Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Tạo nên một sự khác biệt - Ra sức trồng cấy mùa màng

Tác giả: 
Lm Minh Anh

TẠO NÊN MỘT SỰ KHÁC BIỆT

 

“Hãy sắm cho mình một chiếc đai lưng”;

“Hạt ấy bé nhỏ hơn mọi thứ hạt giống”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

 

Một trong những cuốn sách bán chạy nhất, “Don’t Sweat The Small Stuff”, tạm dịch, “Đừng Bận Tâm Đến Chuyện Nhỏ”, nhà tâm lý Richard Carlson cho thấy những chuyện nhỏ có thể trở thành một cuốn sách, một người thầy, dạy những điều lớn lao. Đó cũng là chủ đề của phụng vụ Lời Chúa hôm nay. Một chiếc đai lưng, một hạt cải nhỏ bé hay một nắm men ít ỏi.

 

Bài đọc thứ nhất kể chuyện chiếc đai lưng. Thiên Chúa bảo Giêrêmia làm một việc kỳ quặc, một chuyện tầm phào chưa từng có. Chúa bảo ông sắm một chiếc đai lưng, thắt vào, cởi ra, giấu trong hốc đá, tìm lại… Thế mà qua hình ảnh biểu tượng vặt vãnh này, Người muốn gửi đến dân một thông điệp lớn lao, thông điệp của lòng thương xót, của một mời gọi hoán cải. Chính Chúa giải thích, “Như đai lưng bám sát vào lưng người ta thế nào, Ta cũng đã làm cho nhà Israel và nhà Giuđa bám Ta như vậy, để chúng trở thành dân Ta”. Đó là một Thiên Chúa muốn gắn bó với dân Người, một dân giờ đây đã mục nát vì chạy theo các thần ngoại vùng sông Euphrat bên Lưỡng Hà, “Dân xấu xa này không còn muốn nghe lời Ta, cứ chạy theo lòng gian tà của nó, và chạy theo các thần ngoại để phụng sự và thờ lạy, nên chúng sẽ như chiếc đai lưng này, không còn xài được nữa”. Có đáng gì đâu một chiếc đai lưng, vậy mà ý nghĩa của nó lớn lao đến thế.

 

Một cách tương tự, hình ảnh hạt cải nhỏ bé và nắm men ít ỏi Chúa Giêsu nói đến hôm nay cũng mang một thông điệp với ý nghĩa thâm thuý không kém, rằng, Nước Trời tuy khởi đầu thật nhỏ bé và âm thầm; nhưng về sau, nó tác động mạnh mẽ và xây đắp bao niềm hy vọng; cho chim trời có nơi nương náu, cho con người có đủ bánh ăn.

 

Thông thường, chúng ta có khuynh hướng nghĩ rằng, mình không quan trọng; chúng ta nhìn người có quyền, có ảnh hưởng hơn mình… lòng sinh ra thèm muốn và ước được như họ. Để rồi bao nhiêu câu hỏi đặt ra: giả thiết tôi giàu có như họ, ở địa vị như họ, công việc như họ, nổi tiếng như họ và chúng ta rơi vào chiếc bẫy của những giả thiết. Chúng ta mơ ước và như thế, trở thành những con người mơ giữa ban ngày, những giấc mơ vô cùng thế tục và sai lầm.

 

Tin Mừng cho thấy một điều tuyệt đối hiển nhiên, rằng, Thiên Chúa muốn sử dụng cuộc sống của mỗi người cho những điều tuyệt vời. Sự thật là mỗi người đều có khả năng tạo nên một sự khác biệt trong thế giới. Trong cái nhìn của Chúa, mỗi người đều có tiềm năng vượt quá những gì họ dám ước mơ. Sự vĩ đại là gì; được biến đổi trong Chúa để trở thành cây lớn nhất từ một hạt nhỏ nhất là gì? Điều đó có nghĩa là mỗi người đều được ban cho một đặc quyền đáng kinh ngạc để hoàn tất một kế hoạch hoàn hảo, chính xác cho vinh quang Thiên Chúa. Đó là một kế hoạch đem lại những hoa trái tốt nhất, dồi dào và vĩnh cửu nhất. Trên thiên đàng, nào ai buồn để nói rằng, dưới trần gian không ai biết tôi cả; trên thiên đàng, điều quan trọng là dưới thế, tôi đã nên thánh như thế nào và đã hoàn thành kế hoạch thiêng liêng Chúa trao như thế nào.

