Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Lên núi để được bién đổi - Giấc mơ ngàn đời

Tác giả: 
Lm Minh Anh

 

 

LÊN NÚI ĐỂ ĐƯỢC BIẾN ĐỔI

 

“Chúa Giêsu đưa Phêrô, Giacôbê, và Gioan đi riêng với Người lên núi cao”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

 

Sẽ không bất ngờ khi nói, Mùa Chay là mùa cầu nguyện; nhưng sẽ khá bất ngờ khi bảo, Mùa Chay là ‘mùa lên núi’ và bất ngờ hơn khi cho rằng, Mùa Chay còn là mùa biến đổi. Phụng vụ Lời Chúa Chúa Nhật hôm nay mời gọi chúng ta ‘lên núi lòng mình’ để cầu nguyện; ở đó, như các môn đệ, chúng ta sẽ được đổi thay. Và như thế, Mùa Chay là mùa ‘lên núi để được biến đổi’.

 

Bài đọc Sáng Thế tường thuật cuộc lên núi nghiệt ngã của Abraham; ở đó, vị tổ phụ vâng lời Thiên Chúa, đã chấp nhận hiến tế Isaac con mình. Thế nhưng, ngọn núi này còn có tên là núi ‘Thiên Chúa sẽ liệu’, vì Abraham còn nhận ra khuôn mặt của một Ngôi Vị  thần linh có trái tim thương xót vô bờ; Người là Thiên Chúa nhân hậu, đã tha chết cho con ông, cũng là Đấng đã đưa ông ‘lên núi để được biến đổi’. Lòng tin của ông vào Người càng tuyệt đối hơn, ông sẽ là “Cha các kẻ tin”.

 

Ngôi Vị thần linh có trái tim xót thương vô bờ đó, ‘đã liệu’ cho con của Abraham thoát chết, lại ‘không liệu’ cho Con Một của mình khỏi chết. Thánh Phaolô hẳn đã nhớ lại ngọn núi ân phúc ‘Thiên Chúa sẽ liệu’ cho Abraham ấy để nói đến cái chết cần thiết của Chúa Giêsu, một cái chết không thể thiếu cho ơn cứu độ nhân loại vốn cũng xảy ra trên một ngọn núi ‘Thiên Chúa sẽ liệu’ khác; Phaolô viết, “Người không dung tha chính Con mình, nhưng lại phó thác Con, vì tất cả chúng ta”.

 

Tin Mừng hôm nay cũng cho thấy sự cần thiết việc các môn đệ ‘lên núi để được biến đổi’. Chúa Giêsu biết rõ những ai theo Ngài, cụ thể là các môn đệ, sẽ khó chấp nhận Ngài. Bởi lẽ, yêu kẻ thù, vác thập giá, hy sinh mạng sống và lời kêu gọi nên hoàn thiện, với họ, thật là cay nghiệt; và nhất là, họ sẽ trải qua những gì Ngài đã báo trước về cuộc thương khó và tử nạn của Ngài; cùng lúc, họ sẽ chịu bắt bớ và tan tác như chiên mất chủ. Vì những lý do đó, Chúa Giêsu đã đưa Phêrô, Giacôbê, và Gioan lên núi; ở đó, Ngài biến hình trước mặt họ, tỏ cho họ thoáng thấy Ngôi Vị thần linh cao cả của Ngài; đó là một mặc khải về Ngôi Vị thật của Con Thiên Chúa, Ngôi Vị Thiên Chúa. Việc chứng kiến sự vĩ đại và vinh quang của một vị Thiên Chúa nơi Thầy mình hẳn sẽ đọng lại trong họ và giúp họ mỗi khi bị cám dỗ dẫn đến nản lòng hay tuyệt vọng trước những quẩn bách hay những đòi hỏi thánh thiện Ngài đặt ra. Tắt một lời, cuộc hiển dung của Chúa Giêsu là sự ‘chuẩn bị gần’ trước khi họ đi vào thương khó của Thầy và trò; ‘lên núi để được biến đổi’ là thế!

