Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Vói lên tới Trời - Tái khám phá Lòng Chúa Thương Xót

Tác giả: 
Lm Minh Anh

 

 

 

VÓI LÊN TỚI TRỜI

 

“Như mưa tuyết từ trời rơi xuống”;

“Khi cầu nguyện, các con đừng nhiều lời như dân ngoại”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

 

Lời Chúa hôm nay nói đến hai nhịp của một chuyển động: một nhịp từ trên cao xuống, “Như mưa tuyết từ trời rơi xuống”; một nhịp từ dưới thấp lên, “Khi cầu nguyện, các con đừng nhiều lời như dân ngoại”. Qua đó, Chúa Giêsu dạy chúng ta, những người dưới đất, cách thức ‘vói lên tới trời’, lên tới Chúa Cha, Đấng ngự trên trời.

 

Qua miệng ngôn sứ Isaia, Thiên Chúa nói, “Như mưa tuyết từ trời rơi xuống sẽ không trở lên trời nữa, nhưng chúng thấm xuống đất”; từ trời cao, Thiên Chúa ban lời, lặng lẽ nhưng mạnh mẽ, tiềm ẩn nhưng đầy hy vọng; Thiên Chúa chờ đợi “hoa trái” từ đất lên trời. Với bài Tin Mừng, từ đất thấp, con người dâng lời, lời đó sẽ dâng lên tới trời. Thế nhưng, lời từ đất dâng lên mà Thiên Chúa chờ đợi phải là lời Chúa Giêsu dạy; bởi lẽ, lời của chúng ta nếu không như Chúa Giêsu dạy, có thể rộn ràng nhưng hời hợt, lải nhải nhưng vô hồn. Vì thế, qua Kinh Lạy Cha, Chúa Giêsu chỉ ra cách thức cầu nguyện đúng đắn, Ngài dạy chúng ta cách tốt nhất ‘vói lên tới trời’ để làm đẹp lòng Chúa Trời.

 

Chúa Giêsu đã từng ở một mình và dành cả đêm để cầu nguyện; rõ ràng, Ngài ủng hộ việc cầu nguyện nhiều giờ và cầu nguyện chân thành. Thế nhưng, vẫn có sự khác biệt giữa điều Ngài đã làm suốt đêm và điều Ngài phê phán những người ngoại giáo; họ “lảm nhảm”, nhiều lời. Vì thế, “Kinh Lạy Cha” trở thành kiểu mẫu cho việc ‘vói lên tới trời’.

 

“Lạy Cha chúng con ở trên trời”. Thành ngữ “trên trời” không nhằm thể hiện sự xa cách không gian nhưng nói đến một sự gần gũi vượt không gian; một cái gì siêu nhiên vượt điều tự nhiên; đó là sự khác biệt hoàn toàn của tình yêu, một tình yêu không mệt mỏi vốn sẽ luôn có ở đó, và luôn ở trong tầm tay. Chỉ cần thưa lên, “Lạy Cha chúng con ở trên trời” là đủ, và tình yêu của Chúa Cha lập tức được ban, và như thế, con người đã ‘vói lên tới trời’. Vì thế, không có sợ hãi khi cầu nguyện; cũng không ai phải cô đơn. Nếu không may, bị người cha trần thế lãng quên, chúng ta bực bội; thì đó không phải là trải nghiệm của một Kitô hữu vì biết rằng, chúng ta là con trai, con gái rất yêu quý của Thiên Chúa; và rằng, không gì có thể dập tắt tình yêu Người dành cho mỗi chúng ta.

 

Một số người thích nói chuyện, muốn người khác nghe, nhưng họ không có sở thích lắng nghe; tuy nhiên, thường thì không thể lắng nghe nếu chúng ta không quen im lặng. Mẹ Têrêxa đã từng viết, “Cầu nguyện là hoa trái của thinh lặng”. Chúa Giêsu muốn chúng ta hiểu, cầu nguyện là để lắng nghe hơn là nói. Khi ở cùng một người hiểu biết, chúng ta hạn chế đặt câu hỏi và dành thời giờ để lắng nghe; với Chúa Giêsu, Đấng mặc khải Chúa Cha thì khác, Ngài muốn chúng ta hỏi Ngài nhiều điều về Chúa Cha, và đó là ‘vói lên tới trời’; để sau đó, chuyên tâm lắng nghe Ngài. Chúng ta sẽ học cách hỏi Chúa Giêsu điều gì chúng ta cần nhất, điều gì để được sự sống đời đời.

