Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Hãy đến mà xem

Tác giả: 
Lm Trịnh Ngọc Danh

 

II TN / B ( Ga. 1: 35- 42 )

“ HÃY ĐẾN MÀ XEM”

 

“ Hãy đến mà xem”.

Đó là câu trả lời của Chúa Giêsu, khi hai ông Andrê và Gioan, những môn đệ của Ông Gioan Tẩy giả hỏi Ngài: “ Thưa Thầy, Thầy ở đâu”?

Có lẽ hai môn đệ của ông Gioan, nhờ sự giới thiệu của thầy, cũng đã tin Đấng ấy là “ Đấng Mêsia”, là “ Chiên Thiên Chúa”, nên khi thấy Chúa Giêsu đi qua, các ông  cảm thấy không cần hỏi: Thưa Thầy, Thầy có phải là Đấng Mêsia không?, nhưng điều mà họ muốn biết chính xác đây có phải là Đấng Mêsia bằng xương bằng thịt, có những sinh hoạt như  con người thật không hay như một Đấng thiêng liêng lúc ẩn lúc hiện, nên hai ông mới đặt câu hỏi: “ Thưa Thầy, Thầy ở đâu”?

Không biết suốt cả ngày hôm đó, hai ông Andrê và Gioan đã thấy được gì về chỗ ở và về bản thân Đấng Mêsia, mà chẳng thấy họ tiết lộ điều chi, hay là Chúa Giêsu cấm không cho các ông tiết lộ với ai về những gì hai ông đã thấy chăng!

Về nhà, Andrê đã tiết lộ cho em ông là Simon: “ Chúng tôi đã gặp Đấng Mêsia, Đấng Kitô rồi”; và sau đó, ông vội vã dẫn Simon đến gặp Đấng ấy. Nhìn thấy Simon, Đấng ấy đã cải tên cho Simon là Kêpha, tức là Phêrô.Và có lẽ cả anh em ông Gioan cũng đã đến gặp Đấng ấy.

 

“ Hãy đến mà xem” là một gợi ý, một kích thích, một lời mời gọi cho những ai muốn thỏa mãn những gì mình đang mong mỏi, kiếm tìm.

Nghe nói chỗ này , chỗ kia có nhiều danh lam thắng cảnh đẹp; nếu không làm một chuyến du lịch, không ra đi đến đó để được tận mắt thấy tai nghe, thì làm sao tin được những lời đồn đãi kia là có thật! Chính nhờ “ mắt thấy tai nghe” người thật việc thật mới củng cố được niềm tin của chúng ta.

Chúa Giêsu đã không trực tiếp trả lời câu hỏi của hai ông Andrê và Gioan là Ngài ở chỗ này hay chỗ kia, nhưng Ngài đã mời hai ông “ đến mà xem”. “Đến mà xem” Đấng Cứu Thế có phải là con người thực sự cũng ăn, cũng uống, cũng sinh hoạt như hai ông, như mọi người khác không.

 

“ Hãy đến mà xem” là một lời kêu gọi tự nguyện, không ép buộc.

Nếu tự trong tâm hồn không có niềm tin, không có tâm tình mong đợi Đấng Mêsia, không có nỗi khát khao mong tìm gặp được Đấng ấy, thì lời mời gọi : “Hãy đến mà xem” cũng chỉ là một lời mời gọi bình thường không có gì  hấp dẫn, không thôi thúc người được gọi mời nhanh chóng tiến bước đến mà xem.

Với một tấm lòng mong đợi Đấng Cứu Thế đến và khao khát được nhìn thấy Ngài, khi được thấy giới thiệu Đấng ấy là “ Chiên Thiên Chúa”, Andrê và Gioan đã vội vàng đi theo không chút do dự, như đón nhận được một tin vui, và tin rằng Con Người ấy là thật như lời thầy mình nói; hay như Nathanaen, khi nghe ông Philipphê giới thiệu: “ Chúng tôi đã gặp Đấng đã được Môisen ghi trong luật và các tiên tri nói đến, là Đức Giêsu, con ông Giuse ở Nazareth”, đã chê bai: “ Ở Nazareth nào có cái gì hay!” Philipphê bảo: “ Hãy đến mà xem”. Và Nathanaen đã trở thành môn đệ của Thầy Giêsu.

 

“ Hãy đến mà xem” còn là một thái độ, tâm trạng của người muốn đi kiếm tìm sự thật, đi tìm chân lý cho cuộc sống, cho thân phận con người. Đến mà xem để xác tín, để củng cố niềm tin. Đối với người Kitô hữu, “ Hãy đến mà xem” là tiếng gọi của đức tin, là tiếng gọi ra đi tìm thánh ý Thiên Chúa, là tiếng gọi của đức mến. Chúng ta không được Thiên Chúa kêu gọi trực tiếp như Môisê hay như Samuen, nhưng Ngài kêu gọi chúng ta qua những dấu chỉ, qua những giáo huấn của Chúa và của Giáo hội, qua những thực tại của cuộc sống…Như thế, tiếng gọi thì vô số, điều quan trọng là chúng ta có nhận ra những tiếng gọi ấy bằng thái độ nào!

 

“ Thưa Thầy, Thầy ở đâu”?

