Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Một thế giới gù, Hoạ nên những kiệt tác

Tác giả: 
Lm Minh Anh

MỘT THẾ GIỚI GÙ

 

“Khi Thánh Thần đến, Người sẽ chứng minh rằng, thế gian sai lầm về tội lỗi, về sự công chính và về việc xét xử”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

 

Với khuyến cáo trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói đến thế gian như một thế giới vắng bóng Thiên Chúa, một thế giới từ chối Giêsu; tệ hơn, một thế giới chống lại Ngài mà Satan là thủ lãnh.

 

Ấy vậy, thế giới ấy không ở đâu xa nhưng đang ngự trị trong tâm hồn con người; thế giới ấy đang thao túng tâm can, trói buộc ý chí và cưỡng bách linh hồn mỗi người. Khi Thánh Thần đến, Ngài sẽ chỉ cho thấy mỗi chúng ta có thể đang sai lầm về tội lỗi, đang vạy vò trước đức công chính và đang bất công trong việc xét xử. Đó là một thực tế phũ phàng đầy xót xa; thế nhưng, nếu mỗi người chúng ta thẳng thắn để cho ánh sáng Lời Chúa chiếu rọi, đồng thời, để Chúa Thánh Thần tự do phân định linh hồn mình, thì mọi sự sẽ đổi thay.

 

Vậy thì điều gì khiến chúng ta vin vào để biện bác cho việc chối từ thực thi Lời Chúa hoặc đâu là lý do khiến chúng ta mải điếc đặc trước tiếng nói của Thánh Thần; sợi tơ hồng nào đang vướng víu khiến chúng ta không thể chấp cánh bay cao, bay theo Thánh Linh? Thưa đó là tội lỗi và những ý hướng không ngay lành. Mây có thể che trăng nhưng không thể che lấp mãi mãi, cũng như không có gì có thể mải che đậy sự vạy vò của tâm hồn. Mây ở bên ngoài thì chóng tan, vết nhơ tâm hồn thì chậm phai; không ngọn gió nào có thể tẩy xoá, dù là cuồng phong. Cái làm hoen ố cõi tâm chính là tội lỗi vốn làm cho linh hồn đen đủi xấu xí trước mặt Thiên Chúa, vạy vò với anh em và rồi, đánh mất niềm vui của chính mình.

 

Những ngày qua, truyền thông trong nước rộng rãi đưa tin phiên toà xét xử vụ án gian lận điểm thi liên quan đến 15 bị cáo là giáo viên cách đây hai năm tại tỉnh Hoà Bình. Trước toà, câu nói của bà cựu Trưởng Phòng Khảo Thí Sở Giáo Dục & Đào Tạo Diệp Thị Hồng Liên cho thấy toàn cảnh bức tranh lem luốc của ngành giáo dục nói riêng và xã hội Việt Nam nói chung, “Ai cũng gù, mình thẳng lưng sẽ thành khuyết  tật”. Với giới trí thức, câu nói ấy chẳng có gì đáng ngạc nhiên nhưng lại quá chua xót khi nó là một câu nói thật được hiểu như là ‘lẽ sống’,  ‘lời khuyên’ cho các thế hệ noi theo. Bà đã bóc trần hiện trạng của đất nước, một đất nước mà lẽ ra, trước cái xấu, không ai được phép gù nhưng phải đứng thẳng. Ngoài câu nói của bà, còn có một hình ảnh phản cảm gây phẫn nộ cộng đồng là một tấm hình được báo chí đăng tải khi các bị cáo vừa ra khỏi tòa. Họ cười vui như tết khi tay vẫn đeo còng số 8; mặt họ hớn hở như địa chủ được mùa. Các thầy cô tuổi đời còn rất trẻ này phản ứng như vậy cho thấy họ nghĩ chuyện đó là chuyện bình thường, vài năm tù rồi ra, thế thôi. Dường như thâm tâm họ không cảm thấy xấu hổ vì thực sự, đó là những con người đã gù nhân cách.

 

Anh Chị em,

 

Câu chuyện thời sự chúng ta vừa nghe chỉ là một chỏm băng trôi trên một dòng sông đầy băng của một thế giới không có Thiên Chúa, một thế giới duy vật không có sự dạy dỗ bảo ban của Thánh Thần.

 

Phần chúng ta là con cái Chúa, Thần Khí Ngôi Ba sẵn sàng thổi sạch những vết đen tâm hồn nếu chúng ta bằng lòng và tự nguyện mở lòng mình ra để Ngài tự do hành động. Được như thế, Thánh Thần mới có thể tỏ cho chúng ta thấy đâu là những sai lầm, đâu là tội lỗi, đâu là công chính; bởi chính Ngài là Đấng sẽ phân định cũng là Đấng xét xử.

