Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

64. Chúa Thánh Linh Canh Giữ Mối Tông Truyền

 

CHÚA THÁNH LINH
ĐẤNG BAN SỰ SỐNG và TÌNH YÊU


Giáo Lý dựa trên Kinh Tin Kính do Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II giảng dạy.
Đây là sách về giảng dạy đầy đủ nhất về Chúa Thánh Thần mà mọi tủ sách gia đình cần có.


G.S. Nguyễn Đức Tuyên  và Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi  chuyển dịch

 

 

 

64. Chúa Thánh Linh Canh Giữ Mối Tông Truyền    

 

Trong các bài giáo lý trước, khi minh họa hành động của Chúa Thánh Linh là linh hồn của Nhiệm Thể Chúa Kitô, chúng ta đã thấy Ngài là nguồn mạch và nguyên lý sự hiệp nhất, (sự) thánh thiện, và công giáo (hoàn vũ) tính của Giáo Hội.

 

Hôm nay chúng ta có thể nói thêm rằng Chúa Thánh Linh cũng là nguồn căn và nguyên lý của tông truyền tính vốn là đặc tính thứ bốn của Giáo Hội: “duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền (unam, sanctam, catholicam et apostolicam Ecclesiam),” như chúng ta tuyên xưng trong kinh Tin Kính. Nhờ Chúa Thánh Linh, Giáo Hội tông truyền, có nghĩa là Giáo Hội được “xây dựng trên nền tảng các tông đồ,” mà Chúa Kitô là tảng đá góc tường, như lời Thánh Phaolô (Eph 2:20).

 

Đây là điểm rất đáng chú ý về Giáo Hội học nhìn qua lăng kính Thánh Linh học (tc. Eph 2:22). 

Thánh Thomas Aquinas nhấn mạnh sự kiện trên trong bài giáo lý của ngài về kinh Tin Kính các Thánh Tông Đồ: “Chúa Kitô là nền tảng chính của Giáo Hội, như Thánh Phaolô minh xác trong Thư I viết cho giáo đoàn tại Corinth (3:11): ‘Không ai có thể tạo dựng (đặt) nền tảng nào khác ngoài nền tảng đã đặt sẵn, đó là Chúa Giêsu Kitô.’

Nhưng có nền tảng thứ yếu là các tông đồ và giáo huấn của các ngài. Vì thế nên chúng ta gọi là Giáo Hội tông truyền” (In Symb. Apost. a. 9).  Ngoài việc nhận thức quan niệm cổ xưa (của Thánh Thomas và thời trung cổ) về tông truyền tính của Giáo Hội, văn bản của Thánh Thomas nhắc nhở chúng ta rằng nền tảng Giáo Hội là mối liên hệ giữa Chúa Kitô và các tông đồ, mà Chúa Thánh Linh đã thực hiện mối liên hệ đó.

 

Điều này minh họa chân lý thần học (và mạc khải) về một tông truyền tính mà căn nguyên là Chúa Thánh Linh. Ngài là tác giả việc hiệp thông chân lý liên kết các tông đồ với Chúa Kitô và qua giáo huấn của các ngài, cùng liên kết các thế hệ Kitô hữu và Giáo Hội thuộc mọi thế kỷ lịch sử với Chúa Kitô. 

Chúng ta đã nhắc lại nhiều lần lời Chúa Giêsu loan báo với các tông đồ tại Tiệc Ly: “Đấng An Ủi, Chúa Thánh Linh mà Chúa Cha sẽ gởi đến nhân danh Thầy sẽ chỉ dạy anh em mọi điều và nhắc anh em nhớ mọi điều Thầy đã nói với anh em” (Jn 14:26). Những lời Chúa Kitô nói trước khi chịu khổ nạn được ghi lại đầy đủ trong văn bản của Thánh Luca như sau: Chúa Giêsu “đã trước tiên chỉ dạy các tông đồ ... nhờ Chúa Thánh Linh ... được rước lên trời” (Cv 1:2). Khi đối diện với cái chết, Thánh Phaolô đã viết cho ông Timothy nhắc nhở ông: “anh hãy bảo toàn kho tàng đức tin phong phú nhờ sự trợ giúp của Chúa Thánh Linh ngự trong chúng ta” (2 Tim 1:14).

 

Theo lời Thánh Phaolô thì Lễ Hiện Xuống, Thánh Linh đã tràn ngập các tông đồ và các cộng đồng tông đồ, Thánh Linh Đấng bảo đảm việc truyền trao đức tin trong Giáo Hội qua mọi thế hệ, giúp những người kế vị các tông đồ bảo toàn “kho tàng phong phú” chân lý được Chúa Kitô mạc khải. 

Trong Công Vụ Tông Đồ, chúng ta thấy lời tường thuật một chi tiết minh họa chân lý Chúa Thánh Linh ngự xuống thuộc tông truyền tính của Giáo Hội trong chiều kích Thánh Linh học. “(do) Thánh Linh sai phái” (Cv 20:22) Tông Đồ Phaolô đi Jerusalem.

