Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Bớt chất người, thêm chất Chúa - Không ở đâu xa

Tác giả: 
Lm Minh Anh

BỚT CHẤT NGƯỜI, THÊM CHẤT CHÚA

“Ai ăn thịt Tôi và uống máu Tôi, thì ở trong Tôi, và Tôi ở trong kẻ ấy”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

 

Hôm nay, kính trọng thể lễ Mình Máu Thánh Chúa Kitô, Giáo Hội muốn con cái một lần nữa chiêm ngắm bí tích Thánh Thể, bí tích tình yêu. Nói đến bí tích tình yêu này là nói đến gặp gỡ, nói đến ở lại, ở trong, ở mãi và ở cùng; đó là tình yêu của một vị Thiên Chúa cúi xuống, quên mình và phục vụ. Bí tích Thánh Thể còn là bí tích Thiên Chúa ban sự sống, kéo dài sự sống và lưu truyền sự sống. Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói, “Ai ăn thịt Tôi và uống máu Tôi, thì ở trong Tôi, và Tôi ở trong kẻ ấy”.

 

Thiên Chúa tình yêu, Đấng muôn trùng cao cả, tạo dựng muôn loài cũng là một Thiên Chúa muốn lân la với con người, ở lại với con người; vì thế, Thánh Thể chính là sáng tạo tuyệt đỉnh của tình yêu Người. Tình yêu làm được tất cả, phong phú hoá tất cả, hiện tại hoá tất cả, cả những lời hứa tưởng như không bao giờ hiện thực, cả những giấc điệp mơ giữa ban ngày, “Người sẽ được gọi là Emmanuel, Thiên Chúa ở cùng chúng ta”. Và như thế, chính nhờ bí tích Thánh Thể, Thiên Chúa được thoả mãn khi có thể ở với con người.

 

Trong tấm bánh Giêsu, một bằng chứng được xác thực là càng yêu thương, Chúa càng trở nên nhỏ bé; càng nên nhỏ bé, tình yêu của Ngài càng lớn lao; tình yêu càng lớn lao, Ngài càng cúi xuống; và càng cúi xuống, Ngài càng trở nên vĩ đại. Như thế, lời hứa của Chúa Giêsu ngày nào đã nên hiện thực, “Nầy đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế”. Ở cùng cách nào đây nếu Ngài không trở nên của ăn của uống cho những kẻ Ngài yêu.

 

Wari, một bộ tộc cổ xưa ở lưu vực Amazon, Nam Mỹ, còn gọi là bộ tộc Pakaa Nova, chuyên săn cá sấu và hà mã. Bộ tộc Wari có một nền văn hóa độc đáo với những quan niệm riêng về thế giới thần linh. Một trong những tập tục kỳ dị của họ là cách thức mai táng người chết. Khi trong bộ tộc có người chết, tang lễ được tổ chức trang nghiêm nhưng không có nét u buồn. Sau một vài ngày với các nghi lễ, họ bắt đầu tiến trình mai táng. Tộc trưởng sẽ chủ sự cuộc lễ bằng cách cầm một con dao và bắt đầu mổ xác người chết. Thịt của người chết, chẳng hạn cha mẹ, ông bà, sẽ được chia cho tất cả mọi người để cùng ăn hầu chia sẻ sức mạnh của người quá cố. Tù trưởng sẽ ăn phần não để tiếp nhận trí tuệ; con cái và những người cật ruột sẽ ăn phần tim để bảo đảm tình yêu của người chết sẽ còn mãi trong thân xác mình. Những phần còn lại như xương, tóc, ruột sẽ được hoả thiêu và tang lễ kết thúc. Với người Wari, đó là sự tôn kính dành cho người chết. Họ quan niệm, việc đem thân xác người chết chôn xuống đất, để mặc trong ẩm ướt, lạnh lẽo là bất hiếu; linh hồn người chết được giải phóng khỏi vỏ bọc thân xác để đi vào một kiếp sống mới thì cơ thể cũ phải mất đi; thế nhưng, ăn thịt người chết là để giữ lại sinh khí, trí tuệ và khí huyết; là kéo dài sự sống, lưu truyền sự sống cũng như nhắc nhở cho người sống rằng, người chết đang hiện diện.

