Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Sống trong ân sủng, nếm hưởng thiên đàng - Biển cả thẳm sâu, lòng người sâu thẳm

Tác giả: 
Lm Minh Anh

SỐNG TRONG ÂN SỦNG, NẾM HƯỞNG THIÊN ĐÀNG

 

“Chỉ Thiên Chúa, Đấng làm cho mọc lên”;

“Anh em là cánh đồng của Thiên Chúa”.

 

“Năng đặt tay trên lòng con và tự nhủ, ‘Chúa ở với tôi, trong tôi’; dần dần, Chúa sẽ cho con nếm hạnh phúc ấy. Sống bên Chúa, con sẽ nên thánh; thiên đàng không gì khác là Thiên Chúa hiện diện”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

Những lời trên đây của Hồng Y Phanxicô Xaviê đưa chúng ta về một chi tiết rất nhỏ vốn không ít người bỏ qua nhưng lại là một chi tiết đầy thú vị của Tin Mừng hôm nay. Đó là sau một ngày giảng dạy, thầy trò Chúa Giêsu kéo về nhà bà nhạc của Phêrô; bà đang bệnh, Ngài chữa cho khỏi. Bà nhạc Phêrô sống trong tình trạng ân sủng, trong ơn nghĩa Chúa và đây cũng là chủ đề chúng ta cùng dừng lại.

Việc Chúa Giêsu đứng bên giường người bệnh vốn đang sốt nặng, nâng bà chỗi dậy để bà có thể phục vụ các ngài thực sự là một phép lạ, một phép lạ mà những người yêu mến Thiên Chúa thâm thuý không coi đó là một “phép lạ đương nhiên”. Ở đó, Chúa Giêsu không nói một lời; người chứng kiến không có lấy một phản ứng; và cũng chẳng có ai một biểu lộ một thần thái của ngưỡng mộ và biết ơn. Xem ra, đây là một thói quen dung dị thường ngày của Chúa Giêsu; Ngài vào một nhà một ai đó, thấy có người bệnh, Ngài nâng người ấy ra khỏi giường. Vậy mà không phải thế, trình thuật đơn sơ này sẽ nói với chúng ta nhiều hơn.

Những gì xảy đến với bà nhạc của Phêrô cho thấy tình trạng của một linh hồn thường xuyên sống trong ân sủng của Thiên Chúa, một tình trạng ở trong ơn thánh Chúa của những ai thiết tha yêu mến Người. Vì thế, chỉ một mình đương sự mới hiểu được đó là một phép lạ cả thể Chúa dành cho mình, đang khi với những người khác thì không; với họ, đó chỉ là “những phép lạ đương nhiên”, chẳng cần lưu ý, chẳng cần biết ơn. Những người sống trong ân sủng bộc lộ một niềm vui sướng cũng như lòng biết ơn sâu kín của họ với chỉ một mình Thiên Chúa, Đấng đang hiện diện đầy tràn trong họ. Ở đây, bà nhạc Phêrô thể hiện niềm vui và lòng biết ơn của mình qua việc nhanh chóng chỗi dậy hớn hở phục vụ các ngài mà đố ai biết ánh mắt trìu mến và nụ cười biết ơn kín nhã của bà dành riêng cho Chúa lúc ấy ra làm sao; ánh mắt hạnh phúc của người thọ ơn cũng như của người ban ơn là ánh mắt của những người đang yêu mến nhau… và đó là thiên đàng; vì lẽ, ở đó, Thiên Chúa hiện diện.

Chúng ta thường tập trung sự chú ý vào những phép lạ đặc thù được ngóng trông để rồi rướn mình lóng nhóng đang khi các phép lạ Chúa ban mỗi ngày, chúng ta lại bỏ quên. Chúng ta coi chúng là “những phép lạ đương nhiên”; tệ hơn, chẳng có gì là lạ để chúng ta phải lưu ý và biết ơn. Trong lãnh vực thiêng liêng, đó có thể là một lần xưng tội được nhiều ơn ích, một lần rước Chúa sốt sắng, một ánh sáng rọi soi hay một buổi xét mình nghiêm túc; trong lãnh vực thể chất, đó có thể chỉ là việc được Chúa cho ăn ngon ngủ ngon, hoặc qua một cơn sốt.

Lời Chúa hôm nay nói với chúng ta rằng, không cần phải đòi hỏi một sự chữa lành đặc biệt nào, chỉ cần xác tín, Chúa đang nhìn tôi, đang ở trong tôi, ban cho tôi những gì cần thiết; phần tôi, giữ mình sạch tội, giữ lửa yêu mến; và đó là những phép lạ thực sự chứ không phải là những điều “đương nhiên”. Đó chính là sống trong ân sủng, nếm hưởng thiên đàng. Thánh Phaolô nói trong bài đọc thứ nhất hôm nay, “Tôi trồng, Apollô tưới, Thiên Chúa mới là người cho mọc lên”; thế nhưng, người trồng kẻ tưới phải là những người sống trong ân sủng. Không có ân sủng, không có ơn thánh; không ai đủ sức trồng, chẳng ai đủ sức tưới. Vì thế, nên thánh là sống bên Chúa; có Chúa ở cùng, có “Đấng làm cho mọc lên mọi sự” và đó là thiên đàng. Thánh Vịnh đáp ca hôm nay không nói, “Phúc thay dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình” đó sao?

