Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Ngủ quên tâm linh - Một khởi đầu mới cho một chuyển đổi mới

Tác giả: 
Lm Minh Anh

NGỦ QUÊN TÂM LINH

 

“Điều Thầy bảo các con,

thì Thầy bảo cho tất cả mọi người là: Hãy tỉnh thức!”.  

 

Kính thưa Anh Chị em,

 

Thật lạ lùng, đang sống giữa ban ngày, đi giữa ban ngày, làm bao nhiêu việc giữa ban ngày, vậy mà bước vào năm phụng vụ mới với Chúa Nhật I Mùa Vọng, Chúa Giêsu bảo chúng ta và bảo mọi người rằng, “Hãy tỉnh thức!”. Vậy phải chăng chúng ta đang mơ màng, ngái ngủ hay đang ngủ quên, một sự ‘ngủ quên tâm linh’ vốn rất bất lợi cho linh hồn.

 

Vậy thì tỉnh thức để làm gì? Tỉnh thức để thấy Chúa Giêsu, Đấng đã đến lần thứ nhất trong ngày giáng sinh, sẽ đến lần thứ hai trong ngày quang lâm và Ngài đang đến với mỗi chúng ta mỗi ngày ngay hôm nay. Chúng ta có chú ý đến Ngài không? Đây là một câu hỏi vô cùng quan trọng mà nhiều người đã không hiểu hết ý nghĩa của nó. Chúa Giêsu đã đến nhưng Ngài vẫn đang tiếp tục đến cũng như nhất định Ngài sẽ đến ít nữa trong giờ chết của mỗi người. Vì thế, không nhận thức được sự hiện diện của Ngài, có lẽ chúng ta đã ngủ quên, cách nào đó, một sự ‘ngủ quên tâm linh’.

 

Chúng ta ‘ngủ quên tâm linh’ mỗi khi chúng ta dán mắt nội tâm của mình vào những điều không quan trọng, những gì đã qua và thậm chí những điều lố lăng nhảm nhí của thế giới này. Chăm chú vào các điều ấy, chúng ta không có khả năng chăm chú đến Chúa Kitô. Buồn thay, điều này đang xảy ra hàng ngày khi thế giới đảo điên với bao sự ác vốn đang hành hạ và quấy nhiễu chúng ta mỗi ngày. Các phương tiện truyền thông đua nhau cung cấp thông tin; chúng giành dật nhau và tìm cách lấp đầy thời gian chú ý ngắn ngủi của chúng ta bằng những âm thanh, hình ảnh vốn chỉ thoả mãn trong chốc lát. Kết quả là, con mắt linh hồn và tầm nhìn bên trong của chúng ta về đức tin bị bỏ qua, bị lãng quên hoặc bị gạt bỏ. Vì thế, nhiều người dường như không còn khả năng vượt qua sự ồn ào hỗn loạn đang ngày càng gia tăng để có thể cảm nhận được sự hiện diện của Chúa Giêsu, Đấng Cứu Độ thế giới; vậy mà Ngài đang đứng trước cửa lòng mỗi người, đang gõ rất khẽ vào cánh cửa trái tim và linh hồn; Ngài đang nói rất nhẹ nhàng, những tiếng nói thầm thì với những lời ân phúc, lời cứu độ rất sâu sắc với linh hồn mỗi người.

 

Thế nhưng, để có thể tỉnh thức mà trông đợi, để có thể khỏi ‘ngủ quên tâm linh’, chúng ta phải biết Đấng chúng ta trông đợi là ai. Ngài là Giêsu, Cứu Chúa của linh hồn, Ngài là Đấng thứ tha tội lỗi, Đấng giao hoà chúng ta với Thiên Chúa, Ngài đưa chúng ta vào đời sống ân sủng của con cái Thiên Chúa, Ngài chuẩn bị cho chúng ta dự tiệc Nước Trời và chỉ duy mình Ngài là Đấng ban ơn cứu độ, vì Ngài ban cho chúng ta sự sống đời đời. Biết Ngài, nhận ra Ngài là Đấng chúng ta phải khao khát, chắc chắn chúng ta sẽ được hưởng kiến thiên đàng ngay hôm nay và trong chốn đời đời. Thánh Phaolô nói với chúng ta trong bài đọc thứ hai, “Anh em không còn thiếu ơn nào nữa trong khi mong chờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta tỏ mình ra”. Phải, Thiên Chúa ban cho chúng ta đủ mọi ơn cần thiết để chúng ta đủ sức chu toàn phận vụ Người trao đang khi chúng ta mong chờ ngày Chúa Giêsu trở lại trong vinh quang.