 

Một người cha và đứa con nhỏ đang đi dạo, bỗng đứa con hỏi ông làm cách nào mà điện có thể đi qua những sợi dây được căng giữa các cột, “Ba không biết!”, người cha nói; “Ba không hiểu nhiều về điện”. Đi xa hơn, đứa bé lại hỏi, điều gì đã gây ra những tia chớp và sấm sét, “Điều này ba cũng không rõ lắm”, ông trả lời. Đứa bé tiếp tục hỏi về nhiều thứ, nhưng không câu hỏi nào được giải thích. Cuối cùng, về gần đến nhà, đứa bé nói, “Ba ơi, con hy vọng ba không bận tâm đến tất cả những câu hỏi đó”. Người cha trả lời, “Không hề; trái lại, ba rất vui vì con đang gần ba”.

Anh Chị em,

Câu chuyện giữa người cha và đứa con dễ thương làm sao! Những câu hỏi liên quan đến chuyện dưới đất của đứa bé khiến chúng ta liên tưởng đến những câu hỏi liên quan đến chuyện trên trời. Qua Chúa Giêsu, chúng ta sẽ được giải đáp mọi thắc mắc không chỉ những chuyện dưới thấp mà cả những chuyện trên cao. Trong phép Thánh Thể, trong Lời Chúa, Ngài đang có mặt để giải thích cho chúng ta mọi sự; mọi vấn nạn của cuộc sống, mọi vấn đề của linh hồn. Ngài giúp chúng ta gặp gỡ Chúa Cha, Đấng luôn chờ đợi con người không ngừng ‘vói lên tới trời’ bằng những câu hỏi, những lời van xin, để Thiên Chúa cũng có thể ban sự sống đời đời cho kẻ Người yêu thương.

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

 

“Lạy Chúa, Mùa Chay, mùa cầu nguyện, mùa ‘vói lên tới trời’; xin cho con biết, càng nhận lãnh trong thinh lặng, con càng biết cho đi trong hành động”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

 

************

 

TÁI KHÁM PHÁ LÒNG THƯƠNG XÓT

 

“Sẽ không ban cho chúng điềm lạ nào, ngoài điềm lạ của tiên tri Giôna”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

 

Một sự trùng hợp cố ý khi cả hai bài đọc hôm nay nói đến một trong những ngôn sứ dị thường nhất của Israel, đó là Giôna, một con người tìm cách chạy trốn sứ vụ Thiên Chúa trao. Giôna, nhân vật chính của một cuốn sách cùng tên vốn chỉ có bốn chương, một câu chuyện mang hơi hướng thần thoại nhưng chuyển tải một bài học lớn, đó là ‘tái khám phá lòng thương xót’ của Thiên Chúa.

 

Bài đọc thứ nhất tường thuật việc Thiên Chúa gọi Giôna lần thứ hai, chi tiết này thật quan trọng. Lần gọi thứ nhất, Giôna vùng vằng, cưỡng lại Thiên Chúa; ông đào tẩu Người. Bão tố nổi lên, người ta ném ông xuống biển vì ông tưởng cái chết có thể giúp ông thoát Người. Tuyệt vời! Trước khi mời gọi con người thay đổi, Thiên Chúa đã thay đổi trước, Người tha chết cho Giôna, Người cứu ông khi sai kình ngư nuốt và nhả ông lên bờ. Lần gọi thứ hai, ông mềm mỏng, đứng dậy, vâng lời Người. Nhờ lời ông, Ninivê tội lỗi đã sám hối. Tuyệt vời hơn! Thiên Chúa không thực hiện điều dữ trên thành. Trước khi kêu gọi Ninivê sám hối, Giôna đã ăn năn vì ngay chính Thiên Chúa, Người cũng phải đổi lòng. Được nhả ra từ vực thẳm tăm tối, ngoi lên từ bờ cát, Giôna trải nghiệm những gì Thiên Chúa dành cho mình, một kẻ phản loạn, cũng là một kẻ được xót thương; không chỉ bị ném cho sóng cả ba đào, Giôna còn phải lao mình vào đại dương từ ái thứ tha của Thiên Chúa, một Thiên Chúa phải hạ mình chiều theo sự bướng bỉnh của lòng người. Sám hối là ‘tái khám phá lòng thương xót’ của Thiên Chúa, là lao vào dòng hải lưu khoan dung của Người; từ đó, ra đi kêu gọi kẻ khác trở về với Người.

