Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Ngát hương trời - Vẫn còn cháy sáng

Tác giả: 
Lm Minh Anh

 

 

NGÁT HƯƠNG TRỜI

 

“Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết và làm đầy tớ mọi người!”.

 

Nói đến khát vọng, C. S. Lewis đưa ramột cái nhìn sâu sắc, “Thiên Chúa thấy những khát vọng của con người không quá mạnh, nhưng thật yếu. Chúng ta là những sinh vật nửa vời, bị lừa dối bởi đồ uống, tình dục và tham vọng;đang khi niềm vui vô hạn được ban tặng thì chúng ta từ chối.Như một đứa trẻ ngu dốt tiếp tục nướng những chiếc bánh bùn trong khu ổ chuột, bởi nó không thể tưởng tượng được ý nghĩa của lời đề nghị một kỳ nghỉ ở biển. Nó quá dễ dàng hài lòng!”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

 

Phải, nhiều lúc chúng ta cũng đã quá dễ dàng hài lòng với những khát vọng tầm thường. Thật thú vị, phụng vụ Lời Chúa Chúa Nhật hôm nay cũng nói đến khát vọng, một khát vọng nặng mùi đất và một khát vọng ‘ngát hương Trời’. Khát vọng nặng mùi đất, “Dọc đàng các ông tranh luận xem ai là người lớn nhất”; khát vọng ‘ngát hương Trời’, “Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết và làm đầy tớ mọi người!”.

 

Khát vọng là bản tính tự nhiên thường hằng của con người và điều này chẳng có gì xấu. Thế nhưng, bên cạnh những khát vọng đúng đắn, còn có những khát vọng trần tục, lệch lạc. Câu chuyện Tin Mừng hôm nay đủ cho thấy điều đó. Ngay sau khi Chúa Giêsu, Thầy của họ, nói đến đau khổ và cái chết Ngài sắp trải qua, thì các môn đệ lại tranh cãi xem ai là người lớn nhất. Một điều gì đó quá thế gian, khi ai cũng cho mình là trung tâm; và chỉ muốn thống trị. Đây là điều được thánh Giacôbê nêu đích danh trong bài đọc hai, “Các đam mê đang giao chiến trong chi thể anh em!”; “Anh em ham muốn mà không được hưởng, nên anh em giết nhau; anh em ganh tị mà không được mãn nguyện, nên anh em cạnh tranh và cãi cọ”. Đó là những khát vọng nặng mùi đất!

 

Phần Chúa Giêsu, Ngài chỉ cho các môn đệ một khát vọng mạnh mẽ, đúng đắn, khát vọng mang tính cứu độ của “Người công chính”, tôi tớ của Thiên Chúa,được sách Khôn Ngoan,bài đọc thứ nhất, tiên báo. Đó là sự “Khôn ngoan từ trời xuống” mà thánh Giacôbê cũng đã nói đến; họ là những con người đem lại “Hoa quả của công chính được gieo vãi trong bình an cho những người xây đắp an bình”. Đó là một khát vọng được Thiên Chúa đỡ nâng như tâm tình mà Thánh Vịnh đáp ca tỉ tê, “Chúa đang nâng đỡ hồn con, Chúa đang ủi an đời con!”. Vậy thì khát vọng Chúa Giêsu chỉ ra là gì? Chúa Giêsu chỉ ra một khát vọng rất khác, khác hoàn toàn với những gì mà con người hoài bão. Khát vọng của Ngài là khát vọng phục vụ, khát vọng cúi xuống, khát vọng quên mình và khát vọng tự huỷ, “Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết và làm đầy tớ mọi người!”. Đó quả là một khát vọng ‘ngát hương Trời!’.