 

Sau năm 373, muốn biết Chúa nhiều hơn, Thánh Gioan Kim Khẩu đã lên núi, một vùng cao gần Antioch. Mặc dù vì bệnh tật, thời gian cô tịch này không được nhiều năm, nhưng thánh nhân đã học được rằng, có Chúa ở bên, ngài có thể một mình chống lại bất cứ ai hoặc bất cứ điều gì. Sau đó, là giám mục Constantinople, ngài đã chống lại những sai lạc của hoàng đế Theodosius, người khiến ngài phải lưu đày. Gioan Kim Khẩu đã để lại những lời bất hủ, “Điều gì khiến tôi có thể sợ hãi? Cái chết ư? Các người biết rằng, Đức Kitô là sự sống của tôi, tôi sẽ có được nó nhờ cái chết! Hay là lưu đày? Trái đất và tất cả sự sung mãn của nó đều thuộc về Chúa! Nghèo khó ư? Tôi không sợ; vì tôi chẳng ước mơ giàu có! Và chết ư? Tôi chẳng chồn chân!”.

 

Anh Chị em,

 

Như Thánh Gioan Kim Khẩu, những ngày Mùa Chay, chúng ta được mời gọi ‘lên núi’ không ngừng để biết Chúa Giêsu, hiểu Ngài như các môn đệ hiểu. Một khi đã xác tín Đấng tôi đi theo là ai, chúng ta mới có thể dễ dàng noi gương Ngài, nghĩa là sẵn sàng hiến tế ‘Isaac đời mình’, hiến tế cái tôi của mình. Và đây đích thực là sự biến đổi tận căn mà Thiên Chúa đang chờ đợi mỗi người. Chúng ta ‘lên núi lòng mình’ bằng lời cầu nguyện thầm lặng của trái tim, ra sức tìm kiếm Thiên Chúa, hầu có thể nhìn vào nội tâm của mình, và nhất là để nhìn vào khuôn mặt của Chúa Giêsu và cho phép ánh sáng Ngài tràn ngập, chiếu sáng và biến đổi cuộc sống của chúng ta. Và như thế, thật ý nghĩa, Mùa Chay này, chúng ta đã ‘lên núi để được biến đổi’ vậy.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, tạ ơn Chúa đã cho con thấu hiểu và cảm nghiệm, con đang bước theo một Giêsu nhân từ và giàu lòng xót thương. Cho con không ngừng hiến tế ‘Isaac đời con’, vươn ra khỏi cái tôi ích kỷ; cho con biết yêu mến việc ‘lên núi để được biến đổi’ hầu nên giống Ngài ngày một hơn”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế) 

 

****************

 

GIẤC MƠ NGÀN ĐỜI

 

“Các con hãy nên hoàn hảo như Cha các con trên trời là Đấng hoàn hảo”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

 

Sẽ rất bất ngờ khi cả hai bài đọc hôm nay cùng tiết lộ ‘giấc mơ ngàn đời’ của Thiên Chúa; và sẽ bất ngờ hơn khi Môisen của Cựu Ước lẫn ‘Môisen mới’ của Tân Ước cùng nói đến ‘giấc mơ ngàn đời’ ấy. Giấc mơ của Thiên Chúa có tên là ‘hoàn hảo, hoàn thiện hay nên thánh’ được Thiên Chúa chờ đợi nơi mọi con cái của Người, không trừ ai.

Nếu Môisen của Cựu Ước kêu gọi Israel, “Hãy tuân giữ mọi giới răn của Người… để ngươi trở thành dân thánh của Chúa là Thiên Chúa ngươi”, thì ‘Môisen mới’ của Tân Ước cũng mời gọi Hội Thánh, Israel mới, “Các con hãy nên hoàn hảo như Cha các con trên trời là Đấng hoàn hảo”.

“Hãy nên hoàn hảo!”, “Hãy nên thánh!” không phải là một gợi ý nhưng là một mệnh lệnh; một mệnh lệnh cần đến ân sủng của Thiên Chúa và nghị lực của con người. Bởi lẽ, Thiên Chúa biết, với sức riêng của nó, đó là điều không thể; vậy mà với Thiên Chúa, không gì là không thể. Qua đó, Chúa Giêsu nói lên một sự thật rằng, “nên thánh” là một kế hoạch của Thiên Chúa khi Người tạo dựng con người giống hình ảnh mình; “nên thánh” là một điều khả thi; và “nên thánh” là một điều kỳ diệu chắc chắn sẽ xảy ra với những kẻ tin. Vì thế, dẫu chưa có ai là thánh trước mặt Thiên Chúa, thì Người vẫn có lý do để mơ ‘giấc mơ ngàn đời’, đó là mọi người nên thánh, hoàn thiện như Người; không phải một lần cho tất cả, đúng hơn, từng khoảnh khắc trong từng phút giây cuộc đời họ.