 

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cũng trích dẫn Giôna để nói với người đương thời, “Sẽ không ban cho chúng điềm lạ nào, ngoài điềm lạ Giôna”. Ngài biết, “Sự quen thuộc tạo ra sự khinh thường”. Trước bao phép lạ, lời rao giảng và sự thánh thiện của Ngài; một số người vẫn không tin. Cũng thế, thật dễ dàng để chúng ta rơi vào một thái độ như họ; các mối phúc, giáo huấn Tin Mừng, Bí tích Thánh Thể… xem ra có vẻ nhàm chán, đang khi những mặc khải tư lại thu hút trí tưởng tượng và óc hiếu kỳ của nhiều người. Mùa Chay là thời điểm tốt nhất để khám phá lại sự quen thuộc, ‘tái khám phá lòng thương xót’ của Thiên Chúa, quay lại những điều căn bản để gặp lại Thiên Chúa của mình trong Lời Chúa, trong Thánh Lễ như là lần đầu tiên.

 

Bằng cách gợi lại dấu lạ Giôna, Chúa Giêsu muốn nói đến cái chết và sự phục sinh của Ngài; không dấu lạ nào vĩ đại hơn dấu lạ thập giá; việc cử hành Mầu Nhiệm Phục Sinh là cao trào thực sự mà Mùa Chay hướng đến. Tính cách sám hối của bốn mươi ngày chay thánh mang ý nghĩa thực sự của một mùa hy vọng; đây là mùa chúng ta thanh tẩy chính mình để dự phần vào sự chết và phục sinh của Chúa Kitô; mùa mời gọi chúng ta cùng chết với Ngài để có thể bắt đầu kinh nghiệm sống sự sống phục sinh mới mẻ của Ngài. Quà tặng đức tin này là một ân sủng bên trong; cái chết của chúng ta đối với tội lỗi hoàn toàn mang tính cá nhân, nội tâm; và cuộc sống mới của chúng ta chỉ có thể được nhìn thấy khi người khác chứng kiến chúng ta được biến đổi.

 

Ngày kia, một linh mục đang giảng tuần đại phúc; vừa kết thúc, một người lạ đến gặp ngài và nói, “Tôi không thích cách cha nói về thập giá; thay vì nhấn mạnh sự chết của Chúa Giêsu, tốt hơn, cha nên rao giảng về một Chúa Giêsu, người thầy và là một gương mẫu”. Vị linh mục trả lời, “Nếu tôi trình bày Chúa Kitô theo cách đó, anh có sẵn lòng theo Ngài không?”; “Chắc chắn tôi sẽ theo Ngài”, người lạ nói không do dự. “Được”, vị linh mục nói, “Hãy làm bước đầu tiên, Chúa Giêsu không bao giờ phạm tội! Anh có thể khẳng định điều đó cho chính mình không?”. Người đàn ông bối rối và có phần ngạc nhiên, “Sao? Không!”, anh nói, “Tôi tội lỗi”. Vị linh mục trả lời, “Đó, vậy thì nhu cầu lớn nhất của anh là có một Đấng Cứu Độ chứ không phải một gương sáng!”.

 

Anh Chị em,

 

Chúng ta cần một Đấng Cứu Độ. Hãy nhìn lên thánh giá, chiêm ngắm sự đau khổ và cái chết của Chúa Giêsu; chọn theo Ngài khi chết cho tội lỗi và ích kỷ. Hãy chết với Ngài, vào mồ với Ngài và cho phép Ngài đưa chúng ta ra từ Mùa Chay khi nội tâm chúng ta được biến đổi nhờ dấu lạ thập giá của Ngài. Và như thế, chúng ta đã ‘tái khám phá lòng thương xót’ của Thiên Chúa vậy.

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

 

“Lạy Chúa, xin giải thoát con khỏi mọi tội lỗi trong hành trình Mùa Chay này; từ đó, con có thể thông phần trọn vẹn vào sự sống phục sinh mới mẻ của Chúa; chính lúc ấy, con thực sự ‘tái khám phá lòng thương xót’ của Ngài đối với con”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)