Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

60- Chúa Thánh Linh là linh hồn của Giáo Hội - Phần 4. Chúa Thánh Linh và Giáo Hội

 

CHÚA THÁNH LINH
ĐẤNG BAN SỰ SỐNG và TÌNH YÊU


Giáo Lý dựa trên Kinh Tin Kính do Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II giảng dạy.
Đây là sách về giảng dạy đầy đủ nhất về Chúa Thánh Thần mà mọi tủ sách gia đình cần có.


G.S. Nguyễn Đức Tuyên  và Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi  chuyển dịch

 

 

60. Chúa Thánh Linh là Linh Hồn của Giáo Hội

 

Hôm nay chúng ta bắt đầu một loạt bài giáo lý mới theo chu kỳ về Chúa Thánh Linh. Trong chu kỳ này cha ước mong thính giả gần xa lưu ý tới những chân lý căn bản của Kitô Giáo về Chúa Thánh Linh. Chúng ta đã thấy Tân Ước, được Cựu Ước chuẩn bị, cho phép chúng ta tiến tới nhận biết Chúa Thánh Linh là một Ngôi của Thiên Chúa Ba Ngôi. Đây là một chân lý vi diệu về hai địa hạt ý nghĩa nội tại và ảnh hưởng ngoại tại của chân lý này đối với đời sống của chúng ta. Chúng ta có thể nói chân lý này không chỉ dành để “sống”, mà còn là toàn thể mạc khải tóm gọn trong kinh Tin Kính. Thiên Chúa đã mạc khải và ban Chúa Thánh Linh cho chúng ta một cách đặc biệt ngõ hầu Ngài là ánh sáng sự sống soi đường chỉ lối cho chúng ta, cho toàn thể Giáo Hội và cho tất cả mọi người được kêu gọi nhận biết Ngài.

 

Một cách đặc biệt chúng ta đề cập về Chúa Thánh Linh là căn nguyên sự sống của Giáo Hội. Trước kia trong loạt bài giáo lý về Kitô học, chúng ta đã thấy từ khởi đầu sứ mệnh thiên sai, Chúa Giêsu quy tụ các môn đệ chung quanh Ngài. Ngài đã chọn mười hai người, trong số những người theo Ngài, làm tông đồ. Ngài trao cho ông Phêrô đứng đầu, làm nhân chứng và đại diện Ngài (tc. Mt 16:18). Buổi chiều trước ngày Chúa Kitô hy sinh trên khổ giá, Ngài lập Nhiệm Tích Thánh Thể, Ngài truyền lệnh và ban quyền cho các tông đồ cử hành Nhiệm Tích Mình và Máu Thánh để tưởng nhớ Ngài (tc. Lc 22:19); 1 Cor 11:24-25). Sau khi phục sinh Chúa ban cho các tông đồ quyền tha tội (tc. Jn 20:22-23) và truyền cho các ông rao giảng tin mừng khắp thế giới (tc. Mt 16:15).

 

Chúng ta có thể nói tất cả mọi điều đó bao gồm trong lời loan báo và hứa Chúa Thánh Linh ngự đến xảy ra vào ngày Lễ Hiện Xuống, như Sách Công Vụ Tông Đồ tường thuật (2:1-4).

 

Công Đồng Vatican II cho chúng ta nhiều văn bản giá trị về tầm quan trọng có tính cách quyết định của Lễ Hiện Xuống, thường được gọi là sinh nhật Giáo Hội trước mắt hoàn vũ. Chúng ta đọc trong Hiến Chế Dei Verbum (Tín lý về Mạc Khải của Thiên Chúa): “Bằng chứng tích của Thiên Chúa, Chúa Thánh Linh minh xác Thiên Chúa hằng ở với chúng ta để giải thoát chúng ta khỏi bóng tối tội lỗi và sự chết, rồi phục sinh chúng ta để được sống đời đời” (số 4). Vì thế có sự liên kết mật thiết giữa Chúa Giêsu Kitô và Chúa Thánh Linh trong công cuộc cứu độ.

