Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Thụ tạo đặc tuyển

Tác giả: 
Trầm Thiên Thu

THỤ TẠO ĐẶC TUYỂN

 

Đức Maria là thụ tạo được Thiên Chúa đặc tuyển để cộng tác trong công cuộc cứu độ của Ngài dành cho nhân loại. Một trong bốn đặc ân của Đức Mẹ là ơn Vô Nhiễm Nguyên Tội. Ngày 08-12-1854, ĐGH Piô IX (triều đại từ 1846-1878, giáo hoàng thứ 255) đã công bố Tín điều Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội qua Tông sắc “Ineffabilis Deus” – Thiên Chúa Bất Khả Ngộ.

 

Kính mừng Mẹ Vô Nhiễm là dịp để chúng ta ý thức hơn về vấn đề nhiễm – cả nghĩa đen và nghĩa bóng, nghĩa đời thường và nghĩa tâm linh, nhất là trong tình trạng đại dịch vẫn có xu hướng gia tăng khi bước vào mùa Đông. Suốt năm qua mà virus vẫn hoành hành, cũng như ma quỷ không ngơi nghỉ, nó thua keo này lại bày keo khác. Ý thức là tiêu chí hàng đầu, đó là biết thương chính mình và thương người khác.

 

Theo ngữ nghĩa, “nhiễm” là “nhuộm” – nghĩa bóng là lây lan, thấm sang, vương vào, vướng phải, dính líu,... thường được hiểu theo nghĩa ở thể thụ động và với nghĩa xấu. Nói đơn giản, vô nhiễm là không bị nhiễm.

 

Có rất nhiều dạng “nhiễm” trong cuộc sống đời thường: Nhiễm khuẩn, nhiễm trùng, nhiễm độc, nhiễm xạ, nhiễm bệnh,... Về thể lý, chắc chắn không ai miễn nhiễm, nghĩa là ai cũng đã từng bị bệnh, bị nhiễm một dạng virus nào đó, với mức độ khác nhau. Một dạng mất khả năng miễn nhiễm của cơ thể là bệnh AIDS – quen gọi theo Pháp ngữ là SIDA, tác nhân là HIV ma quỷ.

 

Ngày 25-03-1858, chính Đức Mẹ đích thân hiện ra với Thánh nữ Bernadette tại Lộ Đức và xác nhận: “Ta là Đấng Vô Nhiễm Nguyên Tội.” Thật kỳ diệu, vì điều này chứng tỏ Chúa Thánh Thần thực sự tác động mạnh mẽ trong đời sống Giáo Hội và minh chứng ơn bất khả ngộ của Đấng kế vị Thánh Phêrô, vì lúc đó Giáo Hội mới công bố tín điều Mẹ Vô Nhiễm mới được gần 4 năm mà thôi.

 

Có một cuộc “xưng tội công khai” của Ông Bà Nguyên Tổ trước Tôn Nhan Thiên Chúa. Trình thuật St 3:9-15 cho biết: Thuở hồng hoang, Đức Chúa là Thiên Chúa gọi con người và hỏi: “Ngươi ở đâu?” Con người thưa: “Con nghe thấy tiếng Ngài trong vườn, con sợ hãi vì con trần truồng, nên con lẩn trốn.” Đức Chúa là Thiên Chúa hỏi: “Ai đã cho ngươi biết là ngươi trần truồng? Có phải ngươi đã ăn trái cây mà Ta đã cấm ngươi ăn không?” Con người thưa: “Người đàn bà Ngài cho ở với con, đã cho con trái cây ấy, nên con ăn.” Đức Chúa là Thiên Chúa hỏi người đàn bà: “Ngươi đã làm gì thế?” Người đàn bà thưa: “Con rắn đã lừa dối con, nên con ăn.” Đức Chúa là Thiên Chúa phán với con rắn: “Mi đã làm điều đó, nên mi đáng bị nguyền rủa nhất trong mọi loài súc vật và mọi loài dã thú. Mi phải bò bằng bụng, phải ăn bụi đất mọi ngày trong đời mi. Ta sẽ gây mối thù giữa mi và người đàn bà, giữa dòng giống mi và dòng giống người ấy; dòng giống đó sẽ đánh vào đầu mi, và mi sẽ cắn vào gót nó.”