 

Qua đó, chúng ta hiểu được phần nào những gì Chúa Giêsu nói, “Ai không ăn thịt và uống máu tôi, người ấy không có sự sống nơi mình” và xem ra Ngài cũng muốn làm những gì mà bộ tộc Wari đã làm. Ngài muốn chúng ta lưu truyền sự sống Thiên Chúa, lưu truyền sinh khí của Ngài là Chúa Thánh Thần. Ngài nói, “Thịt Tôi thật là của ăn, máu Tôi thật là của uống; ai ăn thịt Tôi và uống máu Tôi thì ở trong Tôi và Tôi ở trong kẻ ấy”.

 

Chúng ta thường nghe nói, “Bạn ăn gì, bạn sẽ nên thể ấy”. Nghĩa bóng của câu nói ấy là con người được giáo dục thế nào, sẽ nên thể ấy. Ai được hấp thụ một nền tảng đức tin tốt, một nền giáo dục tốt, một đời sống đạo đức tốt… người ấy có cơ may nên tốt. Vì thế, khi ăn Chúa Giêsu, rước Chúa Giêsu, đón nhận sự sống của Ngài mỗi ngày trong Thánh Thể, chúng ta có cơ may ngày càng nên giống Chúa hơn để bớt chất người và thêm chất Chúa trong suy nghĩ, trong lời nói và trong hành động.

 

Israel xưa đã nói, “Có dân tộc vĩ đại nào được thần minh ở gần, như Chúa, Thiên Chúa của chúng ta ở gần chúng ta, mỗi khi chúng ta kêu cầu Người?”. Thiên Chúa đó, giờ đây trong Chúa Giêsu, đang ở trong chúng ta, ở với chúng ta. Tâm hồn chúng ta là đền thờ Thiên Chúa ngự; đôi tay chúng ta là bàn thờ đầu tiên tiếp nhận Ngài. Cũng chính đôi tay này sẽ trở nên đôi tay của Chúa, những đôi tay yêu thương, đôi tay phục vụ sẽ làm những gì Chúa làm và từ chối làm những gì là tội, là giết chóc, là phá huỷ. Cũng thế, miệng lưỡi chúng ta, khi đón rước Chúa cũng sẽ là miệng lưỡi của Ngài, sẽ nói lời yêu thương, lời xây dựng chứ không phải là lời của giết chết và nguyền rủa.

 

Anh Chị em,

 

Trước nhà tạm cố định của mỗi nhà thờ, chúng ta chiêm ngắm Chúa; ra khỏi nhà thờ, chúng ta còn có những nhà tạm di động, đó là những anh chị em chúng ta gặp gỡ, Chúa Giêsu cũng đang ở trong họ và chúng ta cũng sẽ đụng chạm đến Ngài, đón rước Ngài bằng việc cúi xuống phục vụ hay thể hiện một nghĩa cử yêu thương.

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

 

“Lạy Chúa, nhờ việc ăn Chúa mỗi ngày, xin cho con bớt chất người và thêm chất Chúa”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế) 

 

KHÔNG Ở ĐÂU XA

“Đừng chống cự với kẻ ác”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

 

Một sự trùng hợp khá thú vị khi câu chuyện Navốt hiền lành bị cướp vườn nho trong bài đọc Các Vua đúng với chủ đề Tin Mừng, “Đừng chống cự với kẻ ác”. Và nếu sống như Chúa Giêsu dạy thì xem ra giáo huấn của Ngài lại dung túng sự ác, khoan nhượng độc tài và bộc lộ một tinh thần yếu nhược; để rồi, kẻ ác sẽ tha hồ tác oai tác quái.

 

Navốt là điển hình cho những kẻ thấp cổ bé miệng ở mọi nơi, thuộc mọi thời; Navốt cũng là hình ảnh của Chúa Giêsu, các thánh tử đạo hay những con người hôm nay đang sống cho sự thật, cho công lý và cho tình yêu mà phải chịu thiệt thòi. Hoàng hậu Ideven và vua Akháp ngày nay cũng nhan nhản, đó là những con người cậy quyền, cậy của chuyên ‘cả vú lấp miệng em’ và với họ, Jean de la Fontaine luôn luôn đúng với ‘Lý của kẻ mạnh’.

