Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

70. Chúa Thánh Linh Ngự trong Tâm Hồn Mọi Người

 

CHÚA THÁNH LINH
ĐẤNG BAN SỰ SỐNG và TÌNH YÊU


Giáo Lý dựa trên Kinh Tin Kính do Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II giảng dạy.
Đây là sách về giảng dạy đầy đủ nhất về Chúa Thánh Thần mà mọi tủ sách gia đình cần có.


G.S. Nguyễn Đức Tuyên  và Ngưỡng Nhân Lưu Ấu Nhi  chuyển dịch




 

70. Chúa Thánh Linh Ngự trong Tâm Hồn Mọi Người  

 

 Trong bài giáo lý trước, cha đã nói sẽ trở lại đề tài Chúa Thánh Linh hiện diện và hoạt động trong các linh hồn. Dựa trên thần học và linh đạo phong phú, chúng ta có thể nói những đề tài này tác động sức lôi cuốn, sức hấp dẫn siêu đẳng, đối với những người khao khát cuộc sống tâm linh.

 

Những đề tài về Chúa Thánh Linh lôi cuốn những người ngoan ngoãn lắng nghe tiếng của Đấng ngự trong họ như trong đền thờ, soi sáng tâm hồn và nâng đỡ những người này theo đường lối phù hợp với Phúc Âm. Đức Leo XIII, vị tiền nhiệm của cha, đã nghĩ tới chính những người này khi ngài viết Tông Huấn Divinum Illud về Chúa Thánh Linh (ngày 9 tháng Năm, 1897) và sau đó Tông Thư Ad Fovendum về lòng sùng mộ của Kitô hữu đối với Chúa Thánh Linh (ngày 18 tháng Tư, 1902), thiết lập tuần chín ngày tôn vinh Chúa Ngôi Ba, đặc biệt nhắm vào việc xin ơn hiệp nhất Kitô giáo (ad maturandum Christianae unitatis bonum).

Vị Giáo Hoàng của Thông Điệp Rerum Novarum (Tân Sự) cũng là vị Giáo Hoàng sùng mộ Chúa Thánh Linh. Ngài cũng biết cần phải rút lấy năng lực từ nguồn mạch nào để đem lại sự tốt lành đích thực trên bình diện xã hội.

 

Trong Tông Huấn Dominum et Vivificantem (ngày 18 tháng Năm, 1986), cha muốn lưu ý các Kitô hữu thời đại chúng ta về cũng nguồn mạch đó, và lúc này cha sẽ dành phần kết bài giáo lý về Thánh Linh học cho đề tài Chúa Thánh Linh ở giữa chúng ta. 

 

Đời sống Kitô hữu có những đặc tính căn bản là sống nội tâm, cầu nguyện và kết hiệp với Thiên Chúa. Trong việc sống kết hiệp với Thiên Chúa, có một chân lý được ghi nhận trong Sách Thánh, đặc biệt là những lời Chúa Giêsu và các tông đồ, về Chúa Thánh Linh ngự trong linh hồn người tín hữu như vị khách thần linh ở trong linh hồn người công chính.   Trong Thư I gửi giáo đoàn Corinth (3:16),

 

Thánh Phaolô hỏi: “Anh chị em không biết ... Thánh Linh Thiên Chúa ngự trong anh chị em hay sao?” Hiển nhiên, Chúa Thánh Linh hiện diện và hoạt động trong toàn thể Giáo Hội, như chúng ta đã thấy trong các bài huấn giáo trước. Nhưng ứng nghiệm đích thực về sự hiện diện và hành động của Chúa Thánh Linh xảy ra liên hệ với con người, liên quan tới linh hồn người công chính, nơi Ngài ngự và đổ tràn đầy ân sủng Chúa Kitô đã đạt được cho họ qua ơn cứu chuộc. Hành động này của Chúa Thánh Linh thấu suốt đáy lòng con người, tâm hồn người tín hữu, đổ đầy trên họ ánh sáng và ân sủng đem lại sự sống. Đây là điều chúng ta cầu xin trong luân ca Lễ Hiện Xuống: “Ôi sự sáng thần linh chứa chan hồng phúc, xin chiếu soi tràn ngập tâm hồn các tín hữu.” 

 

Khi rao giảng vào ngày Chúa Thánh Linh hiện xuống, Tông Đồ Phêrô, sau khi thúc giục những người nghe ngài cải đổi và được thanh tẩy (lãnh Phép Rửa), đã thêm lời hứa: “Anh chị em sẽ nhận được ơn Chúa Thánh Linh” (Cv 2:38). Từ bối cảnh này chúng ta thấy lời hứa đó liên quan trực tiếp từng người cải đổi và được thanh tẩy. Thánh Phêrô nói rõ ràng trực tiếp với “từng người” hiện diện (tc. Cv 2:38).