 

Như vậy, một khi tâm hồn chúng ta không còn kiêu hãnh, ích kỷ với những kỳ vọng lệch lạc… thì Chúa Thánh Thần sẽ tràn ngập mọi ngóc ngách trong trái tim chúng ta. Ngược lại, nếu chúng ta kiêu hãnh, tự phụ, tham vọng, chỉ muốn thống trị, thì chắc chắn, Chúa Thánh Thần sẽ không còn chỗ trong tâm trí chúng ta. Vậy hãy làm trống chính mình trước khi nó được lấp đầy. Augustinô, con người của khát vọng, chia sẻ, “Tội lỗi xảy đến khi chúng ta để những ước muốn hoàn toàn tự nhiên hoặc những khát vọng thế tục thao túng. Nó không chỉ là tội, nhưng còn là sự bóp méo sai lệch hình ảnh Đấng Tạo Hoá trong chúng ta. Tất cả những hoài bão tốt đẹp và sự an toàn của chúng ta, chỉ được tìm thấy một cách đúng đắn và hoàn toàn trong Thiên Chúa và chỉ nơi Ngài!”.

 

Anh Chị em,

 

“Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết và làm đầy tớ mọi người!”. Đây là nghịch lý của Tin Mừng. Nhưng chính Chúa Giêsu đã sống điều nghịch lý ấy. Con Thiên Chúa đến trần gian để hiến dâng mạng sống mà cứu chuộc muôn người, “Tôi đến để phục vụ, chứ không phải để được phục vụ!”, và đỉnh điểm của sự phục vụ là cái chết của Ngài trên thập giá cho nhân loại được ơn cứu độ. Là người môn đệ Chúa Giêsu, chúng ta không thể đi con đường nào khác ngoài con đường tự hạ và phục vụ Ngài đã đi. Thế nên, trong mọi đấng bậc, noi gương Thầy Chí Thánh chúng ta trở nên những con người phục vụ như Ngài; cách riêng trong những ngày hôm nay. Cha mẹ phục vụ con cái, con cái phục vụ cha mẹ; chúng ta phục vụ nhau, phục vụ những ai đang dễ bị tổn thương nhất, những ai đang cần đến lòng thương xót nhất. Và như thế, nên giống Chúa, chúng ta bớt nặng mùi đất, cuộc sống chúng ta trở nên ‘ngát hương Trời’.

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

 

“Lạy Chúa, xin cho con nhìn thấy sự vĩ đại của chính mình khi con biết cúi xuống làm tôi tớ người khác, những ai Chúa trao cho con; và như thế, đời con mãi mãi ‘ngát hương Trời’”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

 

*****************

 

VẪN CÒN CHÁY SÁNG

 

“Đèn được đặt trên đế, để những ai đi vào thì nhìn thấy ánh sáng!”.

 

Trong cuốn sách của mình, “Fan The Flame”,tạm dịch, “Thổi Cho Nó Bùng Lên!”, Joseph Stowell nhận xét, “Trong thế vận hội Olympic của mình, người Hy Lạp có một cuộc đua có thể nói là duy nhất. Người chiến thắng không phải là người chạy về đích đầu tiên, nhưng là người chạy kết thúc với ngọn đuốc của mình ‘vẫn còn cháy sáng’; và như thế, ai ai cũng có thể là người chiến thắng!”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

 

Cách nào đó, qua Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cũng mời gọi mỗi người chúng ta ‘thổi cho nó bùng lên’ đức tin của mình trong thế giới ngày nay, một thế giới xem ra tối đặc. Kitô hữu khác nào vận động viên phải chạy cho hết đường đua của mình mà ngọn đuốc trên tay ‘vẫn còn cháy sáng’.

 

Thật là lợi thế khi trong bóng tối, mỗi người có một đuốc sáng trên tay. Chúng ta muốn nói với Chúa Giêsu rằng, “Lạy Chúa, con đang ở đây! Con có đuốc sáng, Chúa cứ bảo những người khác đến với con!”.Trong đêm tối, người cầm đuốc soi sáng, để tất cả những ai chung quanh họ đều có thể tự tin bước đi mà không sợ vấp ngã. Họ sẽ không lãng phí thời gian để dò dẫm hay do dự; thay vào đó, cả nhóm người có chungmục đích nhanh chóng đến nơi họ cần, tới chỗ họ muốn. Có người cầm đuốc, tất cả mọi người trong nhóm đều cảm thấy nhẹ nhõm, kể cả bản thân người cầm đuốc. Đây là giá trị đức tin của mỗi người Kitô hữu trong một xã hội thế tục cao độ hôm nay. Vua Kyrô xứ Ba Tư trong sách Esdra hôm nay khác nào người đã nhận ngọn đuốc sáng từ tay Thiên Chúa; chính nhờ ông, dân Chúa đã đồng tâm, góp công góp của, xây dựng một đền thờ ở Giêrusalem, hầu danh Chúa được rạng rỡ vinh quang trong Đền Thánh Ngài.