Thánh Phaolô ra đi mà cảm thấy và biết chắc những người được ngài rao giảng tin mừng cho tại Ephesus sẽ không bao giờ còn gặp lại ngài nữa (tc. Cv 20:25). Lúc đó ngài nói với các tư tế của cộng đoàn Giáo Hội tại Ephesus tụ họp chung quanh ngài: “Anh em hãy ân cần lo cho chính mình và toàn thể đoàn chiên Chúa Thánh Linh đã ký thác cho anh em chăm sóc. Anh em hãy chăn dắt Hội Thánh của Thiên Chúa, Hội Thánh Ngài đã chuộc bằng chính máu mình” (Cv 20:28).

 

“Giám mục” nghĩa là vị giám sát và thủ lãnh. Các vị đó được cắt đặt để chăn dắt trong khi vẫn phải duy trì nền tảng chân lý tông truyền mà, theo linh tính của Thánh Phaolô, sẽ bị bóp méo và đe dọa bởi những kẻ truyền bá “giáo lý giả” (tc. Cv 20:30). Những người truyền bá giáo lý giả sẽ tìm cách ly gián các môn đệ khỏi chân lý Phúc Âm mà các tông đồ đã rao giảng.

 

Thánh Phaolô khuyến giục các mục tử chăm sóc đoàn chiên của mình, vững tin là Chúa Thánh Linh Đấng cắt đặt các ngài vào chức năng “giám mục” sẽ hỗ trợ nâng đỡ các ngài.

Chúa Thánh Linh sẽ hướng dẫn những người kế vị các tông đồ trong quyền năng (sức mạnh, munus) và trách nhiệm bảo toàn chân lý mà các tông đồ đã nhận được từ Chúa Kitô. Hiển nhiên là chính Chúa Thánh Linh phòng vệ chân lý và lòng kiên tín vào chân lý đức tin cho dân Thiên Chúa. 

 

Ngoài nhiệm vụ bảo quản chân lý của Chúa Kitô, các tông đồ và những người kế vị có trách nhiệm làm chứng cho chân lý đó, và các ngài thực hiện nhiệm vụ này nhờ Chúa Thánh Linh trợ giúp. Như lời Chúa Giêsu nói với các tông đồ trước khi Ngài lên trời: “Anh em sẽ làm chứng cho Thầy tại Jerusalem, khắp xứ Judea và Samaria và cho tới tận cùng trái đất” (Cv 1:8). Đây là ơn gọi liên kết các tông đồ vào sứ mệnh của chính Chúa Giêsu, Đấng mà Sách Khải Huyền nói là “vị chứng nhân trung thành” (Kh 1:5). Khi cầu nguyện cho các tông đồ, Chúa Giêsu xin với Chúa Cha: “Như Cha đã phái Con xuống thế gian, Con cũng gửi họ đi khắp hoàn vũ” (Jn 17:18).

 

Khi hiện ra vào chiều ngày Phục Sinh, trước khi hà hơi thở Thánh Linh vào các tông đồ, Chúa Giêsu nói với các ông: “Như Chúa Cha đã phái Thầy, Thầy cũng sai anh em đi” (Jn 20:21). Tuy nhiên, các tông đồ là những người tiếp tục sứ mệnh của Chúa Kitô nên việc các ngài là chứng nhân liên kết với việc Chúa Thánh Linh làm chứng cho Chúa Kitô: “Thánh Linh chân lý, Đấng từ Chúa Cha mà ra, sẽ làm chứng cho Thầy, và anh em nữa cũng sẽ làm chứng (cho Thầy), vì anh em đã ở với Thầy từ lúc khởi đầu” (Jn 15:26-27).

 

Trước khi Chúa Giêsu lên trời, Ngài lặp lại với các tông đồ lời trên đây mà Ngài đã nói với các ông trong Tiệc Ly. Trong linh quang vĩnh cửu, chương trình Chúa Kitô chịu khổ hình tử nạn và phục sinh, Ngài nói “việc ăn năn thống hối để được tha thứ tội lỗi phải được, nhân danh Thầy, rao giảng cho muôn dân ... Anh em là nhân chứng về điều này. Thầy sẽ gửi đến cho anh em điều Cha của Thầy đã hứa” (Lc 24:48-49).

 

Ngài dứt khoát loan báo: “Anh em sẽ nhận được sức mạnh khi Chúa Thánh Linh ngự xuống trên anh em; khi đó anh em sẽ là chứng nhân của Thầy” (Cv 1:8).

 

Đây là lời hứa về Lễ Hiện Xuống, không phải chỉ có ý nghĩa lịch sử, mà còn tư duy nội tâm, và chiều kích thần linh của việc các tông đồ làm chứng, thế nên chúng ta có thể nói đó là lời hứa về tính cách tông truyền của Giáo Hội. 

