Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

36- Chúa Thánh Linh hiện diện cách đặc biệt trong Đức Trinh Nữ Maria

 

CHÚA THÁNH LINH
ĐẤNG BAN SỰ SỐNG và TÌNH YÊU


Giáo Lý dựa trên Kinh Tin Kính do Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II giảng dạy.
Đây là sách về giảng dạy đầy đủ nhất về Chúa Thánh Thần mà mọi tủ sách gia đình cần có.


G.S. Nguyễn Đức Tuyên  và Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi  chuyển dịch

 

 

 Chúa Thánh Linh Hiện Diện Cách Đặc Biệt trong Đức Trinh Nữ Maria

 

    Chúng ta đã nhận thấy việc nghiên cứu cách chính đáng và cẩn thận về “biến cố Nhập Thể” mở ra cho thấy các chân lý về Chúa Thánh Linh cũng như những chân lý về Chúa Kitô Thiên Chúa-Người (the God-Man). Những chân lý về Chúa Kitô và về Chúa Thánh Linh tạo thành huyền nhiệm duy nhất của việc Ngôi Lời Nhập Thể. Mầu Nhiệm Nhập Thể là sự kiện có tính cách lịch sử chứa đầy những chân lý huyền nhiệm đã mạc khải trong Tân Ước, đặc biệt là trong những tường thuật của Thánh Matthêu và Luca về việc bẩm thai và giáng sinh của Chúa Giêsu. Chúng ta nhìn nhận điều này trong lời tuyên tín vào Chúa Kitô, Con Thiên Chúa hằng hữu, khi chúng ta tuyên xưng: “do quyền năng Chúa Thánh Linh” Ngài đã làm người, bẩm thai và sinh hạ bởi Đức Maria.

 

   Lời thánh sử Luca tường thuật sự kiện thiên sứ truyền tin cho Đức Maria minh họa việc Ngôi Lời nhập thể là một biến cố xảy ra trong bối cảnh của mối liên hệ mật thiết sâu xa, tuyệt vời giữa Thiên Chúa và Đức Maria. Lời tường thuật cũng làm sáng tỏ mối tương quan cá biệt mà Thiên Chúa muốn có với từng người.

 

   Thiên Chúa hiện diện trong mọi thụ tạo là căn nguyên và là Đấng duy trì sự hiện hữu của từng thụ tạo theo bản chất tự nhiên của chúng. Chính Thiên Chúa hiện diện theo một cách mới trong mỗi người rộng mở tâm hồn đón Ngài và trở thành môn đệ của Ngài, nghênh đón ân sủng mà nhờ đó người ấy có thể nhận biết và yêu mến Ngài cách siêu nhiên, Ngài là vị khách của linh hồn đã được biến đổi trở nên đền thờ (tc. Summa Theol. I, q. 8, a. 3, ad 4. q.38, a.1; q. 43, a.3). Nhưng trong nhân tính của Chúa Kitô, Thiên Chúa tạo dựng một đền thờ cao cả hơn và hoàn hảo hơn – và là đền thờ duy nhất, kết hợp đền thờ đó với chính Chúa trong ngôi vị của Ngôi Lời - Con Hằng Hữu của Chúa Cha (tc. Summa Theol. I, q. 8, a.3, ad 4; III, q. 2, a. 2). Chúng ta có thể nói Thiên Chúa tạo ra sự hiệp nhất, chỗ ở đặc biệt và ưu việt trong Đức Maria suốt thời gian Nhập Thể của Ngôi Lời, trong việc bẩm thai và sinh hạ Chúa Giêsu Kitô, Con một của Thiên Chúa Cha. Sự kiện trên đây là một huyền nhiệm nổi bật khi Việc Nhập Thể được học hỏi cặn kẽ.

