Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

No thỏa đời đời - Không bao giờ rẫy bỏ

Tác giả: 
Lm Minh Anh

 

 

NO THOẢ ĐỜI ĐỜI

 

“Tôi là bánh ban sự sống.

 

Ai đến với Tôi sẽ không hề đói; ai tin vào Tôi sẽ không hề khát bao giờ”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

 

Sẽ thật tuyệt nếu chúng ta không bao giờ đói khát nữa! Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu tài tình sử dụng những kinh nghiệm rất tự nhiên của con người để nói với con người về chính Ngài. Ngài sử dụng cái đói, cái khát tự nhiên để nói đến cái đói, cái khát thiêng liêng; và con người chỉ có thể thoả mãn những đói khát thiêng liêng này, có thể ‘no thoả đời đời’ là nhờ… thông qua Ngài.

 

Thật thú vị khi chúng ta xâu chuỗi các diễn tiến Tin Mừng những ngày vừa qua với trình thuật hôm nay. Kìa, bữa tiệc dưới ráng chiều lãng mạn, Chúa Giêsu đãi hơn 5,000 người từ năm chiếc bánh và hai con cá. Những người được no nê hôm trước, lại tìm Ngài; họ muốn có thêm một bữa tiệc ngoạn mục phi thường khác. Chúa Giêsu tận dụng cái ‘mong muốn có thêm’ này để dạy họ về một của ăn mới, ‘chính Ngài’. Biết đói khát là một điều tốt; người điên không biết đói, biết khát! Cách tự nhiên, chúng ta luôn đói khát; sau khi ăn uống thoả thuê, chỉ vài giờ, chúng ta lại đói và khát. Điều này cũng đúng với linh hồn. Chúng ta không thể kết hiệp với Chúa một lần và thoả mãn cơn khát tâm linh của mình mãi mãi; cũng không thể chỉ tin vào Ngài để luôn tin Ngài. Tại sao? Vì lẽ, kết hiệp với Chúa là điều phải ước ao liên lỉ suốt cả ngày sống và cả cuộc sống chúng ta; đến với Bánh Thánh Thể, chúng ta không bao giờ đói khát nữa, nhưng được ‘no thoả đời đời’ như lời Ngài nói, “Tôi là bánh ban sự sống. Ai đến với Tôi sẽ không hề đói; ai tin vào Tôi sẽ không hề khát bao giờ”.

 

Thú vị hơn, qua sách Công Vụ Tông Đồ hôm nay, thánh Têphanô đã chứng minh ngài không còn đói gì nữa ngoài Thiên Chúa; không còn khát gì nữa ngoài khát khao được nên giống Giêsu, Thầy mình. Trước những người sắp ném đá ông, ông bất ngờ thốt lên trong vui mừng, “Kìa, tôi thấy trời mở ra, và Con Người đứng bên hữu Thiên Chúa”; ông ước ao nên một với Giêsu, Thầy mình, “Lạy Chúa Giêsu, xin đón nhận tâm hồn con”. Chứng nhân Saolô, tòng phạm của cuộc tử đạo ấy, về sau, cũng tuyên bố, “Đối với tôi, sống là Đức Kitô”; nghĩa là, ‘Đức Kitô ở với tôi, Đức Kitô ở trước tôi, Đức Kitô ở sau tôi, Đức Kitô ở dưới tôi, Đức Kitô ở trên tôi, Đức Kitô ở bên phải tôi, Đức Kitô ở bên trái tôi’. Không thể tuyệt vời hơn! Phaolô đã no thoả cái ‘no thỏa đời đời!’ ngay khi còn sống.

 

Hãy để Chúa Giêsu nói với chúng ta, ‘Ta muốn ban cho con nhiều hơn, hơn cả những gì con mong ước; Ta là những gì con thực sự ước mong; vì chỉ có Ta, con mới không bao giờ đói khát nữa. Đến với Ta, con sẽ được ‘no thỏa đời đời’’. Vì thế, trong bữa tiệc ngoài trời hôm ấy, khi ngước mắt lên trời, dâng lời tạ ơn, Chúa Giêsu đã định hình trước việc Ngài sẽ dâng chính mình trong Thánh Thể. Hãy tin, Chúa Thánh Thể có khả năng lấp đầy cơn đói khát và biến đổi con người chúng ta ở mức độ sâu sắc nhất. Có lẽ chúng ta thường đến với Thánh Thể một cách uể oải và thiếu tập trung nên kết quả là, không thực sự tiếp nhận được Chúa Giêsu ở mức độ mang lại niềm vui và sự no thoả sâu sắc nhất; vì thế, nơi chúng ta, không hề có sự biến đổi.

