Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Phung vu Lời Chúa: Chúa Nhật 25 TNA

Tác giả: 
Cao Tấn Tĩnh

Chúa Nhật 25 TN A
Phụng Vụ Lời Chúa

 

   Bài Ðọc I: Is 55, 6-9

"Tư tưởng Ta không phải là tư tưởng các ngươi".

Trích sách Tiên tri Isaia.

Hãy tìm Chúa khi còn tìm được, hãy kêu cầu Người khi Người còn ở gần. Kẻ gian ác, hãy bỏ đường lối mình, và kẻ bất lương, hãy bỏ những tư tưởng mình, hãy trở về với Chúa, thì Người sẽ thương xót; hãy trở về với Thiên Chúa chúng ta, vì Chúa rộng lòng tha thứ.

Vì tư tưởng Ta không phải là tư tưởng các ngươi, và đường lối các ngươi không phải là đường lối của Ta, Chúa phán như vậy. Như trời cao hơn đất thế nào, thì đường lối Ta vượt trên đường lối các ngươi, và tư tưởng Ta cũng vượt trên tư tưởng các ngươi thế ấy.

Ðó là lời Chúa.

 

    Ðáp Ca: Tv 144, 2-3. 8-9. 17-18

Ðáp: Chúa ở gần mọi kẻ kêu cầu Người (c. 18a).

Xướng: 1) Hằng ngày tôi sẽ chúc tụng Chúa, và tôi sẽ khen ngợi danh Chúa tới muôn đời. Chúa vĩ đại và rất đáng ngợi khen, sự vĩ đại của Chúa không thể đo lường được. - Ðáp.

2) Chúa nhân ái và từ bi, chậm bất bình và giàu ân sủng. Chúa hảo tâm với hết mọi người, và từ bi với mọi công cuộc của Chúa. - Ðáp.

3) Chúa công minh trong mọi đường lối, và thánh thiện trong việc Chúa làm. Chúa gần gũi mọi kẻ kêu cầu Người, mọi kẻ kêu cầu Người cách thành tâm. - Ðáp.

 

    Bài Ðọc II: Pl 1, 20c-24. 27a

"Ðối với tôi, sống là Ðức Kitô"

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Philipphê.

Anh em thân mến, dù tôi sống hay tôi chết, Ðức Kitô sẽ được vẻ vang trong thân xác tôi. Vì đối với tôi, sống là Ðức Kitô, còn chết là một mối lợi. Nhưng nếu sống trong xác thịt này đem lại cho tôi kết quả trong việc làm, thì tôi không biết phải chọn đàng nào. Tôi đang lúng túng trong hai điều này: là ước ao chết để được ở với Ðức Kitô thì tốt hơn bội phần, nhưng cứ ở lại trong xác thịt thì cần thiết cho anh em. Anh em hãy sống xứng đáng với Tin Mừng của Ðức Kitô.

Ðó là lời Chúa.

 

    Alleluia: Lc 19, 38

Alleluia, alleluia! - Chúc tụng Ðức Vua, Ðấng nhân danh Chúa mà đến; bình an trên trời và vinh quang trên các tầng trời. - Alleluia.

 

     Phúc Âm: Mt 20, 1-16a

"Hay mắt bạn ganh tị, vì tôi nhân lành chăng".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này rằng: "Nước trời giống như chủ nhà kia sáng sớm ra thuê người làm vườn nho mình. Khi đã thoả thuận với những người làm thuê về tiền công nhật là một đồng, ông sai họ đến vườn của ông. Khoảng giờ thứ ba, ông trở ra, thấy có những người khác đứng không ngoài chợ, ông bảo họ rằng: "Các ngươi cũng hãy đi làm vườn nho ta, ta sẽ trả công cho các ngươi xứng đáng". Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu và thứ chín, ông cũng trở ra và làm như vậy.

Ðến khoảng giờ thứ mười một ông lại trở ra, và thấy có kẻ đứng đó, thì bảo họ rằng: "Sao các ngươi đứng nhưng không ở đây suốt ngày như thế?" Họ thưa rằng: "Vì không có ai thuê chúng tôi". Ông bảo họ rằng: "Các ngươi cũng hãy đi làm vườn nho ta".

Ðến chiều chủ vườn nho bảo người quản lý rằng: "Hãy gọi những kẻ làm thuê mà trả tiền công cho họ, từ người đến sau hết tới người đến trước hết." Vậy những người làm từ giờ thứ mười một đến, lãnh mỗi người một đồng.