 

Về sau, khi nhà phù thủy Simon xin các tông đồ cho ông ta quyền lực nhiệm tích đó, ông ta nói: “Xin các ngài cũng cho tôi quyền lực đó, để tôi đặt tay trên người nào thì người đó có thể nhận được Chúa Thánh Linh” (Cv 8:19). Ơn Chúa Thánh Linh được hiểu là một ân sủng ban cho từng cá nhân. Điều xác nhận này có thể tìm thấy bằng chứng trong tường thuật ông Cornelius và cả gia đình tòng giáo.

 

Trong khi Thánh Phêrô giải thích cho họ mầu nhiệm về Chúa Kitô, “Chúa Thánh Linh ngự xuống trên tất cả những người đang nghe (thánh Phêrô giảng)” (Cv 10:44). Vì thế Thánh Tông Đồ (Phêrô) nhận biết “Thiên Chúa ban cho họ cùng một ân sủng Ngài đã ban cho chúng ta” (Cv 11:17). Theo lời Thánh Phêrô, việc Chúa Thánh Linh ngự xuống có ý nghĩa là sự hiện diện của Ngài trong những người đó và Ngài truyền thông chính Ngài với họ. 

 

Về sự hiện diện của Chúa Thánh Linh trong con người, chúng ta cần nhớ lại những phương cách hữu hiệu mà theo đó chúng ta nhận ra được sự hiện diện thần linh trong lịch sử ơn cứu chuộc. Trong thời Cựu Ước, Thiên Chúa hiện diện và hiển lộ trước tiên nơi “lều (hội ngộ)” ở sa mạc, rồi sau đó trong “Nơi Cực Thánh” ở Đền Thờ Jerusalem. Vào thời Tân Ước, sự hiện diện của Thiên Chúa được thể hiện trong và được đồng hóa với việc Ngôi Lời nhập thể. Thiên Chúa hiện diện trong Con hằng hữu của Ngài ở giữa loài người, qua nhân tính mà Chúa Con mặc lấy trong việc ngôi hiệp với thiên tính. Do sự hiện diện hữu hình của Chúa Kitô, Thiên Chúa chuẩn bị một sự hiện diện mới qua Ngài, một sự hiện diện vô hình khi Chúa Thánh Linh hiện xuống.

 

Thật vậy, Chúa Kitô hiện diện “giữa” nhân loại mở đường cho sự hiện diện của Chúa Thánh Linh trong tâm hồn con người. Như thế ứng nghiệm lời ngôn sứ Ezekiel tiên báo (36:26-27): “Ta sẽ cho ngươi trái tim mới và đặt thần khí mới trong ngươi ... Ta sẽ đặt thần khí của Ta trong ngươi.”  Trong đêm trước khi rời khỏi trần thế qua khổ hình thập giá và lên trời về với Chúa Cha, Chúa Giêsu cho các tông đồ biết việc Chúa Thánh Linh ngự đến như sau: “Thầy sẽ xin Chúa Cha, và Ngài sẽ ban cho anh em Đấng Phù Trợ khác để ở với anh em luôn mãi, Thánh Linh chân lý ... Ngài sẽ ở trong anh em” (Jn 14:16-17).

 

Nhưng chính Chúa Giêsu nói việc Chúa Thánh Linh hiện diện trong tâm hồn con người quy kết (suy diễn ra) việc Chúa Cha và Chúa Con ngự trong con người, với một điều kiện là yêu thương: “Người nào yêu mến Thầy thì vui giữ lời Thầy, và Cha Thầy yêu mến người đó, và Chúng Ta đến với người đó và ở trong người đó” (Jn 14:23). 

 

Lời Chúa Giêsu nói với các tông đồ quy chiếu về Chúa Cha và Chúa Con cũng gồm có Chúa Thánh Linh. Truyền thống theo Thánh Phaolô, các nhà thần học và giáo phụ, quy chiếu việc Chúa Ba Ngôi ngự trong con người cho Chúa Thánh Linh vì Ngài là Ngôi Tình Yêu, và hơn nữa, sự hiện diện trong tâm hồn con người phải là sự hiện diện tinh thần. Sự hiện diện Chúa Cha và Chúa Con qua tình yêu, thế nên tình yêu cũng hiện hữu trong Chúa Thánh Linh.

