng của các tông đồ, “Ngài khiển trách các ông không tin và cứng lòng”. Tất nhiên, không chỉ về các tông đồ mà Marcô viết như thế, nhưng còn về cả chúng ta, những người cần giữ cho lửa Phục Sinh nồng nàn trong tim!
Dù được chọn, được chứng kiến bao phép lạ của Chúa Giêsu, nhưng các tông đồ vẫn không tin Ngài đã sống lại, hoặc tin nửa vời! Maria Mađalêna là một nhân chứng rất đáng tin, hai môn đệ Emmaus hầu chắc đã nói sự thật, nhưng các ông vẫn không tin. Thật không lạ, ngay với cả chúng ta! David G Bonagura, Jr. nhận xét, “Trong thời đại ngày nay, việc dạy giáo lý kém hoặc nó không còn tồn tại, một nền văn hoá thế tục khắc nghiệt, sự thù địch của công chúng đối với Công Giáo, tổn thương hoặc mất mát, tai tiếng do tội lỗi của các tín hữu, hoặc tội lỗi của chính chúng ta… tất cả chúng có thể làm lu mờ trí tuệ của chúng ta, khiến chúng ta mất đức tin. Đức tin được ban như một quà tặng, một ngọn lửa trong tim, nhưng mỗi người cần phải trau dồi nó trong cuộc sống; chúng ta cần ‘giữ cho lửa nồng nàn’ trong tim mình mỗi ngày!”.
Cuộc đấu tranh của các tông đồ là cuộc đấu tranh của các ngọn lửa trong những trái tim cứng. Các ngài muốn tin, nhưng không để mình tự do đón nhận sự Phục Sinh cho đến khi có bằng chứng; đang khi mọi bằng chứng họ cần đều có sẵn trong họ! Chúa Giêsu thường xuyên mời gọi chúng ta hãy có đức tin, tin vào Ngài và chấp nhận những gì thuộc về đức tin. Quà tặng đức tin chỉ như ngọn lửa nhỏ mà chúng ta thường bất cẩn chường ra trước gió; và chính sự bất cẩn này khiến lửa niềm tin bị dập tắt trước khi kịp bùng lên. Mục tiêu của việc theo Chúa là để lửa ấy rực cháy như Chúa muốn. Và nó có thể! Bạn hoàn toàn có thể để lửa đó rực cháy đến mức không gì có thể dập tắt. Điều quan trọng chúng ta đừng quên là, Chúa Giêsu tiếp tục đi về phía chúng ta cho đến khi chúng ta mở mắt! Bài đọc thứ nhất hôm nay là một bằng chứng. Các tông đồ, từ những người từ chối tin, nay, công bố sự Phục Sinh của Chúa Giêsu với lòng tin tưởng và can đảm tuyệt vời, “Những gì tai đã nghe, mắt đã thấy, chúng tôi không thể không nói ra!”.
Anh Chị em,
“Thiên Chúa thích ngọn nến ‘giữ cho lửa nồng nàn’ hơn là một pháo sáng!”. Cách thức gìn giữ ánh nến bên trong này liên quan đến cách thức chúng ta chăm sóc tia lửa vốn đã có ở đó. Phải chăm chút, nâng niu sự khởi đầu của đức tin một cách cẩn thận; phải bảo vệ và nuôi dưỡng nó để nó phát triển. Để tránh sự bất cẩn, chúng ta cần có một đời sống cầu nguyện! Cầu nguyện là chìa khoá để Chúa lớn lên bên trong; Ngài ở đó, chuyện vãn với chúng ta, kêu gọi chúng ta tin. Mỗi khi nghi ngờ, cứng lòng, là lúc chúng ta vô tình chường ngọn lửa nhỏ bé ấy ra trước gió; mỗi khi tập trung cao độ vào ngọn lửa bằng việc cầu nguyện, chúng ta cho phép nó phát triển và tồn tại. Cầu nguyện, lắng nghe, và tin yêu là lối dẫn đến đức tin mà Chúa Phục Sinh muốn ban. Và nếu món quà đức tin ấy được gieo sâu và lớn lên bên trong một trái tim mềm mỏng, chúng ta sẽ nhanh chóng và dễ dàng tin rằng, Chúa Giêsu Phục Sinh đang sống trong Lời Ngài, trong các Bí tích, đặc biệt Bí tích Thánh Thể, mà không cần phải tận mắt nhìn thấy Ngài. Thật ý nghĩa với Thánh Vịnh đáp ca, “Lạy Chúa, con xin tạ ơn Ngài vì đã đáp lời con!”.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin giúp con ‘giữ cho lửa nồng nàn’ để có thể rực cháy và cháy hết mình. Xin lửa yêu mến làm mềm trái tim con, biến đổi con, giải thoát con khỏi bất kỳ sự chai lì nào!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
LIÊN TỤC, MỘT THUỘC TÍNH CỦA LÒNG THƯƠNG XÓT
“Muôn ngàn đời, Chúa vẫn trọn tình thương!”.
Cuộc sống là một quá trình liên tục làm quen với những điều chúng ta không ngờ tới! Cũng thế, sự hiện diện và hoạt động của Thiên Chúa trong thế giới là một quá trình liên tục, cũng là một điều chúng ta không ngờ tới! Vì rằng, ‘liên tục, một thuộc tính của lòng thương xót’ nơi Ngài!
Kính thưa Anh Chị em,
Chúa Phục Sinh đang sống, đang hoạt động giữa chúng ta! Lời Chúa Chúa Nhật Lòng Chúa Thương Xót phản ánh một sự liên tục trong việc thực thi quyền năng Phục Sinh và lòng thương xót của Thiên Chúa. Có thể nói, ‘liên tục, một thuộc tính của lòng thương xót’ nơi Ngài, đã chứng tỏ chân lý ngàn đời như lời Thánh Vịnh đáp ca, “Muôn ngàn đời, Chúa vẫn trọn tình thương!”.
