Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

46- Công trình của Chúa Thánh Linh trên đồi Calvary

 

CHÚA THÁNH LINH
ĐẤNG BAN SỰ SỐNG và TÌNH YÊU


Giáo Lý dựa trên Kinh Tin Kính do Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II giảng dạy.
Đây là sách về giảng dạy đầy đủ nhất về Chúa Thánh Thần mà mọi tủ sách gia đình cần
có.

G.S. Nguyễn Đức Tuyên  và Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi  chuyển dịch

 

 

46. Công Trình của Chúa Thánh Linh trên đồi Calvary

 

     Trong Tông Huấn Dominum et Vivificantem (số 40) cha đã viết: “Chúa Giêsu Kitô Con Thiên Chúa, với tư cách thế nhân, trong lời cầu nguyện nồng nàn trước khi chịu khổ hình cứu chuộc, đã làm cho Chúa Thánh Linh Đấng thấu tận sâu thẳm nhân tính của Ngài, biến đổi nhân tính Ngài thành hy lễ toàn vẹn qua khổ nạn với tư cách nạn nhân của tình yêu trên thập giá. Với tư cách vị tư tế duy nhất, ‘Chúa dâng hiến chính mình không tì vết lên Thiên Chúa’ (Dt 9:14)”. Qua các Sách Phúc Âm, chúng ta học biết chân lý về Chúa Thánh Linh từ giây phút khởi đầu việc Ngôi Lời nhập thể và hy lễ thánh giá là tột đỉnh cuộc đời Chúa Cứu Thế. Chân lý đặc biệt rõ ràng về Chúa Thánh Linh đã được dùng làm đề tài cho những bài giáo lý trước tập trung vào những giai đoạn trong cuộc đời và sứ mệnh của Chúa Kitô. Chủ đề bài giáo lý hôm nay nói về biến cố thập giá.

 

Chúng ta tập trung vào những lời cuối cùng Chúa Giêsu nói trong cơn hấp hối trên đồi Calvary. Trong Phúc Âm Thánh Luca ghi: “Lạy Cha, Con phó thác linh hồn Con trong tay Cha” (Lc 23:40). Mặc dầu mọi ngôn từ, ngoại trừ “Lạy Cha” đều từ Thánh vịnh 31, những lời đó mang ý nghĩa khác trong bối cảnh Phúc Âm (Tân Ước). Thánh vịnh gia cầu xin Thiên Chúa cứu ông khỏi chết. Trái lại, dùng chính những lời của thánh vịnh gia, Chúa Giêsu trên thánh giá chấp nhận cái chết, trao phó thần khí của mình, tức là “mạng sống của Ngài,” cho Chúa Cha. Thánh vịnh gia kêu cầu Thiên Chúa như kêu cầu một người giải phóng; Chúa Giêsu dâng hiến, tức là trao phó thần khí cho Chúa Cha với cái nhìn hướng vào phục sinh. Chúa Giêsu trao phó trọn vẹn nhân tính của Ngài cho Chúa Cha. Tuy nhiên, từ ngữ “Con” thần linh của Chúa Con kết hiệp với Chúa Cha và Chúa Thánh Linh hiện hữu trong nhân tính của Ngài. Mặc dầu sự hiện diện của Chúa Thánh Linh không được minh họa trong Phúc Âm Thánh Luca như trong Thư gửi tín hữu Do Thái (tc. Dt 9:14).

 

Trước khi chuyển sang văn bản khác, chúng ta cần duyệt  cách trình bày hơi khác về những lời Chúa Giêsu đang hấp hối ghi trong Phúc Âm Thánh Gioan: “Khi Chúa Giêsu đã nhấm chút rượu, Ngài nói, ‘mọi sự đã hoàn tất!” Và gục đầu xuống Ngài trao phó thần khí (trút linh hồn)” (Jn 19:30). Thánh sử Gioan không nhấn mạnh việc “trao phó” thần khí (linh hồn) cho Chúa Cha. Toàn thể văn cảnh của Phúc Âm Thánh Gioan và đặc biệt là những trang dành riêng nói về cái chết của Chúa Giêsu trên thánh giá dường như chỉ nhấn mạnh về cái chết đánh dấu lúc khởi đầu việc gởi Chúa Thánh Linh đến, như là món quà được trao ban vào lúc Chúa Kitô ra đi.