 

Chúa Giêsucòn khẳng định, “Vì chẳng có gì kín nhiệm mà không bị tỏ ra, và không có gì ẩn giấu mà không bị lộ ra cho người ta biết”.Thật là hấp dẫn! Khi không được người khác khen ngợi và công nhận, chúng ta có thể cảm thấy buồn hoặc bị lãng quên; vậy mà đây là lúc chúng ta cần chiếu thật nhiều ánh sáng để thoát ra khỏi ‘lỗ đen’ đó. Những công việc tốt lành chúng ta làm dường như không được ai công nhận; nhưng Thiên Chúa sẽ đưa chúng ra trong ngày phán xét. Vì thế, ngay lúc này, các việc lành đó càng được giấu kín, chúng ta sẽ càng đạt được nhiều công lao trước mặt Ngài. Mọi bí mật sẽ được hé mở trong ‘Ngày của Ngài’. Nhiệm vụ của chúng ta giờ đây không phải là mở chúng ra, mà là giấu chúng đi;đợi ngày đến đích,nơi có phần thưởng vĩnh cửu. Đó chính là sự khôn ngoan của người cầm đuốc ! Miễn sao, kết thúc hành trình, đuốc ‘vẫn còn cháy sáng’.

 

Chúa Giêsu còn nói, “Vì ai có, sẽ được cho thêm; còn ai không có, cả điều mình tưởng có cũng sẽ bị lấy đi!”. Ở đây, Ngài đi sâu hơn vào những gì chúng ta đã suy gẫm. “Ai có”, rõ ràng, Ngài ám chỉ những người cầm đuốc đã dẫn dắt thành công nhóm đồng hành với mình; người ấy sẽ được giao phó nhiều hơn, hoặc ít nữa, được những người khác tôn trọng. “Ai không có”, ám chỉ người cầm đuốc không giữ được ngọn lửa của mình; người ấy sẽ bị loại ra, ngọn đuốc trên tay họ cũng bị tước đi. Giữ cho lửa đức tin của mình ‘vẫn còn cháy sáng’, hay vìngại làm chứng cho tình yêu của Ngài khi để cho đuốc tắt? Đó là phần việc của mỗi người chúng ta!

 

Anh Chị em,

 

“Đèn được đặt trên đế, để những ai đi vào thì nhìn thấy ánh sáng!”. ‘Thổi cho nó bùng lên!’. Chúa muốn chúng ta cháy bùng lên, mãi thắp sáng, luôn hiện hữu và luôn tồn tại. Hơn bao giờ hết, chính lúc này đây,nhân loại và thế giới, cụ thể là các anh chị em thân yêu trên đất Việt của chúng ta; họ cần ánh đuốc đức tin của chúng ta một cách cấp thiết. Tất cả chúng ta đang ở trong một sân vận động đầy mưa sa bão táp, ôn dịch, chiến tranh và nghèo đói; mọi người đang chạy để nuôi dưỡng sự sống hoặc để cầm cự nó lúc này. Vì thế, Chúa Thánh Thần không ngừng thổi bùng lên ánh lửa đức tin trong lòng chúng ta,hầu chúng ta có thể chiếu sáng; đúng hơn, tiếp lửa đức tin cho anh chị em mình. Nhờ đó, mọi người có thể về đích với đuốc ‘vẫn còn cháy sáng’. Bấy giờ, với anh chị em mình, chúng tacùng reo lên tâm tình của Thánh Vịnh đáp ca, “Việc Chúa làm cho ta ôi vĩ đại!”.

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

 

“Lạy Chúa, trong mọi đấng bậc, xin cho con trở nênmột người cầm đuốc khôn ngoan. Đừng để sự lười biếng và tự phụ làm conxao nhãng việc giữ cho ‘ánh lửa’ đời con luôn cháy sáng. Như thế, ngọn đuốc đời con ‘vẫn còn cháy sáng’ cho đến lúc con về đích, là chính Ngài!”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)