 

Hiến Chế Lumen Gentium (Tín lý về Giáo Hội) dạy: “Ngài là Thánh Linh ban sự sống, là mạch nước trào dâng lên sự sống vĩnh cửu” (Jn 4:47; 7:38-39). Qua Thánh Linh, Chúa Cha ban sự sống cho những kẻ đã chết vì tội, đợi đến khi phục sinh thân xác phải chết của họ trong Chúa Kitô” (số 4). Vì thế nhờ quyền năng và hành động của Thánh Linh mà Chúa Kitô đã phục sinh, nên những người kết hiệp với Chúa Kitô cũng sẽ được phục sinh. Sự phục sinh này là giáo huấn của thánh Phaolô mà Công Đồng đã nhìn nhận (tc. Rom 8:10-11).

 

Công Đồng nói thêm: khi ngự xuống trên các tông đồ, Chúa Thánh Linh sinh ra Giáo Hội (tc. LG 19) như được mô tả trong Tân Ước và đặc biệt trong thư Thánh Phaolô là Nhiệm Thể Chúa Kitô: “Con Thiên Chúa ... do việc thông ban Thánh Linh của Ngài, đã làm cho những người được kêu gọi qui tụ từ muôn dân nước trở nên anh chị em của Ngài, cách huyền nhiệm trở nên những phần Thân Thể của chính Ngài” (LG  7).

 

Truyền thống Kitô Giáo dùng chủ đề của Thánh Phaolô về Nhiệm Thể Chúa Kitô (Ecclesia Corpus Christi), mà nguyên lý ban sự sống của nhiệm thể đó là Chúa Thánh Linh. Truyền thống về Nhiệm Thể Chúa Kitô kết luận bằng một câu tuyệt vời: Chúa Thánh Linh là “linh hồn” của Giáo Hội. Ở đây chúng ta chỉ cần trích dẫn lời Thánh Augustine: “thần khí của chúng ta, tức là linh hồn chúng ta, tương quan với các chi thể khác của thân xác chúng ta; cũng vậy, Chúa Thánh Linh ở trong các chi thể của Chúa Kitô, nghĩa là ở trong Nhiệm Thể Chúa Kitô là Giáo Hội” (Sermon 269, 2; PL 38, 1232). Khi nói Chúa Kitô là đầu Nhiệm Thể Giáo Hội, Thánh Thomas Aquinas ví Chúa Thánh Linh như trái tim, vì “Ngài ban sự sống và kết hiệp Giáo Hội cách vô hình,” y hệt như trái tim “hoạt động trong nội tạng con người” (Summa Theol., III, q. 8, a. I, ad 3).

 

Chúa Thánh Linh là “linh hồn” và là “trái tim của Giáo Hội”. Nhận định ấy là một khía cạnh tuyệt vời trong Truyền Thống mà chúng ta cần đào sâu hơn.

 

Theo các thần học gia giải thích thì cách nói: “Chúa Thánh Linh làm sinh động Giáo Hội” được hiểu là một so sánh tương tự. Chúa Thánh Linh không phải là “hình thức chủ thể” của Giáo Hội như linh hồn đối với thân xác, cùng với linh hồn thân xác tạo thành một bản thể là con người. Chúa Thánh Linh là nguyên lý linh hoạt (sinh động), tuy thân gần mà lại siêu việt của Giáo Hội. Ngài là Đấng ban sự sống và nhất quán tính cho Giáo Hội, theo tiến trình của nguyên tắc hữu hiệu (efficient cause), có nghĩa Chúa Thánh Linh là tác giả và là người cổ võ sự sống thần linh trong Nhiệm Thể Chúa Kitô. Công đồng lưu ý tới điều này và nói: “để chúng ta luôn luôn được canh tân trong Chúa Thánh Linh (tc. Eph 4:23), Chúa Kitô đã chia sẻ với chúng ta Thánh Linh của Ngài là Đấng duy nhất hiện hữu nơi Đầu và nơi các chi thể, làm sống động, liên kết và chuyển động toàn thân. Chúa Thánh Linh làm việc đó theo cách mà các Giáo Phụ đã ví công việc của Ngài như nguyên lý sự sống, tức là linh hồn, hoàn thành nơi thân xác con người” (LG 7).