Danh hài Charlie Chaplin, ở tuổi 88, viết cho con gái Geraldine, “Không có gì vĩnh cửu trong thế giới này, kể cả những phiền muộn của chúng ta. Ba thích đi dạo dưới cơn mưa, vì không ai có thể nhìn thấy nước mắt của ba. Nếu con nhìn mặt trăng, con thấy vẻ đẹp của Chúa; nếu con nhìn mặt trời, con thấy sức mạnh của Người; nếu con nhìn tấm gương, con thấy tác phẩm đẹp nhất của Thiên Chúa. Hãy tin Thiên Chúa và tận hưởng cuộc sống với những phép lạ Người ban cho con mỗi ngày. Đời là một chuyến du hành, con hãy sống ngày hôm nay vì ngày mai có thể sẽ không đến”.

 

Anh Chị em,

“Phúc cho ai có tâm hồn trong sạch vì họ sẽ được nhìn xem Thiên Chúa”. Thiên Chúa và trời đất đầy vinh quang Chúa sẽ được nhìn thấy khi chúng ta sống trong sạch, đơn sơ; nghĩa là sống trong tình trạng sạch tội, tình trạng ân sủng, trong sự hiện diện yêu thương của Người.

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin mở mắt cho con nhìn thấy, ơn thánh Chúa đang bao bọc con; để hôm nay, con chợt nhận ra rằng, con đang nếm hưởng thiên đàng”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

 

BIỂN CẢ THẲM SÂU, LÒNG NGƯỜI SÂU THẲM

 

“Chúa làm chủ trái đất cùng muôn vật muôn loài”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay mời chúng ta tiến ra một biển hồ xinh đẹp; ở đó, chúng ta quan chiêm Chúa Giêsu, Đấng thấu nhìn vực thẳm, biển khơi và cả lòng dạ con người; dẫu cho biển cả thẳm sâu, lòng người sâu thẳm. Trong một vài phút, chúng ta chiêm ngắm Chúa Giêsu, một con người đã hấp dẫn đám đông đến thế và nhất là các môn đệ đầu tiên, đến nỗi họ đã bỏ hết mọi sự mà đi theo Ngài, Đấng mà Thánh Vịnh đáp ca hôm nay reo lên, “Chúa làm chủ trái đất cùng muôn vật muôn loài”.

Lần dở các trang Tin Mừng, chúng ta biết Chúa Giêsu có thể giảng dạy bất cứ nơi đâu. Ngài giảng trong hội đường, trong đền thờ, giữa đồng lúa, trên thảm cỏ, giữa người lớn, giữa trẻ nhỏ; nhiều lần trên núi, ít lần dưới đồi, thi thoảng ở bờ biển và hôm nay, bối cảnh xảy ra trên một bờ hồ. Thánh Luca ghi nhận, “Dân chúng chen nhau lại gần Chúa Giêsu để nghe lời Thiên Chúa”.

Với những con người này, biển là tất cả. Biển là nước, là lương thực, là sự sống, là giao thương, là vận chuyển; bên cạnh đó, biển còn là một đối tượng của vẻ đẹp, một gợi hứng mời gọi chiêm ngắm. Tuy nhiên, bên dưới bề mặt tĩnh lặng thường ngày và xanh thẳm của nó, biển còn cả một thế giới sâu thẳm chưa được biết đến với những con người lưng nám chân trần này. Chúa Giêsu có đó, Ngài sẽ dò thăm chiều sâu của biển, và qua đó, Ngài sẽ giúp những con người này khám phá chiều sâu của lòng mình hầu họ có thể nhận ra bao điều bí ẩn của đức tin và kế hoạch của Chúa Trời, Đấng thấu nhìn vực thẳm và lòng người, cũng là Đấng tạo thành trời đất biển khơi cùng muôn loài trong đó.

Thật không khó để Chúa Giêsu cuốn hút một đám đông hiếu kỳ vốn đã dành cho Ngài một chút thời gian để lắng nghe Ngài; nhưng để mời gọi một ai đó cam kết cống hiến trọn cả cuộc đời mình cho kế hoạch cứu độ mà Ngài vừa khởi sự thì quả là điều không dễ. Vì thế, Ngài quyết định bước xuống một chiếc thuyền, thuyền của Phêrô; xin ông đưa ra xa bờ một chút và ngồi trên đó, lắc lư trên sóng, Ngài giảng dạy dân chúng. Thật, sẽ không có hình ảnh nào đẹp hơn, lãng mạn hơn!

