Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Môn đệ - người được gọi để phục vụ theo gương Thầy Giêsu

Tác giả: 
Lm Nguyễn Thành Long

Chúa Nhật 25 Thường Niên B

MÔN ĐỆ - NGƯỜI ĐƯỢC GỌI ĐỂ PHỤC VỤ

THEO GƯƠNG THẦY GIÊSU

 

Trên đường đến Capharnaum, Chúa Giêsu đã công khai loan báo cuộc thương khó và phục sinh của Người lần thứ 2. Lần này Ngài đi thẳng vào vấn đề chứ không rào đón như lần trước. Thế nhưng xem ra cả hai lần loan báo ấy đều không có tác dụng gì đối với tâm thức của các môn đệ, chẳng khác nào “nước đổ đầu vịt”. Thánh Maccô cho biết là các môn đệ không hiểu. Không hiểu một phần vì các ông không muốn hiểu. Không hiểu một phần vì các ông vẫn còn bám lấy quan niệm về một Đấng Kitô theo kiểu trần thế.

 

Hậu quả là khi khư khư giữ lấy quan niệm ấy, lập tức các ông đã sa vào cơn cám dỗ kinh điển của con người: tranh giành địa vị, chức quyền. Trong thâm tâm, các ông vẫn luôn nghĩ rằng Chúa Giêsu sẽ làm một cuộc cách mạng lật Đế Quốc Rôma và tái lập một vương quốc Israel hùng mạnh. Lúc bấy giờ, các ông sẽ được Tân vương Giêsu bổ nhiệm vào 12 chức vụ quan trọng trong điều đình. Vì mang não trạng như thế, nên không lạ gì dọc đường các ông đã “giành ghế” với nhau. Ai sẽ là tể tướng? Ai sẽ là Quân sư? Ai sẽ là Phò mã? v.v... Quả đúng, ham muốn tranh dành quyền lực luôn là vấn đề muôn thuở của con người, ngay cả những người đi theo Chúa. Chiến tranh, xung đột, chia rẽ, ghen ghét và đau khổ cũng từ đó mà ra! Thánh Giacôbê trong Bài đọc II đã nói lên thực trạng này: “Bởi đâu anh em cạnh tranh và cãi cọ nhau? Nào không phải tại điều này: tức tại các đam mê đang giao chiến trong chi thể anh em đó sao? Anh em ham muốn mà không được hưởng, nên anh em giết nhau. Anh em ganh tị mà không được mãn nguyện, nên anh em cạnh tranh và cãi cọ” (Gc 4, 2).

 

Chúa Giêsu đã sửa sai quan niệm và thái độ tranh dành chức quyền của các môn đệ Ngài bằng việc nêu cao tinh thần phục vụ của Ngài. Ngài đã, đang và sẽ phục vụ với tư cách là người rốt hết và là người tôi tớ của mọi người: “Ai muốn làm người đứng đầu thì thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người” (Mc 9,35); “Nếu Thầy là Chúa, là Thầy mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau” (Ga 13,14). Chúa Giêsu muốn các môn đệ học lấy bài học này, bài học mà chính Ngài đã “trả giùm” học phí cho họ bằng cái giá đắt đỏ nhất, là máu châu báu của Ngài trên thập tự. Tuy nhiên, đây cũng là bài học “khó xơi” nhất mà có khi các môn đệ phải vật lộn cả đời mới thấy thấm thía.

 

Ơn gọi của người môn đệ Chúa Kitô là phục vụ chứ không phải là thống trị, phục vụ theo gương mẫu của Ngài, phục vụ đến độ sẵn sàng hi sinh cả mạng sống của mình: “Ta đến không phải để được phục vụ, nhưng là để phục vụ và hy sinh mạng sống mình làm giá chuộc nhiều người” (Mc 10,45).

 

Có một giai thoại lý thú về bác sĩ Charles Mayo, người thường được nhắc tới với cái biệt hiệu là “bác sĩ giám đốc đánh giày”. Cùng với cha và người em của mình, bác sĩ Charles Mayo đã xây dựng bệnh viện Mayo nổi tiếng trên thế giới tại thành phố Rochester, bang Minnnesota, Hoa Kỳ.

 

Lần kia, một phái đoàn y khoa được cử đến thăm bệnh viện. Theo truyền thống của bệnh viện, quí khách sẽ để giày trước cửa phòng riêng của mình, và bệnh viện sẽ bố trí nhân viên đến đánh bóng các đôi giày ấy. Tối hôm đó, bác sĩ Charles Mayo làm việc trễ và là người về phòng sau cùng. Ông thấy các đôi giày ở trước các phòng của khách vẫn chưa được nhân viên phụ trách đánh bóng! Có thể họ đã quên làm việc này. Ông liền đi kiếm xi và bản chải, rồi lần lượt đến trước mỗi phòng đánh bóng các đôi giày của khách. Khi nhân viên phụ trách đánh giày hôm đó làm nhiệm vụ lúc nửa đêm, anh rất ngạc nhiên và cảm động khi thấy vị bác sĩ giám đốc bệnh viện vẫn đang loay hoay đánh những chiếc giày cuối cùng cho các khách quí.

 

Câu chuyện bác sĩ giám đốc đánh giày này đã trở thành một huyền thoại! Bác sĩ Charles Mayo được ca tụng không những vì có tài chữa bệnh, hay vì những công trình y khoa to lớn đem lại nhiều lợi ích cho nhân loại, mà còn vì đời sống khiêm nhường phục vụ của ông. Ông không nề hà làm bất cứ việc gì phục vụ tha nhân, dù việc ấy không xứng với địa vị của ông.

 

Chúng ta không biết bác sĩ Charles Mayo có thấm nhuần giáo huấn của Đức Kitô hay không, nhưng những việc phục vụ mà ông đã làm là đúng theo tinh thần của người môn đệ Đức Kitô: càng làm lớn càng phải phục vụ mọi người.

 

Phẩm giá của người môn đệ Chúa Kitô không được đo bằng chức này chức nọ trong Giáo Hội hay xã hội, mà được đo bằng chính phẩm chất của việc phục vụ anh chị em đồng loại. Vậy ta đã sống tinh thần phục vụ thế nào? Thường thì người ta vẫn thích sai khiến, thích thống trị kẻ khác hơn là phục tùng và phục vụ, và nếu có phục vụ đi nữa, người ta chỉ thích phục vụ những kẻ giàu sang quyền thế, hay những kẻ trên mình. Ít khi người tự nguyện hạ mình phục vụ những kẻ nghèo khó thấp hèn. Trong khi đó, Chúa lại dạy rằng khi ta phục vụ những kẻ bé mọn là ta đang phục vụ chính Chúa. Mà được phục vụ chính Chúa thì còn vinh phúc nào bằng! Vậy thử hỏi bao nhiêu lần ta đã đánh mất cái phúc vinh lớn lao này vì đã từ chối phục vụ Chúa trong những người anh em bé mọn? Bao nhiêu lần Chúa phải thất vọng vì thái độ phục vụ thiếu tình yêu, thiếu tấm lòng của ta? Chắc là nhiều nhiều lắm.

 

Chớ gì Lời Chúa hôm nay giúp chúng ta điều chỉnh lại cung cách và thái độ sống của mình, để biết khiêm nhường phục vụ anh chị em nhiều hơn!

 

Lm. Giuse Nguyễn Thành Long