 

   Chúng ta lại cùng nhau suy niệm theo đoạn Phúc Âm Thánh Luca. Đoạn Phúc Âm này mô tả và ghi nhận mối liên hệ rất mật thiết của Thiên Chúa với Đức Trinh Nữ mà thiên sứ thông báo lời mời gọi Người làm mẹ Đấng Thiên Sai, Con Thiên Chúa, bởi quyền năng Chúa Thánh Linh. Một mặt cả Thiên Chúa Ba Ngôi hiệp thông với Đức Maria, mà một ngày kia Chúa Kitô nói rõ hơn về sự hiệp nhất và nét đặc biệt này. Thiên sứ Gabriel loan báo cho Đức Maria biết rằng do thánh ý và ân sủng Thiên Chúa mà Người cưu mang và sinh hạ Đấng sẽ được nhìn nhận là Con Thiên Chúa; và việc đó sẽ xảy ra bởi quyền năng Chúa Thánh Linh, nghĩa là do hiệu năng việc Đấng Tối Cao bao phủ Người, sẽ làm cho Người là mẹ phần nhân tính của người con này. Danh xưng “Chúa Thánh Linh” vang lên trong hồn Đức Maria là tên của một Ngôi Thiên Chúa; đó là một yếu tố mới so sánh với truyền thống Israel và các sách Cựu Ước. Danh xưng “Chúa Thánh Linh” là một mạc khải đã tiên liệu cho Đức Maria, Đấng được ban quyền dự phần vào khái niệm lờ mờ về huyền nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi.

 

Theo những lời Thánh Luca, Đức Maria suy gẫm về Chúa Thánh Linh cách đặc biệt và nhận thấy Ngài là Đấng, mà theo một ý nghĩa nào đó “lấp đầy khoảng cách” giữa Thiên Chúa và con người. Chính  qua Chúa Thánh Linh mà Thiên Chúa đến gần nhân loại trong bản tính loài người của mình để trong chính bản tính Thiên Chúa của Ngài “hiến dâng mình làm tặng phẩm” cho nhân loại và tạo ra một hình thức mới về sự kết hiệp và hiện diện trong mỗi người (tc. Summa Theol, q. 43, a. 3). Đức Maria được đặc ân trong khám phá này vì Người là nơi Thiên Chúa ngự và kết hiệp với Thiên Chúa trong thiên chức làm mẹ. Về ơn gọi tột cùng cao cả này, Đức Maria được ban một đặc ân mà thiên sứ nhìn nhận trong lời ngài chào mừng Người (tc. Lc 1:28). Và tất cả mọi điều này là công việc của Chúa Thánh Linh, Đấng là nguồn ân sủng nơi mỗi con người.

 

   Nói theo thứ tự trước sau thì Chúa Thánh Linh ngự xuống và hành động trong Đức Maria ngay cả trước Việc Nhập Thể, nghĩa là từ giây phút Bẩm Thai Vô Nhiễm Nguyên Tội của Người. Nhưng việc đó xảy ra hướng về Chúa Kitô, Con của Người, trong bầu không khí khác thường của huyền nhiệm Nhập Thể. Bởi vì Việc Bẩm Thai Vô Nhiễm Nguyên Tội của Người đã cấu thành sẵn hoàn cảnh để Đức Maria tham dự vào các phúc lợi của Việc Nhập Thể và cứu độ, như là cao điểm và sự viên mãn của việc “tự hiến” mà Thiên Chúa thể hiện cho nhân loại. Và điều đó được hoàn thành do quyền năng Chúa Thánh Linh. Thiên sứ nói với Đức Maria: “Chúa Thánh Linh sẽ ngự xuống trên Trinh Nữ và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ bao phủ (rợp bóng trên) Trinh Nữ. Vì thế Con Trẻ sinh ra sẽ được gọi là Thánh, là Con Thiên Chúa” (Lc 1:35).

 

   Bên cạnh những điều chân thực khác, trong đoạn Phúc Âm thánh Luca cũng có sự kiện là Thiên Chúa chờ đợi sự thuận ý của Đức Trinh Nữ thành Nazareth. Trong các sách Cựu Ước nói về các vụ sinh sản trong hoàn cảnh ngoại lệ, có những trường hợp người cha người mẹ, vì tuổi già, không còn khả năng sinh sản con cái như mong ước. Như trường hợp ông Abraham và bà Sarah sinh ra ông Isaac khi cả hai ông bà đều đã cao niên, chúng ta tiến đến ngưỡng cửa Tân Ước: ông Zachariah và bà Elisabeth sinh ra Thánh Gioan Tẩy Giả khi ông bà đã trọng tuổi.

 

   Trong việc thông báo thiên ý cho Đức Maria có điều gì đó mang ý nghĩa khác lạ xảy ra. Đức Maria đã tận hiến sự trinh khiết của Người cho Thiên Chúa. Để trở nên mẹ của Con Thiên Chúa, Đức Maria không phải làm gì hơn điều Người được yêu cầu là nói lên lời ưng thuận đối với công trình Chúa Thánh Linh sẽ hoàn thành trong Người do quyền năng Thiên Chúa của Ngài.