Tới phiên những người đến làm trước, họ tưởng sẽ lãnh được nhiều hơn, nhưng họ cũng chỉ lãnh mỗi người một đồng. Ðang khi lãnh liền, họ lẩm bẩm trách chủ nhà rằng: "Những người đến sau hết chỉ làm có một giờ, chúng tôi chịu nắng nôi khó nhọc suốt ngày mà ông kể họ bằng chúng tôi sao"? Chủ nhà trả lời với một kẻ trong nhóm họ rằng: "Này bạn, tôi không làm thiệt hại bạn đâu, chớ thì bạn đã không thoả thuận với tôi một đồng sao?" Bạn hãy lấy phần bạn mà đi về, tôi muốn trả cho người đến sau hết bằng bạn, nào tôi chẳng được phép làm như ý tôi muốn sao? Hay mắt bạn ganh tị, vì tôi nhân lành chăng? Như thế, kẻ sau hết sẽ nên trước hết, và kẻ trước hết sẽ nên sau hết".

Ðó là lời Chúa.

 

Suy Niệm Cảm Nghiệm

Món hàng lao động được bày bán như bị ế ẩm... nhưng lại là món hàng đắt giá nhất

 

Con người thường hay bị mắc kẹt giữa công bằng và lòng thương xót. Thậm chí ho cho rằng phải công bằng đã rồi mới thương xót sau. Nên theo họ, nếu bất chấp công bằng thì chẳng bao giờ thật sự thương xót. Thương xót mà không công bằng là nhu nhược và dung túng sự dữ. Và chính vì thế họ thường lấy chính chân lý, công lý và luật lệ là những gì giúp giải phóng và thăng hóa con người để tiêu diệt chính con người, để ném đá những nạn nhân vấp phạm.

Đúng thế, về chính tội lỗi, tự bản chất là sự dữ, thì không một ai được yêu thích và để cho nó lộng hành và gây tác hại đến công ích và từng người trong xã hội. Thế nhưng, về con người tội nhân, họ cần được thương xót, vì là loài tạo vật vô cùng hèn hạ, khốn nạn và tội lỗi như bất cứ con người nào muốn ném đá họ. 

Cho dù bản thân chúng ta có chẳng may là nạn nhân của họ, bị họ xúc phạm tới, gây thiệt hại cho chúng ta về luân lý, tâm ý hay thể lý, chúng ta lại càng phải bù đắp lại tội phạm hay sự dữ của họ gây ra bằng sự lành nữa. Ở chỗ, chẳng những đừng tát lại họ theo luật công bằng mắt đền mắt răng đền răng, trái lại còn chìa cả má kia cho họ tát nữa (xem Luca 6:29) theo đường lối lấy sự lành át sự dữ như ánh sáng xua tan tăm tối.

Đó là đường lối của Thiên Chúa, là tinh thần Phúc Âm, là những gì liên quan đến phúc đức trọn lành được Con Thiên Chúa làm người dạy cho chung con người và riêng Kitô hữu là thành phần môn đệ của Người ở Bài Giảng Trên Núi (Xem Mathêu đoạn 5 và Luca đoạn 6). Nhưng lại là những gì vượt lên trên bản tính yếu hèn, phản lại với bản năng tự vệ và bất khả với khuynh hướng công bằng trả thù rửa hận của con người.

Bởi thế mà chẳng lạ gì, qua miệng Tiên Tri Isaia, ở Bài Đọc 1 hôm nay, Thiên Chúa đã phải công nhận rằng: 

"Tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi, và đường lối của các ngươi không phải là đường lối của Ta, Chúa phán như vậy. Như trời cao hơn đất thế nào, thì đường lối của Ta cũng vượt trên đường lối của các ngươi, và tư tưởng của Ta cũng vượt trên tư tưởng của các ngươi thế ấy".

Quả vậy, chính vị đại tông đồ Phaolô mà có lúc còn cảm thấy bối rối, không biết phải chọn lựa thế nào cho đẹp ý Chúa nhất, khôn ngoan nhất và có lợi nhất có cả bản thân mình lẫn tha nhân. Trong Thư gừi Giáo Đoàn Philiphê ở Bài Đọc 2 hôm nay, ngài đã tự thú thế này: 

"Nếu sống trong xác thịt này đem lại cho tôi kết quả trong việc làm, thì tôi không biết phải chọn đàng nào. Tôi đang lúng túng trong hai điều này: là ước ao chết để được ở với Ðức Kitô thì tốt hơn bội phần, nhưng cứ ở lại trong xác thịt thì cần thiết cho anh em".

Nếu phải chọn giữa xấu và tốt thì còn dễ phân biệt, hay chọn giữa công bằng và bất công cũng không khó cho lắm, còn chọn giữa hai sự lành thì hơi khó chọn sự trọn lành hơn, như hợp của Thánh Phaolô trong Bài Đọc 2 hôm nay. Còn trường hợp trong dụ ngôn được Chúa Giêsu nói đến trong Bài Phúc Âm hôm nay liên quan đến việc trả lương cho nhân viên được thuê mướn sớm muộn làm vườn nho cho chủ vườn nho thì sao? 