Đó là câu hỏi chúng ta thường đặt ra với Thiên Chúa khi gặp túng thiếu hoạn nạn, khi bị đời hất hủi bạc đãi, khi phải phiền não lo âu… Và Chúa cũng đã mời gọi chúng ta: “ Hãy đến mà xem”. Cũng như hai môn đệ của ông Gioan Tẩy gỉa, chúng ta ngày nay đã được biết, đã được nghe nói về “Đấng Cứu Thế”, về “ Con Thiên Chúa” xuống thế làm người để cứu chuộc nhân loại, đã chọn Ngài làm cứu cánh cho cuộc sống, đã tin vào Ngài, đã được làm con cái cũa Ngài.. thì đừng thắc mắc: “ Thưa Thầy, Thầy ở đâu”?  nữa mà “hãy đến mà xem”.

Hãy đến hang đá Bêlem để thấy Chúa cùng cảnh ngộ. Hãy nhìn vũ trụ, trăng sao để thấy Chúa đang ở đó. Hãy lên Đồi Canvê để thấy lòng thương xót Chúa vô bờ bến đã dành cho chúng ta, những con cái của Ngài. Hãy nhìn anh em để thấy Chúa đang sống, đang đồng hành với chúng ta. Hãy đến dự Tiệc Thánh Thể để chiêm ngắm Chúa hiện diện, để hưởng lương thực trường sinh…

Vì chúng ta “đã được biết những mầu nhiệm Nước Trời”. Nên “ phúc cho mắt các con, vì được thấy, và phúc cho tai các con, vì được nghe”. Đừng để cho Thiên Chúa phải quở trách: “ Vì lòng dân này đã ra chai đá, họ đã bịt tai và nhắm mắt lại, kẻo mắt thấy được, tai nghe được” ( Mt. 13: 10-17).

 

 “ Chúng tôi đã gặp Đấng Kitô rồi!”

Về nhà, Andrê đã tiết lộ cho em ông là Simon: “ Chúng tôi đã gặp Đấng Mêsia, Đấng Kitô rồi”; và sau đó, ông vội vã dẫn Simon đến gặp Đấng ấy; và có lẽ cả anh em ông Giacôbê cũng làm như thế.

Về phần chúng ta, chúng ta cũng đã thấy, đã biết, đã nghe về “ Cha” chúng ta ở trên trời. Là con cái của Người Cha ấy, chúng ta cũng có nhiệm vụ phải giới thiệu Người Cha chúng ta cho mọi người thấy và biết để “ Nước Cha trị đến, Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời”.

 

Nhiệm vụ của mỗi người Kitô hữu, của những con cái của Thiên Chúa, tùy theo phận vụ của mình, không phải chỉ nhận biết Ngài là Cha, là Thiên Chúa cho riêng mình, vì lợi ích cho bản thân mỗi người, nhưng là giới thiệu Thiên Chúa với mọi người. Bao lâu chúng ta còn khép kín Thiên Chúa chỉ nơi cõi lòng mình thì bấy lâu Thiên Chúa còn chưa được mọi người biết đến, và Ngài  vẫn còn kêu gọi chúng ta giới thiệu Ngài với mọi người.

Nhiệm vụ của chúng ta là kêu gọi mọi người “đến mà xem”. Nhưng đến mà xem những gì nơi chúng ta là môn đệ, là con cái Thiên Chúa? Đến mà xem những cuộc sống ích kỷ, ghen tuông, thù hận hay đến mà xem những cuộc sống bác ái và yêu thương!

Cách tốt nhất để giới thiệu Thiên Chúa với mọi người không gì khác hơn là sống và thực hành những gì Thiên Chúa truyền ban vì lợi ích của con người.

Bước ra khỏi cái vỏ bọc cá nhân ích kỷ để tìm kiếm tiếng gọi của Thiên Chúa như Môsê đã nhanh chóng đáp lại : “ Này con  đây!”, bằng một tâm tình khiêm tốn, tuân phục, dù tự biết mình bất xứng, bất tài; hay như Samuen đã nhanh chóng đáp lại tiếng gọi , khi biết tiếng gọi ấy là tiếng gọi của Thiên Chúa “ Lạy Chúa, xin hãy phán, vì tôi tớ Chúa đang lắng nghe”; hay gần thời đại chúng ta hơn, như Andrê và Gioan, khi gặp được Đấng Mêsia, đã vội vã về đưa Simon và Giacôbê đến gặp Đấng ấy.

 

Thiên Chúa vẫn luôn kêu gọi chúng ta “ hãy đến mà xem” cách gián tiếp hay trực tiếp, bằng nhiều cách, tùy theo khả năng, phận vụ của từng người. Điều quan trọng là chúng ta có biết lắng nghe để nhận ra tiếng Chúa gọi hay không. Khát vọng, khiêm nhu, kiếm tìm tiếng gọi của Chúa sẽ gặp được tiếng gọi của Ngài.

Gặp rồi, thấy rồi, biết rồi thì phải ra đi làm chứng, giới thiệu cho người chưa biết. Đó là nhiệm vụ của người Kitô hữu, của người con Thiên Chúa: “ Lạy Chúa, này tôi xin đến để thực thi ý Chúa”.( Tv 39:8a).

Nhưng giới thiệu, làm chứng cho người khác biết bằng cách nào?

Đó là câu hỏi mà mỗi người trong chúng ta phải tự tìm ra câu trả lời nơi cuộc sống và nơi chính mình trên con đường truyền giáo.

 

Lm Trịnh Ngọc Danh