Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

49- Tân Ước mạc khải trọn vẹn về Chúa Ba Ngôi

 

CHÚA THÁNH LINH
ĐẤNG BAN SỰ SỐNG và TÌNH YÊU


Giáo Lý dựa trên Kinh Tin Kính do Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II giảng dạy.
Đây là sách về giảng dạy đầy đủ nhất về Chúa Thánh Thần mà mọi tủ sách gia đình cần có.

G.S. Nguyễn Đức Tuyên  và Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi  chuyển dịch

 

 

Tân Ước Mạc Khải Trọn Vẹn Về Chúa Ba Ngôi

 

   Sau khi phục sinh, Chúa Giêsu hiện ra với mười một tông đồ, Ngài nói với các ông: “... anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm Phép Rửa cho họ nhân danh Chúa Cha và Chúa Con và Chúa Thánh Linh” (Mt 28:19). Chính Tông Đồ Thánh Sử Matthêu, vào cuối Phúc Âm của ngài, cũng cho chúng ta biết về lệnh truyền Chúa Giêsu Kitô phái các tông đồ đi khắp thế giới để làm chứng về Ngài và tiếp tục công cuộc cứu độ của Ngài. Theo truyền thống Kitô Giáo, Phép Rửa cử hành nhân danh Thiên Chúa Ba Ngôi thi hành đúng những lời này. Tuy nhiên, lời Phúc Âm theo Thánh Matthêu gồm có điều gì khác mà chúng ta có thể coi như là lời kết thúc mạc khải chân lý về Chúa Ba Ngôi: mạc khải về Chúa Thánh Linh là một Ngôi đồng vị với Chúa Cha và Chúa Con, đồng bản tính với Ngôi Cha và Ngôi Con trong hiệp nhất thiên tính.

 

 Mạc khải dẫn thượng thuộc về Tân Ước. Trong Cựu Ước, Thánh Linh Thiên Chúa là việc hiển lộ quyền năng, sự khôn ngoan và thánh thiện của Thiên Chúa theo nhiều thể thức hành động mà chúng ta đã đề cập tới trong những bài giáo lý trước. Trong Tân Ước chúng ta chuyển hóa mạc khải Chúa Thánh Linh là một Ngôi Thiên Chúa.

 

Cách diễn tả trong Phúc Âm theo Thánh Matthêu 28:19 mạc khải rõ Chúa Thánh Linh là một Ngôi Thiên Chúa vì đoạn Phúc Âm Mt 21:19 gọi (cho thấy) rõ tên Chúa Thánh Linh theo cùng một cách y hệt như Ngôi Cha và Ngôi Con, mà không có một khác biệt nào: “Chúa Cha và Chúa Con và Chúa Thánh Linh.” Phúc Âm theo thánh Matthêu cho thấy rõ Chúa Cha và Chúa Con là hai Ngôi riêng biệt. “Chúa Cha” là Đấng mà Chúa Giêsu gọi là “Cha của Tôi trên trời” (Mt 15:13; 16:17; 18:35); “Chúa Con” là chính Chúa Giêsu, được minh định như thế do tiếng từ trời phán ra khi Chúa Giêsu chịu phép rửa (Mt 3:17) và khi Chúa hiển lộ vinh quang (hiển dung, biến hình cả sáng) (Mt 17:5). Ông Simon Phêrô nhìn nhận Chúa Giêsu là “Chúa Kitô, Con Thiên Chúa hằng hữu” (Mt 16:16). Lúc này Ngôi Thứ Ba, “Chúa Thánh Linh,” kết hiệp với (Ngôi) Chúa Cha và Chúa Con cùng một cách y hệt. Việc kết hiệp này được thể hiện mật thiết hơn nữa qua cách diễn tả trong Phúc Âm theo Thánh Matthêu 28:19, nói lên danh xưng của Ba Ngôi Thiên Chúa, mô tả việc các tông đồ làm Phép Rửa cho muôn dân “nhân danh Chúa Cha và Chúa Con và Chúa Thánh Linh.” Trong Phúc Âm, quán từ “nhân danh ...” thường không được dùng để nói tới (nhắc tới) bất cứ thứ gì khác ngoài những ngôi vị. Chúng ta cũng cần nhận ghi nhận rằng trong Phúc Âm Matthêu 28:19 tác giả dùng từ (ngữ) “danh (name)” ở số ít (in the singular) mặc dầu từ ngữ đó nói tới nhiều ngôi vị. Từ tất cả mọi điều này chúng ta không thể có kết luận nào khác: Chúa Thánh Linh là Ngôi thứ Ba Thiên Chúa, kết hiệp mật thiết với Chúa Cha và Chúa Con trong cùng một đơn vị của “danh xưng” thần linh duy nhất.

 

Phép Rửa theo Chúa Kitô đặt chúng ta trong mối liên hệ mật thiết với Ba Ngôi Thiên Chúa, như thế đưa chúng ta vào tình trạng kề cận với Thiên Chúa. Mỗi lần chúng ta làm dấu thánh giá, chúng ta nhắc lại lời Phúc Âm để canh tân mối liên hệ của chúng ta với Chúa Cha và Chúa Con và Chúa Thánh Linh. Nhìn nhận Chúa Thánh Linh là một điều kiện chính yếu đối với đời sống đức tin và đức ái Kitô hữu.