 

Anh Chị em,

Vậy thì phải bắt đầu từ đâu? Hãy bắt đầu những việc nhỏ nhất với một tình yêu lớn nhất. Biết bao lần, những khởi đầu tuy thật nhỏ bé nhưng về sau có thể thay đổi cả một cuộc đời, có khi đổi thay cả bộ mặt thế giới; đó là những điều nhỏ bé không thể thiếu. Người xưa dạy, “Gieo hành vi, sẽ gặt thói quen; gieo thói quen, sẽ gặt tính cách; gieo tính cách, sẽ gặt số phận”. Nước Trời sẽ đến với mỗi người và đến với thế giới nhờ những suy nghĩ, hành vi, thói quen, và tính cách mang tính Tin Mừng thắm đẫm một tình yêu Giêsu. Dù cỏn con đến mấy nhưng một khi mang tính Tin Mừng, chúng sẽ hoán cải mỗi người chúng ta và có sức biến đổi thế giới. Một lời cầu nguyện, một lời tha thứ, một hy sinh, một chút thời giờ, một chút của cải… tất cả đều góp phần làm nên thành tố cho những giá trị cao cả. Ai ý thức điều này, sẽ sống trong hy vọng. Hành vi này là hành vi đức tin, bởi nó mang một chiều kích vĩnh cửu, chiều kích cứu độ đời đời.

 

Ngày kia, khi đang đi ngoài đường, Mẹ Têrêsa gặp một người đàn ông còn khá trẻ nằm trơ xương vì đói, khát, hơi thở thì thoi thóp; anh sắp chết. Mẹ tâm sự, “Lúc ấy tôi tự hỏi, mình có thể làm gì đây? Thôi, ít nhất cũng nói với anh ta một lời gì đó! Tôi dùng hai tay âu yếm nâng đầu anh ta lên và thầm thì vào tai anh, ‘Tôi yêu anh, tôi muốn điều tốt cho anh!’ Và này, anh ta mỉm cười với tôi, đôi mắt anh sáng ngời như chưa bao giờ tôi nhìn thấy đôi mắt ai ngời sáng đến thế và anh ấy ra đi bình an. Tôi không bao giờ quên nụ cười đó”.

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

 

“Lạy Chúa, chớ gì, con cũng có thể tạo nên một sự khác biệt, bắt đầu từ những việc nhỏ nhất mang tính Tin Mừng cùng với lòng yêu mến và hoán cải”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

 

RA SỨC TRỒNG CẤY MÙA MÀNG

 

“Ai có tai để nghe thì hãy nghe”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

 

“Ai có tai để nghe thì hãy nghe” là lời kết thúc sau một chuỗi bốn dụ ngôn Chúa Giêsu dạy; “Ai có tai để nghe thì hãy nghe” là một lời mời gọi hãy khôn ngoan canh tân đời sống vì Thiên Chúa, Đấng khoan dung đang nhẫn nại đợi chờ. Đây cũng là chủ đề phụng vụ Lời Chúa hôm nay.

 

Bài đọc Giêrêmia là một lời cầu nguyện, đúng hơn, một lời xin ơn tha thứ thống thiết dâng lên Thiên Chúa, xin Người xót thương dân mình, một dân ý thức đang bị Thiên Chúa nghiêm trị vì bất trung với Người, một Thiên Chúa quyền năng giữa các thần minh nhưng cũng là một Thiên Chúa đầy lòng nhân ái, “Lạy Chúa, chúng con nhìn nhận những sự độc dữ của chúng con và sự gian ác của cha ông, vì chúng con đã phạm đến Chúa. Vì thánh danh Chúa, xin đừng để chúng con nhục nhã… xin Chúa nhớ lại, xin đừng huỷ bỏ giao ước giữa Người với chúng con”.

 

Tin Mừng hôm nay cũng là một lời mời gọi khôn ngoan chọn lựa, mời gọi sám hối, mời gọi nhìn thấy những gì tích cực giữa những gì tiêu cực đáng bi quan nhất. Sau khi giải thích rành rọt dụ ngôn ruộng lúa rủi ro vì cỏ lùng chen vào, Chúa Giêsu nói đến mùa gặt, nói đến ngày tận thế, ngày mà các thiên thần theo lệnh Chúa, sẽ tách biệt người lành kẻ dữ như thợ gặt tách biệt lúa tốt với cỏ lùng. Những người đương thời Chúa Giêsu, các môn đệ cũng như chúng ta hôm nay được mời gọi nhận định và khôn ngoan chọn cho mình một cách nhìn, cách sống sao cho phù hợp để đổi mới tâm hồn, cải thiện hoàn cảnh và có những quyết định quan trọng, những quyết định vốn sẽ hệ luỵ đến vận mệnh linh hồn của mỗi người, một mệnh hệ mang tính đời đời.