 

Lại nữa, ở đây cũng không một lời minh xác nào được đưa ra. Nhưng chúng ta không thể không kể đến sự nối kết đáng ngạc nhiên dường như tồn tại giữa lời Thánh Gioan tường thuật cuộc tử nạn của Chúa Kitô và điều được tìm thấy trong Thư Thánh Phaolô gửi giáo đoàn Do Thái. Tác giả Thư gửi giáo đoàn Do Thái nói về chức năng có tính cách nghi lễ của lễ vật đẫm máu thuộc Cựu Ước được dùng thanh tẩy dân chúng khỏi tội lỗi. Ngài so sánh các lễ phẩm đó với hy lễ trên thánh giá, rồi kết thúc bằng lời tuyên xưng: “Máu Chúa Kitô còn hữu hiệu hơn biết chừng nào, nhờ Thánh Linh hằng tác động, Chúa Kitô đã tự hiến tế như lễ phẩm toàn vẹn lên Thiên Chúa, thanh tẩy lương tâm chúng ta khỏi những việc đưa tới sự chết để chúng ta thờ phượng Thiên Chúa hằng hữu” (Dt 9:14).

 

Như cha đã viết trong Tông Huấn Dominum et Vivificantem: “Trong nhân tính của Ngài, Chúa Kitô xứng đáng trở nên lễ phẩm này, vì chỉ một mình Ngài là “toàn vẹn vô tì vết.” Chúa Giêsu đã hiến dâng nhân tính của Ngài ‘nhờ Thánh Linh hằng hữu,’ tức là Chúa Thánh Linh đã hành động cách đặc biệt trong việc tự hy sinh tuyệt đối này của Con Người, ngõ hầu biến đổi khổ hình thập giá trở thành tình yêu cứu độ” (số 40). Mầu nhiệm của việc hợp tác giữa Đấng Thiên Sai và Chúa Thánh Linh trong hành động cứu độ theo lời tường thuật của thánh sử Luca về mầu nhiệm Truyền Tin cho Đức Maria, ở đây trở thành đoạn trong Thư gửi giáo đoàn Do Thái. Đoạn thư này minh họa căn cốt của việc hiệp tác giữa Chúa Cứu Thế và Chúa Thánh Linh thấm vào lương tâm nhân loại để thanh tẩy và canh tân (lương tâm nhân loại) nhờ ân sủng thần linh, một sự kiện khác xa với ngoại diện của những hiến dâng có tính cánh nghi lễ.

 

Cựu Ước nhiều lần nói về “lửa từ trời” thiêu hóa những lễ vật dâng hiến (tc. Lev 9:24: 1 Vua 18:38, 2 Sbn 7:1). “Lửa trên bàn thờ phải được giữ luôn cháy, không được để tắt. Mỗi sáng vị tư tế chất củi vào lửa sẵn trên bàn thờ. Ngài đặt trên lớp củi lửa và của lễ toàn thiêu và đốt cháy mỡ béo của lễ phẩm cầu an” (Lev 6:5). Bây giờ chúng ta biết những lễ phẩm toàn thiêu thời xưa đã là hình bóng tiêu biểu hy lễ thánh giá, một hy lễ toàn thiêu trọn hảo. “Do tính cách tương tự đó chúng ta có thể nói Chúa Thánh Linh là ‘lửa từ trời’ hoạt động nơi thẳm sâu mầu nhiệm Thánh Giá. Từ Chúa Cha mà ra, Chúa Thánh Linh hướng hy lễ của Chúa Con lên Chúa Cha, đem hy lễ đó vào thực tế thần linh của việc hiệp thông Thiên Chúa Ba Ngôi” (DViv 41).

 

Vì thế, phản ánh từ mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi, chúng ta thấy lời ông Gioan Tẩy Giả loan báo tại sông Jordan: “Ngài (Chúa Kitô) sẽ rửa bằng Chúa Thánh Linh và lửa” (Mt 3:11) đã hoàn thành trọn vẹn. Theo Cựu Ước, lửa tiêu biểu việc can thiệp toàn năng của Thiên Chúa trong hành động thanh tẩy lương tâm nhờ Chúa Thánh Linh (tc. Is 1:25, Zec 13:9; Mal 3:2-3; Sir 2:5). Lúc này lửa đó (lửa thiêu hóa lễ vật và tiêu biểu việc thanh tẩy lương tâm) chuyển sang hy lễ thánh giá là “Phép Rửa” toàn hảo “mà chính Chúa Kitô đã phải được rửa” (tc. Mc 10:38). Suốt cuộc đời và sứ mệnh trần thế của Ngài, Chúa Kitô đã dốc toàn tâm lực hướng về Phép Rửa này, như chính lời Chúa nói: “Thầy đến để châm ngọn lửa nơi trần gian. Thầy khao khát chừng nào cho lửa ấy cháy lên! Thầy có một phép rửa phải chịu. Thầy khắc khoải cho tới khi việc đó hoàn tất!” (Lc 12:49-50). Chúa Thánh Linh là “lửa” cứu độ đem lại hy lễ thánh giá.