Những gì Chúa Giêsu đòi hỏi Phêrô ban đầu xem ra thật nhẹ nhàng, dễ chịu; chỉ cần Phêrô hy sinh một phần nào vật chất, cụ thể là chiếc thuyền, và tỏ ra hào phóng một chút là đủ. Thế nhưng, để có thể dẫn Phêrô đi xa hơn, đủ lâu hơn với một tương quan bền bỉ, cam kết, sống chết hơn… Chúa Giêsu sẽ thách thức niềm tin của ông, một thách thức có thể đi ngược lại lý trí, kinh nghiệm cũng như sự thoải mái của cá nhân ông. Vậy là Ngài đề nghị Phêrô hãy cùng Ngài “ra chỗ nước sâu”.

Phêrô không cự nự, chẳng ngần ngừ ngoài việc thú nhận thất bại của mình, “Chúng tôi vất vả suốt đêm mà không bắt được gì hết”. Phêrô không lý sự cho dù biển giả là sinh nghề tử nghiệp của ông; trái lại, Phêrô ngoan nguỳ, mềm mỏng, chọn cho mình sự khờ dại trước một Thiên Chúa thượng trí vô song như bài đọc Côrintô hôm nay nhắc đến, “Sự khôn ngoan của thế gian này là sự điên dại đối với Thiên Chúa”; Đấng “bắt chợt những người khôn ngoan ngay trong xảo kế của họ”; Đấng “biết tư tưởng của những người khôn ngoan là hão huyền”. Vì thế, Phêrô lên tiếng, “Nhưng vì lời Thầy, tôi sẽ thả lưới”. Điều đã xảy ra là một mẻ cá kỳ lạ, không phải trả đồng nào, không phải thức trắng đêm, được tặng không sau đó. Và này, Chúa Giêsu, Đấng thấu nhìn vực thẳm biển khơi đã làm được một điều còn hơn cả mẻ cá kỳ lạ, một điều không ai ngờ tới, đó là biến đổi những tâm hồn để mai đây, họ sẽ đi lưới người như lưới cá; Phêrô, Anrê, Giacôbê và Gioan, những con người đặt Ngài làm chủ trên cuộc đời mình như Ngài đã làm chủ trên cá biển chim trời; những con người rồi đây sẽ đem về cho Chúa những mẻ cá kỳ diệu hơn, những mẻ cá tươi rói các linh hồn, sẽ chất ngất trên con thuyền Giáo Hội.

Trong mọi đấng bậc, Chúa Giêsu đã bước xuống con thuyền cuộc đời mỗi người chúng ta và hẳn Ngài cũng đã làm một điều kỳ diệu nào đó; thế nhưng, chúng ta có ngạc nhiên không? Nỗi ngạc nhiên có xâm chiếm toàn bộ con người chúng ta như đã xâm chiếm Phêrô không? Phải chăng, chẳng có gì đáng ngạc nhiên vì chúng ta nghĩ rằng, những gì tốt đẹp hay thành công đều là do bản thân mình. Người kiêu ngạo sẽ nghĩ như thế nhưng kẻ khiêm nhượng thì không, họ nhận ra bàn tay uy quyền của Đấng tạo thành trời đất biển khơi cùng muôn loài trong đó, để như Phêrô, họ sẽ sụp lạy dưới chân Ngài và thưa lên, “Lạy Chúa, xin tránh xa con vì con là người tội lỗi”.

Trên một chuyến tàu xuyên đại dương, vị giám mục kể cho một giáo sĩ trẻ về cuộc đời gian khổ của mình; sau đó, ngài xin anh nói về ơn gọi của anh. Anh tự mãn, “Dễ thôi. Tất cả là Thiên Chúa cần con”. Giám mục nói, “Này bạn, quả là trùng hợp. Như tôi nhớ, trong Thánh Kinh, chỉ có một lần Chúa nói, Ngài cần một điều gì đó; thì trên đường vinh thắng vào Giêrusalem, Ngài nói, Ngài cần một con lừa”.

 

Anh Chị em,

Nếu chúng ta biết hạ mình như Phêrô, Chúa Giêsu cũng sẽ nói với mỗi người, “Đừng sợ, từ đây con sẽ là kẻ chinh phục người ta”; vì lẽ, rất nhiều linh hồn đang hối hả đi qua thế giới này mà không biết sẽ đi về đâu, cũng không tận hưởng tình yêu của Đấng làm chủ trái đất cùng muôn vật muôn loài.

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, Chúa biết lòng con, Chúa biết sức con; xin đưa con ra chỗ nước sâu, ở đó, con sẽ ngụp lặn trong ân sủng của lòng thương xót Chúa; bấy giờ, con mới có thể lưới được những mẻ cá tươi rói của các linh hồn”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)