 

Một đệ tử tập tu đã lâu nhưng vẫn chỉ thấy lờ mờ trong đàng tâm linh, một hôm hỏi sư phụ, “Thưa Thầy, con thấy trong cuộc sống, có những người đầy hứng khởi năng động nhưng cũng có nhiều người mỏi mệt, thiếu sinh khí. Vậy đâu là khác biệt?”. Vị thầy đang trù trừ tìm cách giải thích cho đệ tử thì bỗng, trước mặt họ, một con thỏ rừng phóng qua; con chó của thầy trông thấy liền sủa mấy tiếng rồi lao mình đuổi theo. Nghe tiếng sủa và thấy con chó nhà chùa truy đuổi một vật gì đó, các con chó trong làng cũng ùa ra, sủa vang và đâm đầu chạy theo. Thấy thế, vị thầy bảo các đồ đệ theo dõi. Chỉ sau mấy phút, các con chó hàng xóm lủi thủi trở về, con nào con nấy bơ phờ, lưỡi thè dài, mắt mờ đi vì quá mệt; trừ con chó nhà chùa thì chưa thấy về, nó nhất quyết đuổi theo con thỏ. Nhà sư liền hỏi, “Điều gì đã làm nên sự khác biệt?”; người đệ tử hiểu ra và gật đầu, “Thưa Thầy, con đã hiểu; chỉ con chó nhà chùa trông thấy thỏ, những con chó khác thì không”.

 

Anh Chị em,

 

Câu truyện nói lên phần nào hiện trạng của nhiều người trong chúng ta, chúng ta đang mắt sáng lòng trong hay đang bơ phờ mệt mỏi; chúng ta có đang ‘ngủ quên tâm linh’ hay đang tỉnh thức đón chờ Chúa đến? Một lần nữa, bắt đầu Mùa Vọng, Chúa Giêsu đang nói với chúng ta từ nơi sâu thẳm nhất của tâm hồn; Ngài nhẹ nhàng nói, “Thức dậy đi”, “Đừng mê nữa!”. Ngài không la hét, nhưng thì thầm cho những ai dành trọn sự quan tâm cho Ngài. Ước gì chúng ta nghe được tiếng Ngài. Vậy mỗi người cũng hãy thưa lên với Ngài như tâm tình của Isaia trong bài đọc hôm nay, “Xin Chúa băng qua các tầng trời mà ngự xuống”; hoặc như tâm tình của Thánh Vịnh đáp ca, “Lạy Chúa là Thiên Chúa chúng con, xin cho chúng con được phục hồi, xin tỏ thiên nhan hiền từ Chúa ra, hầu cho chúng con được ơn cứu sống”.

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

 

“Lạy Chúa, con ước ao Mùa Vọng này là thời gian đổi mới sâu sắc cho cuộc đời con; để được vậy, xin cho con hết lòng tìm kiếm Chúa và nghe cho được tiếng nói nhẹ nhàng của Chúa mỗi ngày; xin giúp con tránh xa ồn ào của thế giới, để con khỏi ‘ngủ quên tâm linh’ hầu sống với Chúa một cách sâu sắc hơn trong những ngày hồng phúc này”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

 

MỘT KHỞI ĐẦU MỚI CHO MỘT CHUYỂN ĐỔI MỚI

“Lập tức hai ông bỏ lưới mà theo Ngài”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

Thật là ý nghĩa và thú vị khi hôm nay, Giáo Hội mừng kính Thánh Anrê tông đồ, một ngư phủ vốn sẽ cho chúng ta một tấm gương hoàn hảo về cách thức sống Mùa Vọng; có thể nói, Anrê là một con người của ‘một khởi đầu mới cho một chuyển đổi mới’.

Tin Mừng hôm nay tiết lộ nhiều điều đáng cho chúng ta suy nghĩ. Anrê và Phêrô, cả hai đang chăm chỉ làm việc; bỗng ‘một người lạ’ đi ngang qua, cất tiếng gọi, “Hãy theo tôi!”; tức khắc, họ bỏ kế sinh nhai và đi theo người ấy, vậy mà người ấy không ai khác hơn là Chúa Giêsu. Đừng bỏ lỡ những gì đã xảy ra ở đây: một lời mời, “Hãy theo tôi!”; một đáp trả, “Lập tức hai ông bỏ lưới mà theo Ngài”.

Câu chuyện ơn gọi của Anrê khá thích hợp cho những ngày đầu Mùa Vọng, bởi lẽ, Mùa Vọng trước hết, phải là mùa Chúa Giêsu gọi chúng ta lại; với mỗi người, Mùa Vọng phải là ‘một khởi đầu mới cho một chuyển đổi mới’. Vào Mùa Vọng, Chúa Giêsu lại gọi chúng ta, “Hãy theo tôi!”, Ngài không bao giờ gọi ai đó khi hoàn toàn thuận tiện, khi người đó không có việc gì tốt hơn để làm. Không, Ngài gọi đích danh ngay khi chúng ta đang ở giữa cuộc sống của mình, đang làm giỏi nhất những gì thường làm, những gì thuần thục nhất, ‘thả lưới hoặc vá lưới của mình’. ‘Ôi, Anrê, một mẫu mực của từ bỏ!’.