 

Cũng như nhận định trên, chúng ta có thể so sánh giữa toàn thể tiến trình hình thành Giáo Hội, đã sẵn có trong mọi họat động thiên sai của Chúa Kitô nơi trần gian, và việc tạo dựng nhân loại theo Sách Sáng Thế, và đặc biệt là việc hà “sinh khí” vào con người mà do đó “con người trở nên sinh linh” (St 2:7). Từ ngữ sinh khí được dùng trong bản văn tiếng Hebrew (Do Thái) là nefesh (được làm sinh động do hơi thở ban sự sống). Nhưng ở một đoạn khác trong Sách Sáng Thế, hơi thở của sinh linh được gọi là ruah, tức là “thần khí, thần linh” (St 6:17). Theo điều so sánh tương tự này thì Chúa Thánh Linh có thể kể là hơi thở sống còn của “thụ tạo mới” thể hiện trong Giáo Hội.

 

Trong một đoạn khác, Công Đồng cho biết “Chúa Thánh Linh ngự đến vào ngày Lễ Ngũ Tuần để Ngài tiếp tục thánh hóa Giáo Hội, và như thế, thánh hóa tất cả mọi người tín hữu để họ có thể nhờ Chúa Kitô trong một Thánh Linh duy nhất mà đến với Chúa Cha (tc. Eph 2:18)” (LG 4). Sự thánh thiện là hình thức thứ nhất và căn bản của sự sống mà Chúa Thánh Linh, tựa như “linh hồn của sự sống,” thông ban cho Giáo Hội: sự thánh thiện theo gương Chúa Kitô “Đấng (mà) Chúa Cha đã thánh hiến và phái đến trần gian” (Jn 10:36). Sự thánh thiện tạo thành cốt tính của Giáo Hội như là  Nhiệm Thể Chúa Kitô, mà Ngài ban cho sự sống và chia sẻ Thánh Linh của Ngài. Sự thánh thiện đem lại sức khỏe tinh thần cho Nhiệm Thể (Chúa Kitô). Sự thánh thiện cũng xác định vẻ sang cả tinh thần của Giáo Hội, đường nét duyên dáng vượt quá mọi mỹ miều tự nhiên và nghệ thuật; một vẻ cao sang siêu nhiên trong đó vẻ đẹp tuyệt vời của chính Thiên Chúa được phản ánh một cách trực tiếp và căn cốt hơn sắc đẹp của bất cứ loài thụ tạo nào, đặc biệt vì đó là Nhiệm Thể Chúa Kitô. Trong bài giáo lý khác, chúng ta sẽ trở lại chủ đề sự thánh thiện của Giáo Hội.

 

Chúa Thánh Linh là “linh hồn Giáo Hội” theo ý nghĩa: Ngài chiếu tỏa ánh sáng thần linh trên tất cả mọi tư tưởng của Giáo Hội và “hướng dẫn tới chân lý toàn vẹn,” như lời Chúa Kitô loan báo tại căn phòng trên lầu: “Khi Thánh Linh chân lý đến, Ngài sẽ hướng dẫn anh em tới chân lý toàn vẹn. Ngài sẽ không tự mình nói điều gì (không nói tư kiến của Ngài), nhưng chỉ nói điều Ngài nghe ... Ngài sẽ lấy những gì của Thầy mà loan báo cho anh em” (Jn 16:13,15). 

 

Như vậy, nhờ linh quang của Chúa Thánh Linh hoạt động mà Giáo Hội loan báo chân lý mạc khải và làm cho đức tin bám rễ sâu vào mọi tầng lớp trong Nhiệm Thể Chúa Kitô: giữa các tông đồ, giữa những người kế thừa sứ vụ của các ngài, và liên quan đến “cảm thức đức tin” của toàn thể tín hữu, mà trong số đó là những người giảng dạy giáo lý, các thần học gia và những tư tưởng gia Kitô hữu khác. Tất cả đều được và phải được làm cho sinh động bởi Thánh Linh.  