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

 

“Lạy Chúa, xin cho con biết đứng thẳng trước hết với linh hồn mình; nhờ đó, có thể ‘khuyết tật’ trước một thế giới gù”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Gp. Huế)

=================

HOẠ NÊN NHỮNG KIỆT TÁC

“Khi Thần Chân lý đến, Người sẽ dạy các con biết tất cả sự thật”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

 

Cả hai bài đọc hôm nay nói đến sự nóng lòng. Bài đọc Công Vụ Tông Đồ cho thấy sự nóng lòng của Phaolô khi ngài muốn giới thiệu sự thật về Thiên Chúa cho những người Hy Lạp vốn rất sùng mộ thần minh. Đến Athêna thủ đô, Phaolô thấy các bàn thờ kính thần vô danh, ngài nói, “Đấng quý vị thờ mà quý vị không biết, tôi xin loan báo Người cho quý vị”.

 

Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay cũng nóng lòng muốn các môn đệ nhận ra vai trò của Thánh Thần trong đời mình, “Khi Thần Chân lý đến, Người sẽ dạy các con biết tất cả sự thật”.

 

Thiên Chúa, Đấng vô cùng, nghĩa là không bao giờ cùng; vô cùng thì làm sao con người có thể hiểu thấu. Càng đến với Người, con người càng cần sự soi dẫn của Người; càng được soi dẫn, lại càng phải kiếm tìm Người hơn. Ai sẽ giúp chúng ta làm công việc đó nếu đó không phải là Chúa Thánh Thần.

 

Chúng ta chỉ có thể viết nên cuộc đời mình trong “bàn tay viết lách và luôn làm trổ sinh” của Chúa Thánh Thần. Hãy dành chỗ cho Ngài, chính Ngài sẽ thổi, sẽ hoạ nên những kiệt tác, những nét rồng bay phượng múa mà chúng ta sẽ không bao giờ ngờ tới. Nhưng trước hết, chính Ngài sẽ giúp chúng ta chỗi dậy và sống lại từ những gì chết chóc, những gì hạn hẹp của mình; bởi lẽ, trong mỗi người, có quá nhiều thứ hoại tử trong đời sống và nơi linh hồn.

 

Vai trò kín đáo của Chúa Thánh Thần trong đời sống sẽ giúp người Kitô hữu hoàn thành công cuộc tìm kiếm Thiên Chúa và hoàn thiện bản thân; đồng thời, trợ lực để họ khám phá những chân trời mới, ở đó, Ngài cũng muốn chúng ta thổi vào những làn gió mới của Ngài. Chính Chúa Thánh Thần cũng rất nóng lòng để làm sao mọi việc lành phúc đức của chúng ta có một giá trị thật, giá trị mang tính cứu độ vĩnh cửu. Khi chúng ta cầu nguyện, hy sinh; khi chúng ta ngợi khen, làm chứng; khi chúng ta thực thi bác ái, thương người; nhịn nhục hay tha thứ; xua tan bất hoà, xây dựng hiệp nhất… thì chính Chúa Thánh Thần là tác nhân và là động năng giúp cho những công việc đó hoàn thành và mang một chiều kích cứu độ vĩnh cửu.

 

Chuyện kể về một thiếu nữ công giáo nghèo có tên là Sophie Berdanska. Cô được một gia đình Do Thái thuê về chăm sóc cho mấy đứa con của họ. Nhưng ngay ngày đầu tiên, khi biết cô là người công giáo, ông chủ đặt điều kiện là “Cô không được giảng đạo” cho các trẻ. Cô nhận lời và bắt đầu công việc của mình với hết khả năng và tình thương. Trên cổ cô luôn đeo một chiếc huy chương của cha cô, bên trong có một bí mật mà cô nhất định không cho ai biết. Ngày kia, lũ trẻ lâm bệnh, cô ra sức chăm sóc, phục vụ và ngay lúc chúng lành thì cũng là lúc cô ngã bệnh và từ trần. Giờ đây người ta có thể đọc được bí mật trong tấm huy chương, “Khi người ta cấm tôi nói về đạo, tôi quyết sống đạo như một chứng từ hùng hồn nhất”. Bàng hoàng và cảm phục, cả gia đình Do Thái xin trở lại.

 

Anh Chị em,

 

Gió muốn thổi đâu thì thổi; cũng thế Chúa Thánh Thần đang hoạt động trong Hội Thánh, trong thế giới, trong môi trường Chúa đang đặt để mỗi người, dù đó là một môi trường khiêm tốn; thế nhưng, cũng là môi trường không ai có thể thay thế.

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

 

“Lạy Chúa, Chúa thật đáo để khi vừa chữa lành vừa sai con đi; cho con làm được điều này điều kia nhưng nhìn lại, hoá ra Chúa làm tất cả. Xin cứ dùng con như một khí cụ của Chúa”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Gp. Huế)