 

Cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận từng chia sẻ. Trong tù, được nhận quà là một trong những niềm vui của ngài; thông thường, ngài luôn tìm thấy một vài chai “Nhị Thiên Đường” bé xíu trong đó. Ngài cho biết, mỗi khi xáo tung cả gói quà mà không tìm thấy “Nhị Thiên Đường” thì ngài rất buồn, và coi như lần ấy, chưa nhận gì cả. Thật ý nghĩa, những chai “Nhị Thiên Đường” nhỏ bé ấy là những giọt rượu lễ quý báu ở chốn tù đày; nhờ đó, ngài có thể cử hành Thánh Lễ, có thể rước lấy Chúa Giêsu, của ăn đem lại cho ngài sức mạnh và ‘niềm vui thiên đường’.

 

Anh Chị em,

 

Có ai đã từng mơ Thiên Chúa sẽ xuống ở với con người? Ai có thể tưởng tượng, Thiên Chúa sẽ xuống sâu hơn nữa khi nên tấm bánh cho con người ăn? Hãy vượt qua những giấc mơ hoang dã này để nhận cho được quà tặng không thể tưởng tượng ấy. Hãy đáp ứng hai điều Chúa Giêsu nói, “Ai đến với Tôi…”, và “Ai tin vào Tôi…”. Điều ấy đòi hỏi phải di chuyển, đứng dậy, đến với Ngài; buông bỏ bất cứ thứ gì chúng ta đang nắm chặt; ngửa lòng bàn tay ra để nhận lãnh ân huệ của Ngài, những ân huệ có sức biến đổi cách sâu sắc nhất. Từ hẹp hòi nên quảng đại, từ khép kín nên cởi mở, từ nguội lạnh nên nồng nàn và như thế, chúng ta sẽ được ‘no thoả đời đời’ ngay hôm nay.

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

 

“Lạy Chúa, mỗi ngày, Chúa hiến mình cho con trên bàn thờ, xin cho con cũng biết hiến mình cho Chúa mỗi ngày hầu có thể hiến trao cho anh em; cho con đến với Chúa bằng một lương tâm trong sạch, một con tim yêu mến, và như thế, con được no thoả hôm nay và sẽ ‘no thỏa đời đời’”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

 

*****************

 

KHÔNG BAO GIỜ RẪY BỎ

 

“Ai đến với Tôi, Tôi sẽ không xua đuổi ra ngoài”.

Kính thưa Anh Chị em,

 

Thật xúc động với câu nói của Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay, “Ai đến với Tôi, Tôi sẽ không xua đuổi ra ngoài”. Những lời vắn vỏi ấy nói với chúng ta thật nhiều về Lòng Thương Xót Chúa. Đó cũng là lời được lặp đi lặp lại thường xuyên trong nhật ký Lòng Thương Xót của chị Faustina, lời mà bất cứ ai trong chúng ta cũng rất cần nghe, rằng, Thiên Chúa ‘không bao giờ rẫy bỏ’ một ai.

 

Tại sao điều này lại quan trọng để nghe đến thế? Bởi lẽ, rất thường xuyên, chúng ta có thể mang gánh nặng bị rẫy bỏ; cả khi không nhận ra điều đó, rất nhiều người từng trải nghiệm bị rẫy bỏ trong cuộc đời và kết quả là họ sợ bị tổn thương trong một mối quan hệ vốn họ rất sợ đổ vỡ. Một khi đã bị tổn thương, ai cũng trở nên thận trọng. Tổn thương này có thể đến từ một thành viên trong gia đình, trong cộng đoàn; từ một người bạn hoặc bất cứ ai mà chúng ta đã cố gắng tiếp cận để yêu thương nhưng rồi, chỉ để nhận lại sự tổn thương và chối từ. Và điều đó thật đau đớn!

 

Những lời của Chúa Giêsu hôm nay đặc biệt ấn tượng vì nó trấn an chúng ta rằng, Ngài là người đáng tin cậy, ‘không bao giờ rẫy bỏ’ một ai. Chúng ta có thể đến với Ngài bất cứ khi nào, mở rộng lòng, tỏ bày tất cả những thương tổn của mình cho Ngài; và Ngài sẽ đối xử với chúng ta bằng sự dịu dàng, tôn trọng, nhân từ và hết mực chăm sóc. Chúa Giêsu sẽ đối xử với chúng ta bằng sự chăm bẵm hơn cả chúng ta chăm bẵm chính mình. Hãy lặp đi lặp lại lời này, “Ai đến với Tôi, Tôi sẽ không xua đuổi ra ngoài” và biết rằng, Ngài muốn chúng ta đến với Ngài, mở rộng hoàn toàn trái tim cho Ngài. Và như thế, cho phép Ngài bày tỏ tình yêu Ngài dành cho chúng ta và cho phép chính mình tin cậy Ngài ngoài những gì chúng ta từng tưởng tượng.