 

Ôi chao, con người chua ngoa và tồi tệ quá! Đó là chuỗi dây chuyền tội lỗi: Ông đổ lỗi cho bà, bà đổ lỗi cho con rắn. Người ta “chết” vì những cái VÌ, BỞI, TẠI, NẾU, GIÁ MÀ, GIẢ DỤ,… chứ không phục thiện. Thật là nguy hiểm, ai cũng nhận mình đúng, không ai nhận mình sai. Chiến tranh cứ leo thang, vắng bóng hòa bình vì không chịu hòa giải. Xã hội và gia đình cũng vậy thôi.

 

Ngày đó, vì không muốn chàng Adam sống đơn độc, Thiên Chúa đã ban cho một mỹ nữ. Chàng Adam vui mừng lắm, và đặt tên cho vợ yêu là Eva – nghĩa là “mẹ của chúng sinh.” (St 3:20) Như một chuỗi lô-gích liên quan lẫn nhau, người ta có một câu danh ngôn thú vị thế này: “A-xít làm CHÁY tiền, tiền làm CHÁY tim đàn bà, nước mắt đàn bà làm CHÁY tim đàn ông.” Nghe lý thú mà cay cú, nhưng cũng chí lý vì đúng ý.

 

Mệnh danh là “liễu yếu đào tơ,” phụ nữ mềm mà cứng, yếu mà mạnh. Chính sự yếu đuối của họ là sức mạnh vô địch của họ. Đừng có ảo tưởng! Quả thật, đôi “chân dài” nó “khoèo” một cái là lũ đàn ông té hàng loạt như bão dữ thổi tung mọi thứ. Chẳng lạ gì, giọng cô ả chỉ “nhựa” một chút và ẻo lả một chút thì chàng mềm nhũn như bún thiu ngay thôi. Chàng Samson khỏe vậy mà cũng “chết” vì một phụ nữ nham hiểm, đường đường là một quốc vương như Đa-vít mà cũng “tiêu” vì một phụ nữ, rồi gã Hêrôđê cũng sẵn sàng “làm liều” vì một phụ nữ, dám “bố thí” nửa nước như một món đồ chơi, không khác gì những kẻ bán nước ngày nay, bất chấp tất cả. Thật là khủng khiếp, đáng sợ lắm!

 

Người ta ví von: “Phụ nữ muốn là trời muốn.” Và người ta thường so sánh: “Nhất vợ, nhì trời,…” Trời còn đứng hàng thứ chứ nói gì phàm phu tục tử. Đáng sợ là khoảng giữa “cái có” và “cái không” ở phụ nữ thì dù một sợi tóc cũng không thể lọt vào. Thảo nào Chúa Giêsu khuyến cáo “phải tỉnh thức” với nhiều ý nghĩa.

 

Thiên Chúa nhân lành và xót thương, không làm ngơ trước cái xấu, sự dữ. Vì một phụ nữ tội lỗi mà nhân loại chịu kiếp đọa đày – đó là Bà Eva, nhưng nhờ một phụ nữ thánh thiện, nhu mì và tuân phục, mà nhân loại được giải án tuyên công – đó là Đức Maria. Vô cùng diễm phúc cho chúng ta, các phàm nhân và tội nhân!

 

Chắc chắn người ta không ngừng tạ ơn chân thành một khi đã nhận biết “cái may” quá to lớn như thế. Thật vậy, Thánh Phaolô đã bày tỏ tâm tình đó: “Chúc tụng Thiên Chúa là Thân Phụ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Trong Đức Kitô, từ cõi trời, Người đã thi ân giáng phúc cho ta hưởng muôn vàn ơn phúc của Thánh Thần.” (Ep 1:3) Và không chỉ như thế, Thánh Phaolô còn xác định và giải thích: “Trong Đức Kitô, Người đã chọn ta trước cả khi tạo thành vũ trụ, để trước thánh nhan Người, ta trở nên tinh tuyền thánh thiện, nhờ tình thương của Người. Theo ý muốn và lòng nhân ái của Người, Người đã tiền định cho ta làm nghĩa tử nhờ Đức Giêsu Kitô, để ta hằng ngợi khen ân sủng rạng ngời, ân sủng Người ban tặng cho ta trong Thánh Tử yêu dấu.” (Ep 1:4-6) Rõ ràng, mạch lạc và dễ hiểu vì đầy đủ chi tiết.

