Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Bạn được sinh ra cho thời điểm này

Tác giả: 
Lại Thế Lãng

Bạn được sinh ra cho thời điểm này.

Tác giả: LM John Riccardo – Lại Thế Lãng chuyển ngữ

 

Tại sao bạn lại ở đây?

Không phải tại sao bạn lại ngồi trong phòng khách của bạn - hoặc trên chiếc máy bay này, trong hàng đưa đón của trường học đó, hoặc ở nơi bạn bắt đầu làm việc cách đây mười năm. Nhưng tại sao bạn lại ở đây trên trái đất? Có bao giờ bạn tự hỏi bạn đang đi đâu? Hoặc làm thế nào để bạn sẽ đến đó?

Chúng ta vừa hỏi ba câu hỏi quan trọng nhất trong cuộc đời: Tại sao tôi ở đây? Tôi đang đi đâu? Làm sao tôi đến đó?

 

Ba niềm tin cơ bản

Tôi đã hỏi những câu hỏi đó. Chúng đã dẫn dắt tôi đến đây, đến thời điểm này trong cuộc đời, khi tôi được thúc đẩy bởi ba niềm tin cơ bản.

 

Niềm tin cơ bản đầu tiên là như thế này: bạn và tôi đang sống ngay bây giờ không phải là tình cờ. Thiên Chúa có thể đã định cho chúng ta sống ở Pháp thế kỷ XVI hoặc ở Lãnh thổ Tây Bắc vào những năm 1800. Thay vào đó, trong sự quan phòng bí ẩn của mình, Ngài đã chọn bạn và tôi để sống vào lúc này. Không phải mặc dù nhưng bởi vì tất cả những gì đang xảy ra trong các Giáo hội địa phương, Giáo hội toàn cầu, của đất nước chúng ta và thế giới của chúng ta.

 

Càng ngày tôi càng say mê dòng chữ được cho là của Thánh Joan of Arc “Tôi không sợ. Thiên Chúa ở cùng tôi. Tôi được sinh ra vì điều này!”. Tôi cầu nguyện rằng dù bạn đang ở đâu khi đọc những dòng chữ này, bạn sẽ có cùng niềm tin người phụ nữ trẻ anh hùng này đã có hàng thế kỷ trước: bạn đã được sinh ra cho khoảnh khắc này. Chúa đang tạo ra một kiệt tác và bạn đóng một vai trò không thể thay thế trong tác phẩm nghệ thuật này. Cho dù bạn là một bà mẹ ở nhà nội trợ, một người hồi hưu, một giáo viên trung học, một y tá, một chủ trang trại chăn nuôi gia súc, một tài xế xe tải, một luật sư, một trẻ vị thành niên hay một nhân viên cửa hàng tạp hóa, bạn vẫn đáng quan tâm. Mỗi chúng ta đều có nghĩa là một công cụ trong tay Ngài để giúp thực hiện mong muốn của Ngài. Và mong muốn của Ngài không gì khác hơn là đưa con cái Ngài trở về và lấy lại thế giới của Ngài.

 

Niềm tin cơ bản thứ hai mà tôi tin tưởng là thế giới đang khóc. Chắc chắn rằng thế giới đã phải khóc kể từ ngày định mệnh đó ở vườn Địa đàng, nhưng thời điểm hiện tại của chúng ta là duy nhất và chưa từng có, ít nhất là ở đất nước chúng ta. Có nhiều cách để nói về niềm tin này nhưng đối với tôi, nó bắt đầu từ một loạt bài báo tôi đọc, báo cáo rằng vào năm 2018, lần đầu tiên trong một trăm năm ở Mỹ, tuổi thọ đã giảm năm thứ ba liên tiếp. Điều này thật đáng kinh ngạc và đã không xảy ra kể từ trước năm 1918. Hãy nghĩ về việc đó! Tuổi thọ ngắn hơn và con người đang chết trẻ hơn - không phải ở một góc xa xôi nào đó của hành tinh thiếu khả năng tiếp cận với công nghệ, sự giàu có, và y học nhưng ở  đây Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.

 

Điều gì đã xảy ra vào năm 1918 đã khiến tuổi thọ giảm 3 năm liên tiếp? Hai điều kinh hoàng: cuộc chiến tranh thế giới lần thứ nhất và đại dịch tồi tệ nhất trong lịch sử thế giới, dịch cúm Tây Ban Nha. Nhưng sự suy giảm tuổi thọ hiện nay ở nước ta là do một cái gì đó làm cho ớn lạnh và mới. (Tại thời điểm viết bài này, chúng ta vẫn chưa biết kết quả cuối cùng của coronavirus hoặc COVID-19 sẽ như thế nào tuy nhiên các số liệu thống kê mà tôi đang tham khảo là đúng ngay cả trước khi xảy ra cuộc khủng hoảng đại dịch hiện tại mà chúng ta đang trải qua). Các nhà xã hội học gọi hiện tượng này là “cái chết vì tuyệt vọng”. Có ba nguyên nhân chính dẫn đến những cái chết như vậy là tự tử, do xơ gan và nghiện chất dạng thuốc phiện.