Dựng nên chúng ta, Thiên Chúa ban cho mỗi người một ý chí hoàn toàn tự do, Người muốn ‘chúng ta chọn’ nhưng không thờ ơ với những gì ‘chúng ta lựa’; mọi lựa chọn đều bao hàm việc chối từ các chọn lựa khác. Chúng ta không thể đi theo ai đó, ở đâu đó, mà không bỏ lại một thứ gì đó, một ai đó phía sau. Phêrô và Anrê bỏ lại lưới của họ; Giacôbê và Gioan bỏ lại thuyền và cha của họ. Bỏ lại đàng sau chỉ có thể xảy ra khi ‘một Ai đó’ lớn hơn, ‘một cái gì đó vĩnh cửu’ hơn ở đàng trước; ở đây, là Con Thiên Chúa, Đấng ban sự sống đời đời; phía trước là những ‘linh hồn người’ cao quý của đại dương trần gian hơn là ‘những con cá quèn’ của biển hồ phía sau; và nhất là Giêsu, một con người có khả năng tạo nên một sự khác biệt, luôn gợi hứng để mỗi người có thể có ‘một khởi đầu mới cho một chuyển đổi mới’; cũng là ‘Đấng sai đi’ như thư Rôma hôm nay gợi ý, Đấng có khả năng làm cho “Tiếng các ngài vang dội khắp hoàn cầu” như tâm tình hớn hở của Thánh Vịnh đáp ca.

Trên bãi biển hôm ấy, dĩ nhiên có nhiều bạn chài khác, nhưng tại sao Chúa gọi Anrê cũng như tại sao Ngài chọn gọi tôi bất kể tôi ở đấng bậc nào? Về điểm này, một nhà tu đức nhận định, “Công bằng mà nói, nếu câu hỏi ‘Tại sao lại là tôi?’ liên quan đến các gánh nặng, thì mỗi người nên tự hỏi, ‘Tại sao lại là tôi?’ liên quan đến các phước lành của mình. Chúng ta coi một năm mạnh khoẻ là điều hiển nhiên, rồi lại than thở về một ngày đau nhức; chúng ta lái xe trên xa lộ hàng trăm lần yên ả, nhưng sau đó, càu nhàu ‘Tại sao lại là tôi?’ một lần xẹp lốp hoặc máy móc trục trặc; chúng ta thản nhiên vui hưởng hạnh phúc khi ở bên nhau trong những kỳ nghỉ, vậy mà khi xa cách, chúng ta lại chìm trong héo hắt. Khi đếm các phước lành, chúng ta nói ‘Tại sao lại là tôi?’ được mấy lần? Bởi thế, thay vì cảm thấy buồn với những gì không có, sẽ ý nghĩa hơn biết bao khi chúng ta cảm thấy vui với những gì mình có; và cuối cùng, một câu hỏi quan trọng hơn, ‘Tại sao lại là tôi?’ người được chọn, nhưng mãi đến nay, tôi chưa có ‘một khởi đầu mới cho một chuyển đổi mới’; nghĩa là, ‘Tại sao tôi chưa nên thánh?’”.

 

Anh Chị em,

Thật khó hiểu, làm sao Anrê có thể dễ dàng theo Chúa nếu trong sâu thẳm cõi lòng, ông đã không chờ đợi và khao khát Ngài? Đúng, chúng ta chỉ có thể đi theo Chúa, khi biết khát khao Ngài. Mùa Vọng là thời gian chờ đợi Đấng Cứu Độ; Chúa muốn chúng ta đón Ngài bằng cách làm cho tư tưởng, lời nói, ước muốn, việc làm của mình ‘được thánh’ và như thế, đã là ‘một khởi đầu mới cho một chuyển đổi mới’ thánh thực sự trong tâm hồn. Chúng ta chưa thánh, phải chăng vì chúng ta chưa dứt khoát bỏ lại đàng sau những gì không phải là Thiên Chúa; phải chăng chúng ta đang ‘thuần hoá đức tin’ của mình, ‘uốn nắn ơn gọi’ của mình theo yêu cầu của những đam mê và những trắn tríu của thế gian; đang khi tình yêu Chúa Giêsu đòi hỏi ở chúng ta một sự lựa chọn trọn vẹn, dứt khoát; tình yêu Chúa đòi buộc chối từ tất cả những gì đang khiến mỗi người giãn cách với Ngài. Vì thế, cấp bách biết bao, Mùa Vọng phải là một mùa tái tạo ân sủng; mùa bắt đầu lại, mùa của ‘một khởi đầu mới cho một chuyển đổi mới’.

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con hài lòng với những con cá quèn trong ao vũng; Mùa Vọng này, xin cho con khát khao, nhanh nhạy như Anrê, hầu Thánh Thần Chúa có thể mang con ra trùng khơi, đánh bắt những mẻ linh hồn của thế giới; vì Chúa là chuyên gia của ‘một khởi đầu mới cho một chuyển đổi mới’”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)