 

Chúa Thánh Linh cũng là nguồn cội tất cả mọi năng động lực trong Giáo Hội, dù chúng ta nói đến việc Giáo Hội phải làm chứng về Chúa Kitô trước mặt thế gian, hoặc nói về việc rao giảng thông điệp Tin Mừng. Trong Phúc Âm theo Thánh Luca, khi Chúa Kitô phục sinh nói với các tông đồ về Chúa Thánh Linh ngự đến, Ngài nhấn mạnh khía cạnh này: “Thầy sẽ gởi xuống cho anh em điều Cha của Thầy đã hứa. Anh em hãy ở lại trong thành cho tới khi anh em nhận được tràn đầy (được mặc) sức mạnh từ trời cao” (Lc 24:49). Phần tường thuật lời Chúa Giêsu trong Sách Công Vụ Tông Đồ liên quan đến Chúa Thánh Linh và sức mạnh còn rõ ràng hơn nữa: “Anh em sẽ nhận được sức mạnh khi Chúa Thánh Linh ngự xuống trên anh em và anh em sẽ là chứng nhân của Thầy ...” (Cv 1:8). Từ ngữ Hy Lạp nói về sức mạnh cả trong Phúc Âm và Công vụ Tông Đồ là dynamis (dynamism = năng động lực, sức xung động). Từ ngữ dynamis nói đến năng lực siêu nhiên mà người ta cần phải cầu xin hơn hết. Công Đồng Vatican II dạy thêm: Chúa Thánh Linh “ở trong Giáo Hội và nơi tâm hồn các tín hữu, cũng như trong đền thờ. Nơi các tín hữu, Ngài cầu nguyện thay cho họ và làm chứng thật sự rằng họ là con cái được (Thiên Chúa) thừa nhận” (LG 4). Cũng trong văn bản đó, Công Đồng kể ra lời Thánh Phaolô (tc. Gal 4:6, Rom 8:15-16,26). Chúng ta cần lưu ý đặc biệt đến giáo huấn trong Thư gởi giáo đoàn Roma: “Thánh Linh giúp đỡ chúng ta là những kẻ yếu hèn vì chúng ta không biết phải cầu nguyện thế nào cho đúng, nhưng chính Thánh Linh cầu bầu cho chúng ta bằng những lời than van không thể nào diễn tả được” (Rom 8:26).

 

Để kết luận tất cả mọi điều chúng ta đã nói từ trước tới nay, chúng ta cùng nhau đọc lại một văn bản ngắn khác của Công Đồng nói về Chúa Thánh Linh không ngừng canh tân Giáo Hội và “hướng dẫn Giáo Hội tới kết hiệp toàn hảo với Phu Quân của mình. Cả Thánh Linh và Hiền Thê đều nói với Chúa Giêsu, ‘Lạy Chúa, xin hãy đến!’ (Kh 22:7)” (LG 4). Dẫn chiếu trên đây cũng phản ánh lời Thánh Irenaeus (Adv. Haer. III, 14, 1: PG, 7, 966 B), ngài truyền lại cho chúng ta niềm tin chắc chắn của các Giáo Phụ tiên khởi. Thánh Phaolô cũng đã loan báo niềm tin này khi ngài đoan chắc rằng các tín hữu được giải phóng khỏi ách nô lệ “để phụng sự trong tinh thần mới” (Rom 7:6). Toàn thể Giáo Hội sống theo tinh thần mới này và tìm thấy trong Chúa Thánh Linh cội nguồn (cho sự) canh tân không ngừng và hiệp nhất Giáo Hội. Sự kiện này xảy ra nhờ quyền năng Thánh Linh Đấng là Tình Yêu ban sự sống và hiệp nhất, Ngài uy dũng hơn tất cả mọi sự yếu đuối và tội lỗi của nhân loại.

 

           Buổi gặp chung ngày 28 tháng Mười Một, 1990

Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II


www.thanhlinh.net