 

Kể từ năm 1999, tỷ lệ tự tử đã tăng 30% trong dân số nói chung và 40% ở nông thôn Mỹ. Năm 2016, số vụ tự tử nhiều gấp đôi số vụ giết người ở nước ta. Tỷ lệ tự tử ở trẻ em từ mười đến mười bốn tuổi đã tăng gần gấp ba trong mười năm qua. Như tôi đã nói, tôi chắc chắn rằng bạn đã bị ảnh hưởng sâu sắc bởi nỗi đau đáng kinh ngạc này, có lẽ phải chịu đựng sự mất mát của một thành viên trong gia đình hoặc một người bạn thân yêu. Tôi đã mất một người chú và một người anh rể trong trận chiến này. Tôi biết tận mắt nỗi thống khổ và nỗi đau của những người còn ở lại sau một vụ tự tử.

 

Đây là nguyên nhân thứ hai khiến tuổi thọ của chúng ta giảm sút. Từ năm 1999 đến năm 2016 tử vong do xơ gan do nghiện rượu đã tăng 65% với mức tăng lớn nhất xảy ra ở những người trẻ tuổi từ 25 đến ba mươi tư.

 

Yếu tố chính thứ ba dẫn đến một số ca tử vong sớm đau lòng là tình trạng nghiện các chất dạng thuốc phiện hiện nay. Mặc dù chỉ chiếm 5% dân số thế giới, người Mỹ tiêu thụ 80% chất opioid trên thế giới. Những cái chết vì tuyệt vọng đang diễn ra với tốc độ choáng váng chưa từng có.

 

Căn nguyên của sự tuyệt vọng này là ba câu hỏi tôi đã đề cập. Trong một thế giới mà Thiên Chúa liên tục bị đẩy ra xa và xa hơn khỏi sân khấu, tạo vật được tạo ra theo hình ảnh và dung mạo của Ngài - bạn và tôi - đã mất đi ý nghĩa của Ngài.

 

Chúa Giêsu đã thiết lập Giáo hội của Ngài để giải quyết chính xác loại tuyệt vọng này và để chữa lành những vết thương như vậy. Ngài đã mong muốn Giáo hội của Ngài trở thành phương tiện mà tiếng khóc của thế giới sẽ được đáp lại để mọi người có thể nhận ra tình yêu đáng kinh ngạc của Chúa Cha, quyền năng tái sinh của Chúa Thánh Thần và danh tính thực sự của họ là những người con trai và con gái yêu dấu của Vua vũ trụ. Giáo hội được mong đợi trở thành nơi mà điều này không chỉ được nghe mà còn được trải nghiệm.

 

Vấn đề dẫn đến xác tín cơ bản thứ ba của tôi là Giáo hội cũng đang khóc. Giống như tình hình trên thế giới, có một số cách để nói tới “tiếng khóc” này của Giáo hội. Có sự hỗn loạn và chia rẽ giữa các linh mục và giám mục và sự nhầm lẫn đến từ Rôma. Và chắc chắn nhất là đợt thứ hai của cuộc khủng hoảng lạm dụng tình dục trong giới tăng lữ ở đất nước chúng ta đã làm rõ ràng rằng chúng ta đang bị thương và đang khóc. Một cuộc thăm dò gần đây của Gallup cho thấy 37% người Công giáo đang xem xét việc rời bỏ Giáo hội do vụ bê bối lạm dụng tình dục. Với khoảng bảy mươi triệu người Công giáo ở Hoa Kỳ, chuyển sang hai mươi sáu triệu người đang bị tổn thương, tai tiếng và vỡ mộng. Giáo hội đang khóc.

 

Đối với nhiều người đang phục vụ trong đời sống giáo xứ hay giáo phận, dù là linh mục hay giáo dân nam nữ, cũng đều có kinh nghiệm rằng đời sống giáo xứ không hoàn toàn như những gì có thể và nên được. Quá nhiều ngày được dành để chơi trò “đánh cá voi”. Với những đám cháy hoành hành hàng ngày, chúng ta đã quen với việc cúi đầu xoay người từ trường hợp khẩn cấp đến trường hợp khẩn cấp. Một người đã gợi ý rằng làm việc trong Giáo hội khiến họ nhớ đến một trận bóng đá có hai mươi hai người đàn ông đang rất cần được nghỉ ngơi chạy đua quanh sân và họ đang được theo dõi bởi hàng nghìn người trên khán đài, những người đang rất cần được tập thể dục.