 

Chúa Giêsu nói rất rõ, “Cỏ lùng là con cái ác thần; kẻ thù gieo cỏ lùng là ma quỷ”. Phải, hơn bao giờ hết, ma quỷ đang ra sức gieo rắc cỏ lùng trong linh hồn, trong gia đình, trong cộng đoàn, trong Giáo Hội và xã hội hôm nay. Nó thích thú gieo ngờ vực, vãi đố kỵ, rắc ghen ghét, vung chia rẽ và cấy oán thù ở khắp mọi nơi, vì đó là nghề của nó; thánh Gioan tông đồ đã không nói, nó là cha sự dối trá sao! Vì thế, nếu không tỉnh thức, người môn đệ của Chúa ở mọi thời sẽ bị lợi dụng và không chừng, chúng ta lại tiếp tay với nó để cỏ lùng ngày càng bành trướng đó đây.

 

Đừng sợ, khi Chúa Giêsu đến trong vinh quang của Ngài, Ngài sẽ phán quyết mọi sự theo lẽ công minh của Thiên Chúa, và đó là việc của Người. Phần chúng ta, chúng ta khôn ngoan nhìn xem sự dữ với một cái nhìn tích cực hơn, đó là những gì chúng ta đang phải chứng kiến và lắm lúc, phải chịu đựng. Thế nhưng, đây cũng là cơ hội cho người môn đệ Chúa Giêsu nên thánh. Trong cái nhìn quan phòng của Thiên Chúa, đây phải là thời gian Người thanh luyện chúng ta. Thiên Chúa đang mời gọi chúng ta hoán cải từ cách sống đến cách nhìn; và đây cũng là dịp để chúng ta chiêm ngưỡng quyền năng và sức mạnh của Người được thực thi trong ân sủng và Thánh Thần, Đấng luôn hy vọng cũng là Đấng giàu lòng thương xót đang thúc bách chúng ta làm một cái gì đó để cộng tác với Thiên Chúa hầu đẩy lui sự dữ. Với cái nhìn đức tin đó, chúng ta ra sức làm điều thiện trong nhẫn nại, trong cầu nguyện và kiên trì mặc cho ai bi quan, mặc cho ai yếm thế; đồng thời, đưa mắt nhìn xem cánh đồng bát ngát bao la tận chân trời chứ không nặng lòng với những bụi lùng lác đác đó đây. Chúng ta tin chắc, tiếng nói cuối cùng vẫn là tình yêu, chiến thắng và niềm vui mà Thiên Chúa sẽ dành cho ai được ân thưởng.

 

Sau đoạn đường dài, một thiền sư cùng các đồ đệ ngồi nghỉ trên một bãi cỏ. Thiền sư hỏi, “Bằng cách nào chúng ta có thể trừ hết đám cỏ dại này?”. Một đồ đệ thưa, “Bẩm thầy, chỉ cần cày lên, nắng trời sẽ làm khô héo”; thiền sư lắc đầu. Một người khác, “Bẩm thầy, chỉ cần châm lửa đốt cháy”; thiền sư cũng lắc đầu. Một người khác, “Thưa thầy, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, nên chỉ cần nhổ một lần cho hết cỏ”; thiền sư mỉm cười. Sau cùng, ông bảo, “Mỗi người hãy suy nghĩ cách tốt nhất và chọn cho mình một mảnh đất để thực nghiệm”. Một năm sau, thầy trò cùng dừng chân ở bãi cỏ năm trước; lạ thay, giờ đây không còn là bãi cỏ nhưng thay vào đó là một ruộng lúa xanh ngát. Bấy giờ thiền sư mới nói, “Muốn diệt hết cỏ dại ở bãi hoang, chỉ có một cách hay nhất, đó là ra sức trồng cấy mùa màng lên đó”.

 

Anh Chị em,

 

Cuộc sống không phải lúc nào cũng êm ả, nhưng lắm lúc là bão tố nhất là khi sự dữ lên ngôi. Vấn đề không phải là làm sao chịu đựng cho qua cơn bão, nhưng làm sao để chúng ta có thể nhảy múa dưới cơn mưa.

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

 

“Lạy Chúa, xin đổi mới tâm hồn con, cho con biết gieo mùa qua việc nên thánh mỗi ngày bằng các việc lành phúc đức”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)