 

Chính trong Chúa Thánh Linh mà Thiên Chúa, trong sự hiệp nhất tam vị, hiệp thông chính Ngài với thần khí mỗi cá nhân.  Thánh Thomas Aquinas nói chỉ nơi tinh thần con người (và thần khí của thiên thần), cách hiện diện thần linh này mới có thể xảy ra (qua việc Chúa Thánh Linh ngự trong tâm hồn) vì chỉ thụ tạo có lý trí mới biết nhận thức, tình yêu có ý thức và vui hưởng Thiên Chúa như một vị khách trong tâm hồn. Sở dĩ những việc đó có thể xảy ra là nhờ Chúa Thánh Linh, Đấng là ân sủng đệ nhất và thiết yếu nhất (Summa Theol., I, q. 38, a. 1). 

 

Thánh Tông Đồ (Phaolô) nhắc tín hữu tại Corinth: nhờ việc Thiên Chúa ngự trong lòng mà con người trở nên “đền thờ Thiên Chúa (Ba Ngôi)” vì chính “Thánh Linh Thiên Chúa ngự trong (tâm hồn)” họ (1 Cor 3:16). Thiên Chúa là thánh và thánh hóa con người. Thánh Phaolô nói về điều này như sau: “Anh chị em không biết thân xác anh chị em là đền thờ Chúa Thánh Linh ở trong anh chị em, Đấng mà Thiên Chúa đã ban cho anh chị em hay sao?” (1 Cor 6:19).

 

Thánh Phaolô nhấn mạnh: vì thế, việc Chúa Thánh Linh ngự trong con người ám chỉ sự thánh hiến toàn diện con người giống như một đền thờ. Việc thánh hiến này là thánh hóa. Đây là căn cốt ơn cứu chuộc, nhờ đó con người có thể tham dự vào sự sống của Thiên Chúa Ba Ngôi.

 

Như thế nguồn mạch sự thánh thiện nội tâm mở ra trong con người, từ đó có sự sống “theo Thánh Linh,” như lời Thánh Phaolô nói trong Thư gửi tín hữu Roma (8:9): “Nếu chỉ có Thánh Linh Thiên Chúa ngự trong anh chị em mà thôi thì anh chị em không bị xác thịt chi phối, trái lại, anh chị em được Thánh Linh chi phối.” Đây là nền tảng cho hy vọng thân xác phục sinh vì: “Nếu Thánh Linh của Đấng đã làm cho Chúa Giêsu từ cõi chết sống lại ngự trong anh chị em, thì Đấng đã làm cho Chúa Giêsu (từ cõi chết) sống lại cũng sẽ ban sự sống cho thân xác phải chết của anh chị em, nhờ Thánh Linh ngự trong anh chị em” (Rom 8:11).

 

  Chúng ta cần ghi nhận thêm rằng: Chúa Thánh Linh ngự trong con người thánh hóa toàn thể con người, cả xác lẫn hồn, ban cho con người phẩm hạnh cao cả hơn. Như Thánh Phaolô ghi chú trong Thư I gửi giáo đoàn tại Corinth (6:19): Chúa Thánh Linh ngự trong con người ban giá trị mới cho những quan hệ liên ngã, cả những quan hệ thể xác nữa.  Vì thế, qua việc Chúa Thánh Linh ngự trong con người, Kitô hữu được đặt trong tương quan đặc biệt với Thiên Chúa, mà mối tương quan đó vươn rộng tới tất cả mọi mối quan hệ liên bản vị, cả trong gia đình và xã hội.

 

Khi Thánh Tông Đồ (Phaolô) nói “(anh chị em) đừng làm phiền lòng Chúa Thánh Linh” (Eph 4:30), ngài nói dựa trên căn bản chân lý mạc khải này: sự đích thân hiện diện của Đấng là vị khách bên trong, Ngài có thể bị tội lỗi (bất cứ tội lỗi nào) “làm cho buồn lòng” vì tội lỗi luôn đối nghịch với tình yêu. Chính Chúa Thánh Linh, với tư cách là Ngôi Thiên Chúa Tình Yêu ngự trong con người, tạo ra trong linh hồn một thôi thúc cần phải sống yêu thương.

 

Thánh Phaolô nhắn nhủ điều này khi ngài viết cho giáo đoàn Roma “tình yêu (của) Thiên Chúa” (tức là, suối nguồn tình yêu tuôn tràn mãnh liệt từ  Thiên Chúa) “đã được trút vào lòng anh chị em nhờ quyền năng Chúa Thánh Linh mà Ngài đã ban cho chúng ta” (Rom 5:5).                    

 

Buổi gặp chung ngày 20 tháng Ba, 1991