 

Gần đây tôi đã hoàn thành nhiệm kỳ mười hai năm với tư cách là quản xứ của một giáo xứ đặc biệt ở Tổng giáo phận Detroit. Tôi biết ơn những người mà tôi đã may mắn được đi cùng trong thời gian này mặc dù việc phục vụ một giáo xứ với gần 3600 gia đình có thể rất căng thẳng. Tổng giám mục của tôi đã ân cần cho phép tôi tạo một sứ vụ mới, Acts XXIX nhưng trước khi bắt đầu, tôi có thể nghỉ một tháng để nạp năng lượng. Vào khoảng tuần thứ ba, tôi nhận ra mình đang phải chịu đựng một thứ mà tôi chỉ có thể gọi là một số loại căng thẳng sau chấn thương. Tôi đã quá quen với việc phải chạy đua từ chấn thương này sang chấn thương khác, ngày này qua ngày khác (gần như giờ này qua giờ khác) đến mức tôi không nhận ra rằng mình cần được nghỉ ngơi dữ dội như thế nào. Vô số bạn bè linh mục, chưa kể nam nữ giáo dân đang phục vụ trong các giáo xứ, đang phải trải qua kinh nghiệm tương tự ngay bây giờ.

 

Trong những thời điểm này khi cả thế giới và Giáo hội đang khóc, đâu là con đường phía trước? Làm thế nào để chúng ta vượt qua sự nản lòng bao la như vậy?

 

Tái nắm bắt bức tranh lớn

Bạn có ngạc nhiên không khi cho rằng tôi không chán nản nhưng thực sự còn được khuyến khích, thậm chí phấn khích? Điều đó nghe có vẻ điên rồ, nhưng tôi thích thử thách, và tôi thích một cuộc chiến đấu tốt. Rõ ràng Thiên Chúa không muốn bạn và tôi sống trong một thời kỳ buồn tẻ và đơn điệu. Ngài muốn chúng ta sống ngay bây giờ. Ngài đã trang bị cho chúng ta mọi thứ mà chúng ta cần để trở thành công cụ trong tay Ngài để chia sẻ Phúc Âm. Đây không phải là những ngày đen tối mà là những ngày tuyệt vời để được sống. Thiên Chúa không nóng nảy hay bồn chồn, Ngài đã chọn bạn và tôi cho thời điểm này.

 

Tất nhiên tôi không cho rằng mình có câu trả lời cho những bước tiếp theo của chúng ta, nhưng tôi sẽ nói rằng đó là điều mà Chúa đã đặt trong trái tim tôi để chia sẻ với mọi người tôi có thể , bởi vì tôi tin rằng đó là điều quan trọng nhất ngay bây giờ trong cuộc chiến vì Chúa để lấy lại thế giới của Ngài. Tại sao? Bởi vì với mỗi ngọn lửa đang hoành hành trên đất nước, thế giới và Giáo hội, có một nhu cầu cấp thiết phải tái năm bắt bức tranh lớn, để có được một lần nữa (hoặc có thể là lần đầu tiên) một cách nhìn thực tế theo Kinh thánh.

 

Tiến sĩ Scott Hahn người sáng lập và chủ tịch của Trung tâm Thần học Kinh thánh Phaolô đã tóm tắt nó như thế này:

Mặc dù đôi khi chúng ta tự hỏi tại sao Thiên Chúa lại để cho bệnh tật, sự đau khổ, và sự dữ đến vậy, nhưng chúng ta hãy nhìn lên thập giá và chúng ta thấy tội ác lớn nhất từng gây ra, sự đau khổ lớn nhất từng phải chịu đựng, và sau đó là món quà lớn nhất mà Thiên Chúa đã từng ban cho - sự cứu rỗi loài người.



Chúng ta đang sống vào thời điểm mà tất cả các đài tưởng niệm khác đang sụp đổ. Chúng ta đang sống trong thời kỳ mà rất nhiều tài liệu cổ đại không được đọc hoặc thực sự bị cấm. Ở khía cạnh nào đó, đây là một thảm họa đáng tiếc. Đồng thời, chúng ta phải xem đó là một cơ hội để nắm lấy. Chúng ta đã được tạo ra cho thời điểm này và được kêu gọi cho thời điểm này và vì vậy chúng ta sẽ được trao quyền hành động cho thời điểm này.



Thiên Chúa muốn có lại thế giới của Ngài và Ngài đã dự định cho chúng ta được sống tại thời điểm này. Chúng ta hãy tuyên bố như Thánh Joan of Arc “Tôi được sinh ra cho điều này” và sống như công cụ của Ngài để hoàn thành mong muốn đó./.