Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Xin hãy cứu con

Tác giả: 
M. Hoàng T Thùy Trang

XIN HÃY CỨU CON

 

Chưa bao giờ bài Tin mừng của Chúa nhật XIX thường niên năm A lại phù hợp với bối cảnh thế giới và Việt Nam cách riêng của chúng ta ngày nay như vậy, khi mà cả hoàn cầu đang phải đối diện với một nỗi sợ hãi khủng khiếp của con virus quái ác đã lấy đi sinh mạng của hơn 700.000 người trong vòng chưa tròn 8 tháng. Sư lây lan kinh hoàng và sự tàn phá cơ thể khốc liệt của nó đã khiến thế giới bất an, lo sợ. Có không biết bao nhiêu con người đã rơi vào khủng hoảng trầm trọng cả tinh thần lẫn thể xác vì con virus này. Con người đang đối diện trước nỗi sợ của sự chết, chết vì bệnh, chết vì đói… chết vì mất niềm tin vào Thiên Chúa khi mà y khoa bất lực trước sự lây lan tàn khốc của nó. Có lẽ từng phút từng giây đã có không biết bao nhiêu câu hỏi dâng lên Thiên Chúa, rằng bây giờ Ngài đang ở đâu, rằng Ngài có còn hiện hữu hay không, rằng Ngài có nhìn thấy nỗi thống khổ của chúng nhân hay không?

 

Câu hỏi thì bao giờ cũng có, câu trả lời lại tùy thuộc vào mỗi người. Có người dành cả đời để hỏi nhưng cũng chẳng nhận được nửa câu trả lời, ngay cả trong mơ cũng không. Có người chẳng cần hỏi mà cũng có đáp án. Cuộc sống luôn bất công như vậy. Thôi thì, ai nhận được thì tốt, ai không nhận được thì hãy cứ đi tìm, tìm hoài chắc chắn cũng sẽ thấy, không đời thực thì cũng trong giấc mộng, hoặc đôi khi ở tận đáy mồ, ai kiên nhẫn chịu đau khổ thì cuối cùng lên trời cũng sẽ có. Đó là ngày mà mọi bí mật của con người chắc chắn sẽ được giải đáp.

 

Tin mừng là một trong những chìa khóa cho người ta câu trả lời cho mọi vấn nạn cuộc sống. Nhất là những câu hỏi về thưởng phạt, về sự sống đời sau và về tình yêu Thiên Chúa. Tình yêu, quyền năng và sức mạnh của Ngài sẽ hóa giải tất cả. Quan trọng vẫn là chúng ta có dám tin Ngài hay không? Có dám để cho Ngài hành động hay không?

 

 “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” (Mt 14, 27) Ước gì, mỗi người chúng ta ai ai cũng đều nhận được lời động viên chắc nịch này. Đó chẳng khác nào chiếc phao cứu cánh cho ta khi ta đang vùng vẫy niềm tin trước đại dịch hôm nay. Cuộc sống này không gì đáng buồn bằng thiếu niềm tin, thiếu tình yêu. Niềm tin là sức mạnh, tình yêu là cứu cánh cho ta vượt qua mọi gian nan, thử thách. Ai đã làm người và từng làm người, người ấy thừa hiểu rằng chẳng có gì khó khăn hơn việc thiếu vắng niềm tin. Họ kiệt quệ như ngọn đèn leo loét trước gió. Tình yêu là sức mạnh khiến họ được vực dậy và tiếp tục chiến đấu.

 

Lạy Chúa, có phải bây giờ con viết lại câu chuyện đại dịch là quá cũ, cũ đến cả gần một năm trời ròng rã mà sự tàn khốc của nó vẫn chưa dừng lại, tang thương ngày ngày vẫn bao trùm thế giới khi mà chỉ trong 15 giây là trung bình đã có một người ra đi bởi covid. Lời khấn nguyện của thế giới ngày ngày dâng lên Ngài tính cũng gần năm trời mà chúng con hiện tại vẫn phải đang đối diện với nó trong khủng hoảng trầm trọng về niềm tin vào sức mạnh, quyền năng và tình thương của Thiên Chúa. Cuộc sống chẳng khác nào một cuộc hoài nghi. Con người hoài nghi lẫn nhau và hoài nghi cả Thiên Chúa. Xin giúp con đừng viết lại câu chuyện cũ trong đau buồn và tang tóc. Xin giúp con viết lại câu chuyện cũ trong niềm tin vào sự chiến thắng của sức mạnh quyền năng và lòng thương xót của Ngài. Lúc này con chẳng còn lời ước nào ngoài nguyện ước thế giới được bình yên, mọi người biết sống trong công bằng và sự thật. Ai ai cũng có công ăn việc làm và tiếng cười trẻ thơ khắp thế giới. Chúa ơi chúng con phải làm  gì đây để có được những điều ấy, chúng con phải làm gì đây để thôi không còn đau buồn sợ hãi? Xin Ngài hãy đến cứu chúng con, đừng để chúng con phải bước đến với Ngài nữa, vì chúng con thật yếu đuối và tội lỗi. Xin hãy nắm lấy tay con, và cứu con.

 

M. Hoàng Thị Thùy Trang.