Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

54- Gió và Lửa là biểu tượng của Chúa Thánh Linh

 

CHÚA THÁNH LINH
ĐẤNG BAN SỰ SỐNG và TÌNH YÊU


Giáo Lý dựa trên Kinh Tin Kính do Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II giảng dạy.
Đây là sách về giảng dạy đầy đủ nhất về Chúa Thánh Thần mà mọi tủ sách gia đình cần có.


G.S. Nguyễn Đức Tuyên  và Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi  chuyển dịch

 

 

54. Gió và Lửa là Biểu Tượng của Chúa Thánh Linh

 

Tân Ước cho chúng ta biết Chúa Thánh Linh là một Ngôi Thiên Chúa, đồng bản tính với Chúa Cha và Chúa Con trong hiệp nhất Thiên Chúa Ba Ngôi. Nhưng mạc khải đó không có những chi tiết minh họa rõ ràng, như mạc khải về (Ngôi) Chúa Cha và (Ngôi) Chúa Con. Lời ngôn sứ Isaiah nói Chúa chúng ta là “Thiên Chúa ẩn hình” (Is 45:15) có thể được coi là dẫn chiếu đặc biệt về Chúa Thánh Linh. Do việc trở nên người phàm, Chúa Con trở nên hữu hình mà người ta cảm nghiệm được, người ta có thể nhìn tận mắt Ngôi Lời Hằng Hữu và tay của họ có thể đụng chạm vào Ngài (tc. 1 Jn 1:1). Việc làm chứng của những người đó cũng là những bằng chứng vững chắc cho các thế hệ Kitô hữu sau này. Chúa Cha hiển lộ trong Chúa Con trong khi vẫn vô hình và trong siêu việt tính khôn tả. Chúa Giêsu nói: “Người nào thấy Thầy là thấy Chúa Cha” (Jn 14:9). Hơn nữa, như lời Thánh Phaolô (Eph 3:15), nhờ tính cách tương tự, mặc dầu không hoàn hảo, trong cương vị làm cha của nhân loại, chúng ta có thể hiểu tạm đủ “cương vị làm cha” trong lãnh vực thần linh của cương vị phụ thân hằng tự hữu.

 

Trái lại, Ngôi Chúa Thánh Linh sâu xa hơn vượt ra ngoài nhận thức của chúng ta. Đối với chúng ta Ngôi Ba là Thiên Chúa ẩn dật vô hình. Sở dĩ chúng ta chỉ biết Chúa Thánh Linh đến được như thế là vì những loại suy trong tri thức nhân loại liên quan đến Ngài thì quá hạn hẹp. Chúng ta không thể hiểu căn nguyên tại sao tình yêu lại tuôn đổ vào tâm hồn chúng ta mà tình yêu đó vốn là phản ảnh Tình Yêu tự hữu, là hành động tự tri của chính Thiên Chúa. Và như Thánh Thomas đã ghi nhận: từ đây phát xuất mầu nhiệm tình yêu trên bình diện tâm lý và thần học, (tc. Summa Theol., I, q. 27, a. 4; q. 36, a. 1; q. 37, a. 1). Dùng cách so sánh việc biểu lộ tình yêu của nhân loại với nhau, chúng ta có thể hiểu Chúa Thánh Linh dùng những hành động biểu tượng để minh họa năng động tính tự hữu và Ngôi Vị Thiên Chúa của Ngài.         

 

Như thế gió chính là biểu tượng mà con người cảm nhận được khi Chúa Thánh Linh hiện xuống, một biến cố căn bản trong mạc khải về Chúa Thánh Linh: “Và bất thình lình từ trời cao đến một tiếng động tựa cơn gió mạnh, và tràn ngập khắp ngôi nhà nơi các ngài tụ họp (cùng với Đức Maria)” (Cv 2:2).

 

Trong các văn bản Phúc Âm và các văn bản khác nữa, gió thường được mô tả như một người đến và đi. Chúa Giêsu dùng thí dụ gió để nói về Ngôi Chúa Thánh Linh và Ngài bàn luận (về gió) theo cách thức này trong cuộc đàm thoại với ông Nicodemus: “Gió muốn thổi đi đâu thì thổi và người ta có thể nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu tới và đi đâu, và người nào bởi Thánh Linh sinh ra cũng vậy” (Jn 3:8). Chúng ta được thừa nhận là con cái Thiên Chúa, tức là “sinh ra bởi Thánh Linh,” mà hành động của Chúa Thánh Linh được so sánh với gió. Chúa Giêsu dùng biểu tượng này để làm nổi bật toàn thể tính cách tự phát về lòng nhân từ và hành động của Chúa Thánh Linh, nhờ đó chúng ta được làm cho trở nên những người thông phần trong sự sống Thiên Chúa. Dường như biểu tượng gió tạo ra năng động tính siêu nhiên đặc biệt mà qua đó chính Thiên Chúa đến gần chúng ta để biến đổi nội tâm chúng ta, thánh hóa và, theo một ý nghĩa nào đó, như lời các thánh Giáo Phụ, để thần linh hóa chúng ta.

 

Chúng ta cần phải ghi nhận thêm: về phương diện từ nguyên và ngữ học, gió là biểu tượng liên kết mật thiết nhất với Thánh Linh. Chúng ta đã từng lưu ý điểm này trong các bài giáo lý trước. Ở đây chúng ta chỉ cần nhắc lại ý nghĩa của từ (ngữ) ruah (đã có trong Sáng Thế Ký 1:2), tức là “hơi thở.” Sau khi phục sinh, Chúa Giêsu hiện ra với các tông đồ, “Ngài hà hơi (thở hơi) vào” các ông và nói “Anh em hãy đón nhận Chúa Thánh Linh” (Jn 20:22-23).

