Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Hướng về tương lai

Tác giả: 
Lm Trịnh Ngọc Danh

 

 

CN II MC / A

Bài đọc 1 : ( St 12:1-4). Bài đọc 2 : ( 2Tm 1:8-10). Tin Mừng : ( Mt 17: 1-9)

 

HƯỚNG VỀ TƯƠNG LAI

 

Mới được gọi theo Thầy Giêsu trong một thời gian ngắn, lại nghe Thầy cho biết: Ngài phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết, và ngày thư ba sẽ sống lại. Làm sao các môn đệ có thể vững dạ để bỏ mình vác thập giá mình mà đi theo Thầy được!

 

Hiểu được tâm trạng hoang mang vì lòng tin còn non yếu của các môn đệ, sáu ngày sau, Đức Giêsu đem các ông Phêrô, Giacôbê và Gioan là em ông Giacôbê đi theo mình lên núi. Ở đó,chuyện gì đã xảy ra? Đức Giêsu đã biến hình.

 

Trước hết, Ngài biến đổi hình dạng trước mặc các ông. Dung nhan Ngài chói lọi như mặt trời, và y phục Ngài trở nên trắng tinh như ánh sáng.Đó là vinh quang của Đức Kitô;và từ trong đám mây, có tiếng Chúa Cha phán:“ Đây là Con yêu dấu của Ta. Ta hài lòng về Người. Các ngươi hãy vâng nghe lời Người.” Các môn đệ biết chính xác Đức Giêsu là Đấng nào, nhưng Ngài đã xuống thế mang thân phận con người  để phải chịu một cuộc thương khó nhằm giải cứu nhân loại.Biến cố biến hình trên núi Tabo chỉ là một thoáng cho các môn đệ thấy vinh quang của Thầy mình sau con đường khổ nhục Ngài sẽ phải trải qua.

 

Cuộc đàm đạo giữa Môisen, Êlia với Đức Giêsu cho thấy một thế giới siêu hình sau cái chết, thấy sự sống bất tử của con người,thấy quá khứ liên kết với hiện tại, thấy vinh quang cho những ai thành tín đặt tin tưởng vào Thiên Chúa.

 

Choáng ngợp trước cảnh vinh quang của Thầy mình,các môn đệ đã muốn dựng lều để hưởng thụ, nhưng Đức Giêsu lại đưa họ xuống núi với Ngài để hoàn tất nhiệm vụ Chúa Cha giao phó.

 

Như Đức Giêsu đã phó thác hoàn toàn vào thánh ý Chúa Cha, nên Chúa Cha đã yêu thương Ngài và tôn vinh Ngài sau khi phục sinh từ cái chết, thì chúng ta là những Kitô hữu cũng sẽ được đi vào lòng thương xót, nhân hậu của Ba Ngôi Thiên Chúa nếu chúng ta đặt hết tin tưởng và phó thác vào tình thương và sự quan phòng của Thiên Chúa.

 

Một nhóm các nhà thực vật học đang tham hiểm tại một điểm rất hiểm trở để tìm những loài hoa lạ.Một ngày kia, qua ống nhòm, họ phát hiện ra một loài hoa rất hiếm và rất đẹp. Cây hoa kia mọc ở dưới một khe núi rất sâu dưới hai bờ vách núi thằng đứng. Muốn lấy được cây hoa, cần phải có một người được thả xuống khe vực ấy bằng một sợi dây, một công việc rất nguy hiểm.

 

Nhìn thấy một thiếu niên địa phương đến gần, các nhà thực vật  hỏi thử: “ Chúng tôi sẽ cho em 20 đô, nếu em đồng ý để chúng tôi thả em xuống vực sâu kia để lấy cây hoa xinh đẹp kia.”Đứa trẻ đến gần bờ vực, nhìn xuống và trả lời: “Chờ cháu một chút. Cháu sẽ trở lại ngay.”

 

Khi trở lại, thiếu niên ấy dẫn theo một người đứng tuổi. Thiếu niên nói với các nhà thực vật học: “ Cháu đồng ý xuống vực sâu kia để lấy cây hoa cho các ông, với một điều kiện là các ông phải để người này giữ sơi dây. Ông ấy là cha cháu.”

 

Chúa Cha hằng yêu thương con cái của Ngài. Chỉ ở nơi Ngài chúng ta mới vũng tin trên con đường hành trình đức tin.Thánh Phaolô trong thư 2 gửi Timôthê cũng đã viết: Thiên Chúa “ đã cứu độ và kêu gợi chúng ta vào dân thánh của Người, không phải vì công kia việc nọ chúng ta làm, nhưng là do kế hoạch và ân sủng của Người. Ân sủng đó, Người đã ban cho chúng ta từ muôn thuở trong Đức Giêsu Ki tô, nhưng giờ đây mới được biểu lộ, vì Đấng cứu độ chúng ta là Đức Kitô Giêsu đã xuất hiện. Chính Đức Kitô đã tiêu diệt thần chết, và đã dùng Tin Mừng mà làm sáng tỏ phúc trường sinh bất tử.” ( 2 Tm 1: 9-10)

 

Cuộc sống ở trần gian này là một bước chuẩn bị cho cuộc sống vĩnh cửu mai sau. Muốn đạt đến được sự sống vĩnh cửu ấy, chúng ta phải sống, thực hành những điều kiện Đức Giêsu đòi hỏi: “ Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai liều mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy.” Con đường đau khổ dẫn đến vinh quang!