 

Các tông đồ ý thức việc liên kết này với Chúa Thánh Linh trong việc “làm chứng” Chúa Kitô chịu khổ hình thập giá và phục sinh. Chúng ta có thể thấy rõ trong lời Tông Đồ Phêrô và các bạn của ngài đã minh thị trước Thượng Hội Đồng Do Thái (Sanhedrin) khi họ tìm cách bịt miệng các ngài, cấm các ngài không được nói về Chúa Kitô: “Thiên Chúa của cha ông chúng ta đã phục sinh Chúa Giêsu Đấng đã bị các ông treo trên cây mà giết đi.

 

Nhưng Thiên Chúa đã tôn vinh Ngài bên hữu Thiên Chúa, đặt Ngài làm thủ lãnh và Đấng Cứu Độ hầu đem lại cho dân Israel ơn ăn năn thống hối và tha thứ tội lỗi. Chúng tôi làm chứng điều này. Chúa Thánh Linh, Đấng mà Thiên Chúa ban cho những ai vâng phục Ngài, cũng làm chứng điều này” (Cv 5:30-32).

 

Giáo Hội cũng vậy, suốt dòng lịch sử của mình, đã biết Chúa Thánh Linh ở với Giáo Hội để làm chứng cho Chúa Kitô. Giáo Hội biết những giới hạn và yếu đuối của con cái mình. Trong lời từ biệt tại Miletus, Thánh Phaolô khuyến cáo ‘các giám mục” tận tụy học hỏi và đề cao cảnh giác.

 

Giáo Hội biết Chúa Thánh Linh bảo quản và phòng vệ Giáo Hội khỏi sai lầm trong việc làm chứng cho Chúa Kitô và về giáo lý Giáo Hội nhận được từ Ngài để loan báo cho thế giới. Công Đồng Vatican II nói: “Chúa Cứu Thế đã muốn Giáo Hội của Ngài bất khả ngộ khi xác định giáo thuyết về đức tin và phong hóa; ơn bất khả ngộ của Giáo Hội có phạm vi rộng rãi tùy theo kho tàng mạc khải Giáo Hội phải bảo toàn một cách thánh thiện và trình bày một cách trung thực”(LG 25).

 

Văn bản của Công Đồng Vatican II xác minh theo ơn bất khả ngộ này, nhờ Chúa Thánh Linh, nới rộng cho toàn thể giám mục đoàn và cách đặc biệt cho giám mục Roma (Giáo Hoàng), trong cương vị các ngài là những người kế vị các tông đồ và kiên trì trong chân lý thừa hưởng từ các tông đồ. 

 

Vì thế Chúa Thánh Linh là nguyên lý ban sự sống của tông truyền tính này. Nhờ Chúa Thánh Linh mà Giáo Hội có thể trải rộng khắp thế giới, xuyên suốt qua nhiều giai đoạn lịch sử, hội nhập vào nhiều nền văn hóa và văn minh khác nhau, nhưng vẫn luôn duy trì bản chất đặc thù Phúc Âm của mình. Như chúng ta đọc trong Sắc Lệnh Ad Gentes (về Hoạt Động Truyền Giáo của Giáo Hội) của Công Đồng Vatican II: “Chúa Kitô đã phái Thánh Linh từ Chúa Cha đến để Ngài thực hiện công trình cứu chuộc trong các tâm hồn và thúc đẩy Giáo Hội phát triển thêm mãi.

 

Chúa Giêsu, trước khi tự nguyện hiến mạng sống vì thế gian, đã thiết lập tác vụ tông đồ và hứa gửi Chúa Thánh Linh đến hợp tác với các tông đồ ngõ hầu công cuộc cứu chuộc luôn luôn loan tỏa khắp hoàn vũ. Qua mọi thời đại, Chúa Thánh Linh ... ban cho Giáo Hội các ơn phẩm trật và đoàn sủng khác nhau và là linh hồn làm sống động những định chế trong Giáo Hội và đổ dần vào tâm hồn các tín hữu cùng một tinh thần truyền giáo đã thúc đẩy chính Chúa Kitô ...” (AG 4).

 

Và Hiến Chế Lumen Gentium (Tín Lý về Giáo Hội) nhấn mạnh: “sứ mệnh thần linh, được Chúa Kitô ủy thác cho các tông đồ, sẽ tồn tại đến tận thế, (tc. Mt 28:20) vì Phúc Âm các ngài phải rao giảng là nguyên lý của cả đời sống Giáo Hội qua mọi thời đại” (LG 20).  Trong bài giáo lý kế tiếp, chúng ta sẽ đề cập đến Chúa Thánh Linh can thiệp trong việc truyền bá Phúc Âm và ban cho Giáo Hội ơn bảo đảm từ trời.    

                

Buổi gặp chung ngày 9 tháng Giêng, 1991