 

Trong Thư gửi tín hữu Do Thái, Thánh Phaolô nói: “Chúa Kitô, dẫu là Con Thiên Chúa, Ngài đã học biết vâng phục qua những đau khổ Ngài phải chịu” (5:8). Và khi đến trần gian Chúa Kitô đã nói với Chúa Cha: “Này Con đến để thi hành thánh ý Cha” (Dt 10:9).  Đức phục tòng được thể hiện trọn vẹn trong hy lễ thánh giá: “Nếu tội lỗi là nguyên nhân đau khổ, thì lúc này, nhờ Chúa Thánh Linh, sự đau đớn Thiên Chúa chịu trong Chúa Kitô bị đóng đanh thập giá tác thành đầy đủ theo cách diễn đạt của con người về sự đau khổ ... Nhưng đồng thời, từ sâu thẳm của thống khổ này ... Thánh Linh rút ra mức độ mới về ân sủng ban cho nhân loại và tạo vật từ nguyên thủy. Tình yêu, hoạt động nơi thẳm sâu mầu nhiệm Thánh Giá, đưa nhân loại trở lại chia sẻ sự sống ở nơi chính Thiên Chúa” (DViv 41).

 

Như thế trong những mối liên hệ giữa nhân loại với Thiên Chúa “chúng ta có một vị thượng tế vĩ đại là Đấng có thể thông cảm với những yếu đuối của chúng ta vì Ngài đã bị thử thách đủ mọi cách, nhưng không vương tội” (Dt 4:15). Trong mầu nhiệm mới này về việc trung gian tư tế của Chúa Kitô trước mặt Chúa Cha, có sự can thiệp với tính cách quyết định của Thánh Linh hằng hữu, Đấng là lửa yêu thương vĩnh cửu.

 

 “Theo một ý nghĩa, Chúa Thánh Linh là tình yêu và ân sủng ngự xuống chính tâm cốt hy lễ được dâng hiến trên thánh giá. Theo truyền thống Phúc Âm, chúng ta có thể nói: Chúa Thánh Linh thăng hoa hy lễ này bằng lửa yêu thương mà tình yêu này kết hiệp Chúa Con với Chúa Cha trong hiệp thông Chúa Ba Ngôi. Và vì hy lễ thánh giá là một hành động tuyệt đối của Chúa Kitô, cũng vậy trong hy lễ này Chúa Kitô ‘nhận được’ Chúa Thánh Linh cách tuyệt đối. Chúa Kitô nhận Chúa Thánh Linh theo cách mà Ngài - và chỉ một mình Ngài cùng với Chúa Cha - có thể ban “Thánh Linh cho các tông đồ, cho Giáo Hội, cho nhân loại” (DViv 41).

 

Vì thế điều chính đáng phải nhìn nhận hy lễ thánh giá là giai đoạn kết thúc mạc khải về Chúa Thánh Linh trong cuộc đời Chúa Kitô. Biến cố Lễ Hiện Xuống và toàn thể hiệu lực sẽ từ ngày đó tuôn tràn khắp thế giới đều phát xuất từ giây phút then chốt này. Cũng một “Thánh Linh hằng hữu” hoạt động trong mầu nhiệm Thánh Giá xuất hiện trong căn phòng trên lầu (phòng Tiệc Ly) dưới hình thức “lưỡi lửa” trên đầu các tông đồ. Điều này có nghĩa Chúa Thánh Linh dần dần thấm vào huyết mạch lịch sử nhân loại qua việc rao giảng của Giáo Hội. Chúng ta cũng được kêu gọi đi vào bầu trời hoạt động của sức mạnh cứu độ huyền nhiệm này khởi đầu từ thánh giá và căn phòng trên lầu ngõ hầu, trong mầu nhiệm cứu độ và qua đó, chúng ta được dẫn vào hiệp thông của Chúa Ba Ngôi.

 

Buổi gặp chung ngày 1 tháng Tám, 1990

Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II


www.thanhlinh.net