 

Nỗi tổn thương khi bị rẫy bỏ tạo nên một lỗ hổng trong tim mỗi người; kích thước của nó lớn ‘bằng kích thước của Chúa Kitô’, và không có gì có thể lấp đầy nó ngoại trừ Ngài. May thay, chính Ngài cũng không cho phép bất cứ một điều gì, bất cứ một ai lấp đầy lỗ hổng ấy, nơi thuộc về chỉ một mình Ngài, vì Ngài ‘không bao giờ rẫy bỏ’ một ai. ‘Một ai’ có nghĩa là bất cứ ai, tội lỗi đến đâu, bất xứng đến mấy, “Ai đến với Tôi, Tôi sẽ không xua đuổi ra ngoài”. Ai trong chúng ta cũng luôn tìm thấy ít nữa một lỗ hổng trong trái tim mình, dù nó nhỏ hay không quá nhỏ, lỗ hổng đó thuộc về Chúa Kitô. Vì thế, về phía chúng ta, để có thể đón Chúa Kitô trở lại trong tâm hồn, chúng ta phải tìm kiếm lòng thương xót và ân sủng thứ tha của Ngài, cách riêng trong Bí tích Giải tội.

 

Tuyệt vời thay, không chỉ những tổn thương bên trong, nhưng cả những tổn hại bên ngoài, Chúa Kitô vẫn ‘không bao giờ rẫy bỏ’ một ai. Bài đọc Công Vụ Tông Đồ hôm nay đã chứng tỏ điều đó. Thoạt đầu, các tín hữu Giêrusalem nghĩ rằng, Thiên Chúa bỏ rơi họ khi họ bị bách hại dữ tợn, phải phân tán đến vùng các dân ngoại Giuđê và Samaria; thế nhưng, không phải thế, Chúa Kitô Phục Sinh luôn ở với họ, để “Đến đâu họ cũng rao giảng Lời Thiên Chúa” và “Cả thành được vui mừng khôn tả”; Thánh Vịnh đáp ca hôm nay bày tỏ, “Toàn thể đất nước, hãy reo mừng Thiên Chúa”.

 

Như thế, điều chúng ta cần là Chúa Kitô, và điều thực sự đáng khao khát chính là Ngài, vậy thì còn gì có thể ngăn cản chúng ta đến với Ngài? Đôi khi đó là niềm kiêu hãnh, sự ươn lười, hoặc có thể là sự hời hợt. Nhưng đằng sau những lý do này còn có một nỗi sợ hãi khác, rằng, nếu chúng ta mở lòng đón nhận Chúa Kitô, cách nào đó, chúng ta sẽ thua cuộc… khi phải đầu hàng tình yêu Ngài.

 

Malcolm Muggeridge tâm sự, “Trái với những gì có thể mong đợi, tôi nhìn lại những trải nghiệm ở các thời điểm dường như đặc biệt đau đớn và hoang tàn với một niềm tạ ơn vô bờ. Thật vậy, tôi có thể nói một cách chân thành rằng, mọi điều tôi học được trong 75 năm trên trần gian, tất cả đã thực sự nâng cao và soi sáng kinh nghiệm của tôi, đều đến từ đau khổ chứ không phải hạnh phúc; và này, Chúa Kitô ‘không bao giờ rẫy bỏ’ tôi; và rốt cuộc, tôi chịu thua trước lòng thương xót của Ngài”.

 

Anh Chị em,

 

Đúng với tâm sự của Muggeridge, Chúa Giêsu đang nói với chúng ta, ‘Con sẽ không bao giờ lạc mất ở một nơi mà Tôi không thể tìm thấy!’. Thật rõ ràng, “Ý của Cha, Đấng đã sai Tôi, là hễ sự gì Ngài đã ban cho Tôi, Tôi chẳng để mất”. Đây là một bảo đảm cho chúng ta, Chúa sẽ ‘không bao giờ rẫy bỏ’ chúng ta; vì lẽ ân sủng của Ngài luôn được ban và như thế, sẽ không sức mạnh nào, trở ngại nào, cám dỗ nào là quá lớn vốn có thể cản lối chúng ta chạy đến với Ngài.

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

 

“Lạy Chúa, Đấng ‘không bao giờ rẫy bỏ’ một ai, trong đó có con; xin cho con dù trong hoàn cảnh nào, cũng đừng bao giờ ‘rẫy bỏ’ Ngài và ‘ruồng rẫy’ anh chị em con”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)