Dường như sự kiện hay đường lối trả lương hơi khác thường, nếu không muốn nói là kỳ cục của chủ vườn nho này xẩy ra ở giữa vùng tranh tối tranh sáng. Cả hai bên chủ tớ đều có lý của mình về vấn đề số lương ấy. Ở chỗ, nhân viên căn cứ vào công bằng, còn chủ nhân nại vào quyền ban phát của mình. 

"Tới phiên những người đến làm trước, họ tưởng sẽ lãnh được nhiều hơn, nhưng họ cũng chỉ lãnh mỗi người một đồng. Ðang khi lãnh liền, họ lẩm bẩm trách chủ nhà rằng: 'Những người đến sau hết chỉ làm có một giờ, chúng tôi chịu nắng nôi khó nhọc suốt ngày mà ông kể họ bằng chúng tôi sao'? Chủ nhà trả lời với một kẻ trong nhóm họ rằng: 'Này bạn, tôi không làm thiệt hại bạn đâu, chớ thì bạn đã không thoả thuận với tôi một đồng sao?' Bạn hãy lấy phần bạn mà đi về, tôi muốn trả cho người đến sau hết bằng bạn, nào tôi chẳng được phép làm như ý tôi muốn sao? Hay mắt bạn ganh tị, vì tôi nhân lành chăng?"

Thế nhưng, nếu vẫn cứ xét theo lý, cuối cùng phần thắng đã về chủ và nhân viên đành phải biết thân biết phận mình trước việc làm vừa công minh của chủ, ở chỗ ông chủ đã mặc cả đàng hoàng với kẻ làm thuê và họ cũng đã hoàn toàn đồng ý với chủ họ mới đi làm cho chủ, vừa nhân lành của chủ, ở chỗ ông đã sử dụng quyền sở hữu của mình để rộng lượng ban phát không chỉ căn cứ vào ở việc làm mà còn vào chính lòng của con người làm việc cho ông nữa. 

Ông chủ vườn nho trong dụ ngôn của Bài Phúc Âm hôm nay quả thực đã nhìn thấu tận thâm tâm của những con người đến làm vườn nho vào giờ cuối cùng, chỉ có một giờ duy nhất và đã trả lương cho họ cũng một đồng, như ba nhóm thợ đến trước họ làm nhiều hơn họ trong ngày. 

Họ chẳng những xứng đáng được số lương đồng đều với các người thợ đến trước họ mà họ còn xứng đáng được hơn như vậy nữa, đến độ có thể nói, được chính tấn lòng vô cùng quảng đại của chủ. 

Không phải hay sao, thành phần thợ được gọi đến làm vườn nho cuối cùng trong ngày và ngắn nhất này: trước hết, họ không lười, vì cũng đã ra đứng đợi để được thuê ngay từ đầu ngày như thành phần thợ được thuê đầu tiên; sau nữa, họ đã tỏ ra nhẫn nại đợi chờ để được thuê mướn đi làm, chứ không chán nản bỏ về, cho dù món hàng lao động của họ được bày bán như bị ế ẩm; chưa hết, họ phải chịu đựng cái nhìn khinh bỉ của khách qua đường, cho họ là bất tài bất lực, vô dụng, chẳng ai thèm thuê, đồ bỏ; sau hết, khi được may mắn thuê mướn, họ không hề mặc cả gì, không đòi hỏi, đi làm liền, làm gì cũng được, hoàn toàn cho chủ, để chủ toàn quyền sai khiến chỉ bảo.

Chính vì thành phần thợ làm vườn nho vào giờ cuối cùng và ngắn ngủi này quả thực đã biết thân phận tôi tớ của mình trước nhan Thiên Chúa (xem Luca 1:38) và trước Lòng Thương Xót Chúa (xem Luca 1:48), mà họ mới có thể vang lên tâm tình của Thánh Vịnh gia trong Bài Đáp Ca hôm nay: "Chúa ở gần mọi kẻ kêu cầu Người". 

1) Hằng ngày tôi sẽ chúc tụng Chúa, và tôi sẽ khen ngợi danh Chúa tới muôn đời. Chúa vĩ đại và rất đáng ngợi khen, sự vĩ đại của Chúa không thể đo lường được. 

2) Chúa nhân ái và từ bi, chậm bất bình và giàu ân sủng. Chúa hảo tâm với hết mọi người, và từ bi với mọi công cuộc của Chúa.

3) Chúa công minh trong mọi đường lối, và thánh thiện trong việc Chúa làm. Chúa gần gũi mọi kẻ kêu cầu Người, mọi kẻ kêu cầu Người cách thành tâm. 

 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên

 

MTN.XXV-A.mp3