 

Những lời Chúa Kitô phục sinh nói về Phép Rửa (tc. Mt 28:19) không xảy ra nếu không có phần chuẩn bị trong Phúc Âm Matthêu 3:16-17. Những lời trong Matthêu 28:19 có liên hệ với việc thần hiển của Thiên Chúa Ba Ngôi khi Chúa Giêsu chịu phép rửa (Mt 3:16-17). Thánh Matthêu cho biết khi Chúa Giêsu lên khỏi nước, “các tầng trời mở ra và người ta thấy Thánh Linh Thiên Chúa tựa như chim bồ câu ngự xuống trên Ngài. Và có tiếng từ trời phán, ‘Đây là Con yêu quí của Ta, Ta hoàn toàn hài lòng về Ngài’” (Mt 3:16-17). Cũng hình ảnh này được hai Phúc Âm Nhất Lãm khác mô tả tương tự (tc. Mk 1:9-11; Lc 3:21-22). Trong hình ảnh Chúa Giêsu chịu phép rửa tại Sông Jordan, chúng ta thấy một mạc khải về Ba Ngôi Thiên Chúa. Ngôi Vị Chúa Giêsu được chỉ rõ do lời minh định về Chúa Con; Ngôi Vị Chúa Cha được minh họa qua lời nói, “Đây là Con ... của Ta”; và Ngôi Vị của Thánh Linh Thiên Chúa xuất hiện như thể khác biệt với Ngôi Cha và Ngôi Con trong mối liên hệ với cả hai Ngôi này. Chúa Thánh Linh có liên hệ với Chúa Cha trên trời, vì Ngài từ trời cao ngự xuống, và có liên hệ với Chúa Con, vì Ngài xuống ngự trên Chúa Con. Cách giải thích này, thoáng nhìn, có vẻ không vững, nhưng nếu đối chiếu với câu kết Phúc Âm Matthêu (tc. Mt 28:19) thì thấy nền tảng của giải thích đó vững chắc.

 

Theo lời Thánh Luca tường thuật, Thiên Chúa phái thiên sứ Gabriel đến gặp một trinh nữ tên là Maria, loan báo cho Người thánh ý Thiên Chúa Cha Hằng Hữu bằng những lời: “Này, Trinh Nữ sẽ bẩm thai và sinh Con Trai, và Trinh Nữ sẽ đặt tên Ngài là Giêsu. Ngài sẽ lên cao cả và được gọi là Con Đấng Tối Cao” (Lc 1:31-33). Khi Đức Maria hỏi làm sao việc đó có thể xảy ra trong hoàn cảnh trinh khiết của Người, thiên sứ đáp: “Chúa Thánh Linh sẽ ngự xuống với Trinh Nữ, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ bao phủ Trinh Nữ. Vì thế, con trẻ được sinh ra sẽ được gọi là thánh, là Con Thiên Chúa” (Lc 1:34-35).

 

      Chính văn bản này không cho biết Chúa Thánh Linh là một Ngôi Thiên Chúa. Văn bản đó chỉ nói Chúa Thánh Linh hiện hữu theo một cách nào đó khác biệt với Đấng Tối Cao, tức là khác với Chúa Cha, và khác với Chúa Con của Đấng Tối Cao. Tuy nhiên, khi chúng ta đọc lời Phúc Âm Luca 1:34-35 dưới ánh sáng đức tin, “nhân danh Chúa Cha và Chúa Con và Chúa Thánh Linh” (Mt 28:19), chúng ta nhìn thấy nhất quán tính (sự hiệp nhất) của Ba Ngôi Thiên Chúa trong việc hoàn thành mầu nhiệm Nhập Thể của Ngôi Lời. Ngôi Vị Chúa Thánh Linh đóng góp cho việc hoàn thành này theo chương trình của Chúa Cha, chương trình đó được Chúa Con ưng thuận trọn vẹn. Do quyền năng Chúa Thánh Linh mà Thiên Chúa Con, đồng bản tính với Chúa Cha hằng hữu, bẩm thai làm người và sinh hạ bởi Đức Trinh Nữ Maria. Trong những bài giáo lý trước chúng ta đã nói về mầu nhiệm này vừa thuộc về Kitô học vừa thuộc về Thánh Linh học. Ở đây chúng ta chỉ cần nhắc lại mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi, đặc biệt về Ngôi Vị Chúa Thánh Linh, được mạc khải khi thiên sứ loan báo cho Đức Maria.

 

Trong điểm này chúng ta cũng có thể nêu lên một suy niệm về mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi trong môn nhân chủng học Kitô Giáo. Có một nối kết giữa việc Con Hằng Hữu của Thiên Chúa giáng sinh trong bản tính nhân loại và “việc tái sinh” của con cái loài người do ơn thừa nhận của Thiên Chúa. Sự nối kết này thuộc về công cuộc cứu độ. Như thế, Phép Rửa được thiết lập trong chương trình cứu chuộc.

 

Bởi thế mạc khải về Chúa Thánh Linh là một Ngôi Thiên Chúa đồng bản tính trong hiệp nhất Ba Ngôi Thiên Chúa, đặc biệt sáng tỏ cả trong mầu nhiệm Nhập Thể của Con Thiên Chúa Hằng Hữu và trong mầu nhiệm Thiên Chúa thừa nhận con cái loài người. Trong mầu nhiệm này lời loan báo của Vị Tẩy Giả về Chúa Kitô tại sông Jordan được hoàn thành trọn vẹn: “Ngài sẽ làm Phép Rửa bằng Chúa Thánh Linh” (Mt 3:11). Việc thừa nhận siêu nhiên này được thể hiện nhờ bí tích thánh là Phép Rửa  (Jn 3:5).

 

 Buổi gặp chung ngày 29 tháng Tám, 1990

Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II


www.thanhlinh.net