 

Quả thật, hồng ân Thiên Chúa quá bao la, cao vời và khôn ví. Chúng ta chỉ còn biết suốt đời cúi đầu mà cảm tạ liên lỉ từng phút, từng giây, trong suốt cuộc đời này, như Thánh Phaolô cho biết: “Thiên Chúa là Đấng làm nên mọi sự theo quyết định và ý muốn của Người, đã tiền định cho chúng tôi đây làm cơ nghiệp riêng theo kế hoạch của Người, để chúng tôi là những người đầu tiên đặt hy vọng vào Đức Kitô, chúng tôi ngợi khen vinh quang Người.” (Ep 1:11-12)

 

Ân huệ là ân huệ, ân sủng là ân sủng, hồng ân là hồng ân, chúng ta không thể xác định ơn nào to hay nhỏ – đại ân hoặc tiểu ân. Chỉ có Thiên Chúa mới là người xác định mức độ, vì chỉ một mình Ngài là người thi ân giáng phúc. Đức Mẹ và các thánh chỉ là những người cầu thay nguyện giúp, chuyển cầu cho chúng ta – bởi vì các ngài “uy tín” hơn chúng ta, họ là “ống dẫn” để chuyển ơn thánh từ Thiên Chúa tới chúng ta. Tính liên đới tâm linh thật tuyệt vời, và đó cũng là bằng chứng về lòng thương xót mà Thiên Chúa dành cho chúng ta.

 

Lc 1:26-38 là trình thuật đề cập cuộc Truyền Tin – sự khởi đầu quan trọng đối với công cuộc cứu độ. Thánh sử Luca kể: Bà Êlisabét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáprien đến một thành miền Galilê, gọi là Nadarét, gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người tên là Giuse, thuộc dòng dõi vua Đa-vít. Trinh nữ ấy tên là Maria.

 

Sứ Thần liền nói ngay khi gặp Trinh Nữ Maria: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.” Nghe lời ấy, Trinh Nữ Maria rất bối rối và không hiểu lời đó có nghĩa gì. Thấy Trinh Nữ Maria quan ngại nên Sứ Thần trấn tĩnh: “Thưa bà Maria, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người. Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận.”

 

Mèn ơi, sao lại nói chuyện mang thai và sinh sản với một người đã khấn giữ đồng trinh như vậy? Khó hiểu ghê đi! Thế nên Trinh Nữ Maria thưa: “Việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng!” Sứ Thần liền giải thích cặn kẽ và minh chứng cụ thể: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. Kìa bà Êlisabét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng. Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.” Ồ, thì ra là thế!

 

Đã nói đến quyền phép Thiên Chúa thì miễn bàn, vì Trinh Nữ Maria trọn niềm tin kính Ngài. Hai năm rõ mười. Tỏ rõ khúc nhôi. Thở phào nhẹ nhõm. Và rồi Trinh Nữ Maria nói ngay với sứ thần: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa CỨ LÀM cho tôi như lời sứ thần nói.” Đức Maria có quyền tự do chấp nhận hay từ chối, thế nên mà lời “xin vâng” đó vô cùng quý giá. Công cuộc cứu độ bắt đầu: “Chốc ấy Ngôi Thứ Hai xuống thế làm người, và ở cùng chúng ta…” Ngôi Lời nhập thể, Ngài là Đấng Thiên Sai, mệnh danh là Emmanuel. (Is 7:14; Mt 1:23) Alleluia!

 

Tín thác và tuân phục với lòng khiêm nhường, đó là động thái tuyệt vời của Đức Mẹ. Ước gì mỗi chúng ta cũng luôn tín thác vào sự quan phòng và tiền định của Thiên Chúa để có thể mau mắn “xin vâng” như Mẹ, vâng lời ngay trong những lúc khó khăn nhất, bởi vì vững tin có Thiên Chúa luôn ở với chúng ta.

 

Lạy Thiên Chúa toàn năng, xin gia tăng hệ miễn nhiễm để chúng con đủ sức đề kháng tâm linh và dịch bệnh trong thời đại ngày nay. Xin cho chúng con được trí thông minh để vâng theo luật Ngài và hết lòng tuân giữ. (Tv 119:34) Lạy Mẹ Vô Nhiễm, xin chở che chúng con mọi nơi, mọi lúc, xin giúp chúng con nỗ lực noi gương Mẹ, càng ngày càng tiến tới trên đường nhân đức để hoàn thiện. Xin Mẹ dẫn chúng con đến với Con Yêu của Mẹ. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen.

TRẦM THIÊN THU