 

   Như thế Việc Nhập Thể, công trình của Chúa Thánh Linh, gồm hành động tự nguyện về phần của Đức Maria như một con người. Với tư cách là một con người, Đức Maria đã đáp ứng cách ý thức và tự do đối với hành động của Thiên Chúa và hoan nghênh quyền năng Chúa Thánh Linh.

 

   Khi đòi hỏi lời đáp ứng có ý thức và tự do, Thiên Chúa tôn trọng Đức Maria và diễn tả sự bày tỏ cao cả nhất về “phẩm giá và tương quan nhân quả” mà chính Ngài đã ban cho tất cả mọi hữu thể và đặc biệt là cho con người. Mặt khác, lời đáp tuyệt vời của Đức Maria: “Thưa, tôi đây là nữ tì của Chúa. Xin thể hiện cho tôi theo lời thiên sứ nói” (Lc 1:38) tự nó đã là hoa trái của quyền năng Chúa Thánh Linh ở trong Người, trong ý muốn và trái tim của Người. Sở dĩ có lời đáp ứng đó là nhờ ân sủng và trong ân sủng từ Chúa Thánh Linh. Nhưng không làm cho lời đáp ưng thuận đó không còn là lời biểu lộ chính xác sự tự do của Đức Maria với tư cách một con người và là một hành động tự nguyện có ý thức. Hành động bên trong của Chúa Thánh Linh nhắm bảo đảm rằng lời hồi đáp ưng thuận của Đức Maria đúng như mong đợi, cũng như ý nguyện của mỗi người được Thiên Chúa kêu gọi.

 

Lời tuân phục của Đức Maria giãi bầy tâm trạng theo hình thức tích cực trọn vẹn nhất về tâm thức trưởng thành của lương tâm linh thông đạo hạnh, mà một cá nhân có thể có nếu biết hoàn toàn hy sinh tự ngã. Chỉ như thế mới là tình yêu trưởng thành. Khi tự hiến cho ý chí nhân loại, Chúa Thánh Linh là Đấng Tình Yêu (tự hữu), Ngài bảo đảm rằng tình yêu của con người được sinh ra và trưởng thành theo chủ thể; vì muốn diễn đạt theo nhân tính, hành động này đồng thời cũng tạo ra sự sung mãn tâm linh của con người. Đức Maria đã bầy tỏ lời đáp ứng yêu thương của Người cách toàn hảo, và như thế đã trở nên mẫu mực tương quan cá thể với Thiên Chúa cho mọi người.

 

  Vì thế “biến cố Nazareth” mà Thánh Luca mô tả trong Phúc Âm về việc loan báo thiên ý (truyền tin) là một hình ảnh toàn hảo – và chúng ta có thể gọi đó là mẫu mực  - của mối liên hệ giữa Thiên Chúa với con người. Thiên Chúa muốn mối liên hệ này được xây dựng trong từng người dựa vào ơn Chúa Thánh Linh, nhưng cũng trên sự trưởng thành cá nhân nữa. Trước ngưỡng cửa giao ước mới, Chúa Thánh Linh ban cho Đức Maria một ân sủng thiêng liêng vô cùng cao cả. Đức Maria dâng lên Chúa Thánh Linh hành động tận hiến và yêu mến vâng phục, mà hành động này là gương mẫu cho toàn thể những người được kêu gọi đến với đức tin và theo Chúa Kitô, vì “Ngôi Lời đã làm người và ở giữa chúng ta” (Jn 1:14). Sau sứ mệnh trần thế của Chúa Giêsu và Lễ Hiện Xuống, ơn gọi đó, “ơn tự hiến” của Thiên Chúa, việc làm của Chúa Thánh Linh nối tiếp biến cố Nazareth sẽ được lặp lại suốt dòng lịch sử Giáo Hội. Và sự tận hiến sẽ luôn luôn là lời nhân loại đáp ứng lại ơn gọi và và ân sủng của Thiên Chúa ban cho cùng với sự trưởng thành cá thể đã rực sáng qua lời tuân phục (fiat) của Đức Trinh Nữ thành Nazareth trong biến cố truyền tin. 

 

Buổi gặp chung ngày 18 tháng Tư, 1990

Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II
www.thanhlinh.net