 

Vậy mà thật lạ lùng, ai để cho giáo huấn hiền hoà của Chúa Giêsu thẩm thấu, đời sống của họ sẽ đổi thay và bộ mặt thế giới cũng sẽ khởi sắc. Đó là tinh thần mối ‘phúc cho ai hiền lành’ của bát phúc, một mối phúc mà thế giới hôm nay vẫn cần đến như một cái gì cấp thiết cho đạo cũng như đời. Qua đó, Chúa Giêsu nâng sự tự do của con cái Chúa lên một cấp độ cao hơn, cấp độ tự do hiền dịu, tự do yêu thương và nhu mì; chỉ những ai mạnh mẽ, người ấy mới có khả năng trở nên hiền lành, nhẫn nhịn. Đây cũng là sức mạnh của Chúa Thánh Thần mà nhiều người trong chúng ta sẽ lấy làm bất ngờ.

 

Để có được sự mạnh mẽ và tự do đích thực đó, người môn đệ Chúa trước hết phải có một tinh thần kiên vững và một con tim dịu hiền. Tinh thần kiên vững sẽ suy nghĩ chính chắn, đánh giá đúng mực và phân định chuẩn xác; tinh thần kiên vững sắc bén, thấu suốt, có khả năng phá vỡ mọi vỏ bọc; tinh thần ấy sẽ bộc lộ ở sự can đảm, khéo léo, thông minh, nhìn xa trông rộng, kiên định và nghiêm túc. Tiếp đến là một con tim dịu hiền. Đây không phải là thái độ luồn cúi bạc nhược, một dạ hai vâng của các nịnh thần làm theo lệnh bà… nhưng là tính cách của những con người hiếu hoà, lắng đọng và nhẫn nhịn. Sách Châm Ngôn dạy, “Kẻ thù con có đói, hãy cho nó bánh ăn; nó có khát, hãy cho nước uống. Như vậy là con chất than hồng lên đầu nó và Chúa sẽ thưởng cho con”. Thánh Phaolô đã trích lại những lời nghĩa hiệp này để dạy cho tín hữu Rôma đừng báo oán và “Hãy để cho cơn thịnh nộ của Thiên Chúa làm việc đó”. Cựu Ước cấm báo thù, Tân Ước buộc tha thứ.

 

Khi dạy, “Đừng chống cự với kẻ ác”, Chúa Giêsu chỉ muốn đối phương thẹn thùng mà hoán cải con tim. Hãy xem, khi dân chúng hô to “Đóng đinh nó vào thập giá”, Ngài vẫn im lặng. Ngài im lặng vì Ngài có lòng cảm thương đối với những con người bị mê hoặc bởi tiền và quyền. Ngài im lặng để cầu nguyện cho họ và cho mình. Cầu nguyện mang lại cho Ngài lòng dũng cảm để tha thứ; đồng thời, cho Ngài có khả năng gần gũi và chữa lành tâm hồn anh trộm lành.

 

Hai khuôn mặt nổi bật thời Tam Quốc là Tào Tháo và Lưu Bị. Về mưu lược, quyền biến và thế lực so với họ Tào, Lưu Bị kém xa; thế nhưng, Lưu Bị sở hữu một điều mà Tào Tháo không bao giờ có, đó là lòng nhân nghĩa, “Thà người phụ ta chứ ta quyết không phụ người”.

 

Anh Chị em,

Thời nào cũng có những Ideven, Akháp hoặc Tào Tháo và thời nào cũng có những Giêsu, những Navốt thiệt thòi vốn mất không chỉ vườn nho vật chất mà còn bị tước đoạt các vườn nho tinh thần khác; đó có thể là tiếng nói, có thể là những khả năng hay quyền làm người của họ. Hoàng hậu Ideven, vua Akháp hoặc tướng Tào không ở đâu xa, những con người đó có thể đang ở ngay trong gia đình, trong cộng đoàn chúng ta và cũng có thể là chính chúng ta.

 

Chúng ta có thể cầu nguyện, “Lạy Chúa, xin ban cho con con tim dịu hiền, trọng nhân nghĩa để con liêm chính trong lời nói, rộng lượng trong xét xử và công bằng trong nhận định”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)