Từ những ngày đầu tiên, mãi cho đến thế kỷ thứ IV, dẫu không có một nhà thờ nào, Hội Thánh vẫn đã quy tụ! Phải tìm một không gian khác! Công Vụ Tông Đồ hôm nay cho biết, “Các tín hữu thường hội họp tại hành lang Salômon”; đó là khu công cộng của đền thờ Do Thái, được che chở khỏi các yếu tố. Ở đó, Chúa Phục Sinh hiện diện; các tông đồ được ban quyền năng ‘còn hơn cả Thầy’, “Nhiều phép lạ được thực hiện trong dân”; đến nỗi người ta khiêng những kẻ ốm đau ra đường phố, “Để ít nữa khi Phêrô đi ngang qua, chiếc bóng ông cũng phủ được trên một bệnh nhân nào đó, và tất cả được chữa lành!”. Như thế, tác giả Luca muốn nói rằng, Thiên Chúa không bao giờ ngừng thương xót, Ngài chỉ thay đổi phương thức và cách thế thực hiện!
Cũng vậy, bị chính quyền La Mã lưu đày ở đảo Patmos, Gioan vẫn tuyên bố Chúa Phục Sinh, ‘Đấng là Đầu và là Cuối, Đấng Hằng Sống’. Là một mục tử trải nghiệm sâu sắc về Đấng Phục Sinh, Gioan đã truyền đạt cho các Giáo Hội của mình các bản văn, ngày nay được gọi là sách Khải Huyền. Chúa Phục Sinh hằng ở với Hội Thánh; và như vậy, ‘liên tục, một thuộc tính của lòng thương xót’ nơi Ngài vẫn luôn được thể hiện một cách tỏ tường ngay giữa chốn lưu đày.
Với bài Tin Mừng, Gioan đưa chúng ta trở lại khung cảnh trước khi các tông đồ nhận thức đầy đủ Chúa Giêsu đã sống lại. Ngài là Đấng đi qua các cửa đã khoá, nơi các tông đồ đang ở. Tuy nhiên, hơn cả ổ khoá và chìa khoá, chính sự sợ hãi khiến họ bị giam cầm! Thế nhưng, bất kể nguồn gốc nỗi sợ của họ và của chúng ta là gì, khiến mỗi người bị giam cầm trong đó, hay trong chính mình, Chúa Giêsu vẫn cho thấy lòng thương xót của Ngài, Đấng vượt qua cái chết, và nay, đang sống, đang vượt qua mọi cánh cửa khoá chặt của bất cứ nỗi sợ nào nơi con cái Ngài!
Đặc biệt với Tôma, một người ‘bi quan bẩm sinh’; ông từng nói với các bạn mình, “Chúng ta cùng đi và chết với Ngài”; và hôm nay, ‘Nếu tôi không nhìn thấy dấu đinh, lỗ đinh; xỏ tay vào lỗ đinh, đặt tay vào cạnh sườn Ngài… tôi không tin’. Có lẽ lịch sử đã gán cho Tôma một ‘bản rap tệ’; nhưng Chúa Giêsu đã ứng xử với ‘bản rap tệ’ một cách dịu dàng, nhân ái. Ngài chiều chuộng và tưới gội người môn đệ ấy bằng tất cả tình yêu. Và như thế, qua Tôma, Chúa Phục Sinh ban cho chúng ta một quà tặng tuyệt vời; Ngài nhắc nhở chúng ta rằng, Ngài không đợi cho đến khi chúng ta hoàn hảo để tìm kiếm chúng ta. Trái lại, chúng ta càng cứng cỏi, Ngài càng dịu dàng, “Phúc cho ai không thấy mà tin”; những lời này gợi lên ý nghĩa thực sự của một đức tin trưởng thành; nó khuyến khích chúng ta kiên trì, bất chấp khó khăn, trên hành trình gắn bó với Ngài.
Anh Chị em,
“Muôn ngàn đời, Chúa vẫn trọn tình thương!”. Chúa Phục Sinh luôn yêu thương với một tình yêu trọn vẹn, thuỷ chung, điều đó làm ấm lòng chúng ta trong ngày lễ Kính Lòng Chúa Thương Xót hôm nay. Chúa biết chúng ta từng người, với mọi ưu khuyết điểm, như Ngài từng biết Tôma. Ngài đang dịu dàng chiều chuộng chúng ta như đã dịu dàng chiều chuộng Tôma; và cho dẫu chúng ta có là gì đi nữa thì Ngài vẫn cứ mãi yêu. Vì yêu thương liên tục là một thuộc tính của Ngài. Ôi làm sao diễn tả niềm hạnh phúc được Đấng mãi xót thương, Đấng đã vượt qua mọi đau khổ cho chúng ta, kể cả cái chết và nay đang sống và đang ban phúc bình an cho những ai thuộc về Ngài! Hãy nhận lấy niềm an ủi lớn lao nơi các tín hữu sơ khai và nơi cả Tôma! Hãy để Ngài kéo chúng ta đến với Ngài và đến với Tôma, tìm kiếm nơi Ngài và Tôma vết thương của chính chúng ta! Hãy để Ngài tiếp sức cho hành trình đức tin trước mặt chúng ta!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin hãy đến với con hôm nay, tại đây, sau cánh cửa khoá chặt trong nỗi sợ hãi và nghi ngờ của con. Con tin, có Chúa, con sẽ vượt qua tất cả!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)