 

Chúng ta cũng cần ghi nhận thêm biểu tượng gió, như một dẫn chiếu rõ ràng về Chúa Thánh Linh và hoạt động của Ngài, thuộc về ngôn ngữ và giáo thuyết của Tân Ước. Trong Cựu Ước, “gió lốc” diễn tả cơn thịnh nộ của Thiên Chúa (tc. Ez 13:13), trong khi “gió rì rào” nói về bản chất thân mật của những lời Ngài nói với các ngôn sứ (tc. 1 Vua 19:12).

 

Cũng từ ngữ “gió” được dùng để chỉ hơi thở, một biểu tượng quyền năng Thiên Chúa phục hồi sự sống các bộ khô cốt trong lời tiên tri của ngôn sứ Ezekiel: “Hỡi Thần Khí, gió từ bốn hướng, hãy tới và hà hơi (thổi hơi) vào những người bị giết chết này để chúng được hồi sinh” (Ez 37:9). Trong Tân Ước gió trở nên biểu tượng minh họa hành động và sự hiện diện của Chúa Thánh Linh.

 

Theo các Phúc Âm Nhất Lãm và Phúc Âm theo Thánh Gioan, một biểu tượng khác là “chim bồ câu” được mô tả khi Chúa Giêsu chịu phép rửa tại sông Jordan. Biểu tượng này thích hợp hơn biểu tượng gió khi nói về Ngôi Vị của Chúa Thánh Linh, vì chim bồ câu là một sinh vật, trong khi gió chỉ là một hiện tượng thiên nhiên. Các thánh sử nói về chim bồ câu cùng một cách như nhau. Thánh Matthêu viết (3:16): “Các tầng trời mở ra và Ngài thấy Thánh Linh Thiên Chúa ngự xuống tựa như một chim bồ câu đậu trên Ngài (tức là trên Chúa Giêsu). Thánh Marcô (1:10), Luca (3:21-22) và Gioan (1:32) viết cùng một cách tương tự. Vì tầm quan trọng của biến cố này trong cuộc đời Chúa Giêsu, Đấng nhận cách hữu hình “việc tấn phong làm thiên sai,” biểu tượng chim bồ câu, biểu tượng mầu nhiệm, hành động và Ngôi Vị của Chúa Thánh Linh, được ghi khắc qua nghệ thuật và những cách mô tả bằng hình ảnh thánh.

 

Trong Cựu Ước, chim bồ câu là thông tín viên loan báo việc Thiên Chúa làm hòa với nhân loại trong thời ông Noe (Noah). Chim bồ câu đem tới cho vị tổ phụ tin tức về nước lụt rút hết khỏi mặt đất (tc. St 8:9-11).

 

Trong Tân Ước việc Thiên Chúa làm hòa với nhân loại qua Phép Rửa, mà Thánh Phêrô nói tới trong Thư I của ngài khi so sánh Phép Rửa với việc “người ta ... được cứu khỏi nước” trong tàu ông Noe (Noah) (1 Pet 3:20-21). Vì thế, chúng ta có thể thấy đây là cảm nghiệm trước biểu tượng về Chúa Thánh Linh. Thánh Phaolô nói (Rom 5:5): Chúa Thánh Linh, Đấng là Tình Yêu, “tuôn đổ tình yêu này vào trái tim nhân loại,” cũng là Đấng ban hòa bình, hồng ân Thiên Chúa.

 

Thêm nữa, hành động và Ngôi Vị Thiên Chúa của Chúa Thánh Linh cũng được nói đến bằng biểu tượng lửa. Chúng ta biết ông Gioan Tẩy Giả loan báo tại sông Jordan: “Ngài (Chúa Kitô) sẽ rửa anh chị em bằng Thánh Linh và lửa” (Mt 3:11). Lửa là nguồn sức nóng ấm và ánh sáng, nhưng lửa cũng là sức mạnh hủy diệt. Vì lý do này các Sách Phúc Âm nói tới “ném vào lửa” cây nào không sinh hoa trái (Mt 3:10; tc. Jn 15:6); và “trấu đốt trong lửa không hề tắt” (Mt 3:12). Phép Rửa “trong Chúa Thánh Linh và lửa” cho thấy sức thanh tẩy của lửa. Đây là lửa huyền nhiệm mô tả đòi hỏi sự thánh thiện và thanh sạch mà Thánh Linh Thiên Chúa là quản chủ.

 

Chính Chúa Giêsu nói: “Thầy tới đem lửa xuống thế gian và hết lòng mong mỏi cho lửa đó cháy bừng lên!” (Lc 12:49). Nối tiếp theo ý này, chúng ta bàn về lửa yêu thương của Thiên Chúa “đã được trút vào lòng chúng ta nhờ Chúa Thánh Linh” (Rom 5:5). Vào ngày Lễ Hiện Xuống “những lưỡi lửa” xuất hiện trên đầu các tông đồ, những lưỡi lửa đó có nghĩa là Chúa Thánh Linh đã đem tới ơn tham dự vào tình yêu cứu độ của Thiên Chúa. Thánh Thomas nói lửa tình yêu, lửa mà Chúa Giêsu đã đem xuống thế gian, là “một thứ tham dự vào Chúa Thánh Linh” (participatio quaedam Spiritus Sancti; Summa Theol., II-II, q. 23, a. 3, ad 3). Theo nghĩa này lửa là biểu tượng của Chúa Thánh Linh mà Ngôi Vị của Ngài trong Thiên Chúa Ba Ngôi là Tình Yêu.

 

 Buổi gặp chung ngày 17 tháng Mười, 1990

Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II