Tại sao Thiên Chúa truyền cho chúng ta phải nên thánh? Lý do thứ nhất, vì vinh quang Người. Sách Lêvi viết, “Các ngươi phải nên thánh vì Ta, Đức Chúa, là Đấng Thánh; Ta đã tách biệt các ngươi ra khỏi các dân tộc, để các ngươi thuộc về Ta”. Đang khi “Vinh quang Thiên Chúa là con người sống” thì con người xem ra đang chết; con người đang sống trong một thế giới ngày càng tồi tệ, một thế giới cần được cứu rỗi hơn bao giờ hết. Đây là lý do thứ hai để chúng ta hiểu được sự cấp thiết mỗi người phải theo đuổi sự thánh thiện. Vậy thì đâu là giá trị của sự thánh thiện Kitô trên thế giới? Thư Diognetus, một trong những tài liệu minh giáo đầu tiên, giải thích, “Xác thịt thù ghét và gây chiến với linh hồn, dù linh hồn không làm hại gì nó mà chỉ ngăn cản nó, không cho nó hưởng lạc thú; cũng thế, thế gian thù ghét các Kitô hữu, dù Kitô hữu không gây thiệt hại gì cho nó, mà chỉ chống lại các lạc thú. Linh hồn yêu thân xác, nhưng thân xác và các chi thể lại ghét linh hồn; các Kitô hữu cũng yêu những kẻ ghét mình”.

Trong một thế giới mùn cát hay thay đổi, Kitô hữu cung cấp một nền móng vững chắc là Chúa Kitô; trong một thế giới tối nhiều hơn sáng, Kitô hữu như những vì sao chiếu sáng ánh lửa Bí tích Rửa tội; trong một thế giới yếu nhược đầy bạo lực, Kitô hữu cung cấp sức mạnh “nên thánh” đầy thuyết phục của con cái Chúa. Mẹ Têrêxa nói, “Thánh thiện không phải là đặc ân của một số ít, mà là nghĩa vụ của tất cả mọi người”. Như thế, chúng ta được kêu gọi nên thánh vì vinh quang Thiên Chúa và sự cứu rỗi các linh hồn; đây chính là một động lực mới, một sức mạnh mới và cũng là lý do để chúng ta nỗ lực tìm kiếm sự thánh thiện. Bấy giờ, thách thức tìm kiếm sự thánh thiện trở thành một công cụ của tình yêu, được thúc đẩy bởi một trái tim rực lửa nhiệt thành với điều Thiên Chúa mong mỏi; và đó cũng là ‘giấc mơ ngàn đời’ của Thiên Chúa.

Trong 51 năm, Bob Edens bị mù, anh không thể nhìn thấy một thứ gì. Thế giới của anh là một vực đen thăm thẳm chỉ có âm thanh và mùi vị. Anh cảm nhận theo cách của mình qua năm thập kỷ tăm tối. Phép lạ xảy ra, Bob đã nhìn thấy; một bác sĩ lành nghề đã thực hiện một ca phẫu thuật phức tạp và lần đầu tiên Bob Edens có thị lực. Anh choáng ngợp, “Tôi không bao giờ có thể mơ rằng, màu vàng lại vàng đến thế”, “Tôi không biết nói làm sao! Tôi sững sờ bởi màu vàng nhưng màu đỏ là màu tôi yêu thích; tôi chỉ không thể tin được màu đỏ. Tôi có thể nhìn thấy hình dạng của mặt trăng và không gì thú vị hơn khi nhìn một chiếc phản lực bay ngang bầu trời, để lại một vệt trắng. Và tất nhiên, cả bình minh và hoàng hôn; đêm về, tôi chiêm ngưỡng các ngôi sao nhấp nháy ánh sáng trong màn đêm. Bạn không bao giờ có thể biết mọi thứ tuyệt vời như thế nào!”.

Anh Chị em,

Như trải nghiệm của Bob Edens, chúng ta không bao giờ có thể biết được mọi sự sẽ tuyệt vời như thế nào khi ‘giấc mơ ngàn đời’ của Thiên Chúa thành hiện thực, chí ít là nơi mỗi người chúng ta. Ngạc nhiên thay! Hối cải là bước đi đầu tiên trong hành trình hiện thực hoá giấc mơ ấy, “Trên trời sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải hơn là vì chín mươi chín người không cần ăn năn”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, để ‘giấc mơ ngàn đời’ của Chúa được hiện thực, xin cho con biết trở về với Chúa trong những ngày Mùa Chay này, vì đây là khởi sự của việc con ‘nên thánh’ như Chúa muốn”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)