Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Làm chứng bằng ân sủng - Ngợi khen và tán tạ

Tác giả: 
Lm Minh Anh

LÀM CHỨNG BẰNG ÂN SỦNG

 

“Các con sẽ có dịp làm chứng!”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

Hôm nay, Giáo Hội hoàn vũ kính nhớ các thánh Tử Đạo Việt Nam; với chúng ta, đây là ngày đại lễ. Tin Mừng cho thấy cái giá mà người môn đệ Chúa Giêsu phải trả cho việc đi theo Ngài, đó là sự bắt bớ! May thay, Chúa Giêsu kịp trấn an chúng ta, “Các con sẽ có dịp làm chứng!”; làm chứng bằng yêu thương, bằng cầu nguyện, bằng tha thứ; tắt một lời, ‘làm chứng bằng ân sủng’. 

 

Thật ý nghĩa, “tử đạo” trong tiếng Hy Lạp còn có nghĩa là “làm chứng”. Như vậy, một trong những cách tốt nhất để làm chứng là ‘trải nghiệm’ các hình thức tử đạo; trở thành một người tử vì đạo là trở thành một nhân chứng. Ai chịu bắt bớ vì Chúa Kitô; đáp lại sự bách hại theo khôn ngoan và soi dẫn của Thánh Thần, là tử vì đạo thực sự. Nhược bằng, người bị bắt bớ phản ứng với sự tức giận và cay đắng, đáp lại bằng bạo lực thế gian, thì đó không phải là người tử vì đạo; họ chỉ đơn giản trở thành những gì họ đã nhận. Tử vì đạo đòi hỏi việc ôm lấy sự bất công và ngược đãi như Thiên Chúa muốn; và dẫu việc bắt bớ không bao giờ đến từ Thiên Chúa, nó vẫn đem lại cơ hội cho Kitô hữu nên một với Chúa Kitô khi họ ‘làm chứng bằng ân sủng’ theo mời gọi của Ngài.

 

Thánh Cyprianô nói, “Khi sự bắt bớ xảy đến, các chiến sĩ của Chúa Kitô chịu thử thách, và thiên đàng rộng mở cho các vị tử đạo. Chúng ta không đầu quân vào binh đoàn của Chúa Kitô để nghĩ đến hoà bình và từ chối chiến đấu; hãy xem, Ngài đã chiếm vị trí đầu tên mũi đạn trong cuộc chiến”. Các vị tử đạo thắng quân thù khi họ ‘làm chứng bằng ân sủng’; bằng niềm hy vọng và lòng dũng cảm bền chí; bằng tình yêu và lòng kiên tâm bất tử; bằng trái tim nhân ái và lòng trắc ẩn vô bờ!

 

Đaniel trong bài đọc thứ nhất đã làm chứng khi khẳng khái nói lên điều Thiên Chúa muốn, dù biết rõ, điều đó có thể khiến ông mất mạng. Ông can đảm đọc lời ‘báo tử’ từ bàn tay hiện ra viết trên tường cho vua Baltassar, “Thiên Chúa đã cân vua trên cán cân, và thấy vua hụt cân”. Ngài là “Đấng đáng ngợi khen và tán tạ tới muôn đời” như lời Thánh Vịnh đáp ca.

 

Cũng thế, những lời đầy can đảm của thánh Phaolô Lê Bảo Tịnh năm 1843 khác nào lời của thánh Phaolô tông đồ, “Tôi là Phaolô, đang bị xiềng xích vì Chúa Kitô. Tôi muốn nói cho anh em biết những gian truân tôi đang chịu, để anh em được cháy lửa yêu mến mà hợp với tôi để dâng lời ca ngợi, Chúa yêu thương ta đến muôn đời”; “Ngục thất này quả là một hình ảnh sống động của hoả ngục đời đời. Ngoài gông cùm, xiềng xích, dây thừng, lại còn thêm sự nóng giận, oán thù, nguyền rủa, những lời tục tĩu; những sự gây gổ, những hành vi xấu xa, những thề gian, nói hành; và cả nỗi chán nản, buồn phiền; cả ruồi muỗi và rận rệp. Nhưng Đấng đã giải thoát ba thanh niên khỏi ngọn lửa bừng bừng vẫn luôn ở cùng tôi; Ngài làm cho nó trở nên ngọt ngào”. Rõ ràng, những lời của thánh Phaolô Lê Bảo Tịnh chỉ có thể là những lời của một người đã ‘làm chứng bằng ân sủng!’. 

 

Thánh Giuse Nguyễn Văn Lựu thì nói, “Đạo đã thấm nhập vào xương tuỷ tôi, làm sao tôi bỏ được!”. Đạo không đơn thuần là một tôn giáo, những điều phải học, phải tin; nhưng là một Con Người, Giêsu. Ngày lãnh nhận Bí tích Rửa tội, chúng ta được dìm trong Ngài, tháp nhập vào Ngài. Ngài trở nên máu thịt, xương tuỷ, cuộc sống, mạng sống, linh hồn và thân xác chúng ta. Ngài là tôi, tôi là của Ngài. “Không gì, chẳng ai có thể tách được tôi ra khỏi Đức Giêsu”. Ngài chiếm đoạt tôi, tôi dâng hiến cho Ngài. Chính sự dâng hiến ấy sẽ làm chứng cho sự hiện diện của Thiên Chúa và ân sủng của Ngài trên trần gian; và như vậy, Kitô hữu là người ‘làm chứng bằng ân sủng’ đã nhận. 

 

Anh Chị em,

“Các con sẽ có dịp làm chứng!”. Thật là một cơ duyên! Nhưng cơ duyên này chỉ dành cho những ai hoàn toàn trông cậy vào Chúa, chứ không dành cho ‘những chứng nhân’ chỉ biết làm theo đam mê và rối loạn cảm xúc. Người môn đệ Chúa chắc chắn sẽ gặp bắt bớ, ngược đãi lớn nhỏ vào những thời điểm khác nhau, nhiều cách khác nhau, ngay cả từ gia đình mình. Đừng ngạc nhiên! Nếu sống Phúc Âm là dễ dàng, cả thế giới sẽ chỉ có các thánh. Đang khi Tin Mừng thì đòi hỏi; cọ xát với bản chất con người sa ngã; đòi buộc chúng ta, thậm chí, tử đạo cách này cách khác. 

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin biến mọi tệ bạc người khác dành cho con thành cơ hội để con ‘làm chứng bằng ân sủng’ cho họ; xin cho con chỉ cậy dựa vào sự khôn ngoan và hướng dẫn của Thánh Thần”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

 

=========

NGỢI KHEN VÀ TÁN TẠ

 

“Hãy ngợi khen và tán tạ Chúa tới muôn đời!”.

J. S. Bach nói, “Tất cả âm nhạc không nên có một mục đích nào khác hơn là vinh danh Thiên Chúa và tươi mới cho tâm hồn; ở đâu điều này không được nhớ đến, sẽ không có âm nhạc thực sự, mà chỉ có huyên náo của ma quỷ!”. Sáng tác đầu tiên ông là “J. J.!”, “Jesus Juva!”, “Giêsu, Giúp Con!”; sáng tác cuối cùng của ông là “S. D. G.” “Soli Dei Gratia”, “Chỉ Chúa Mới Đáng Tán Tạ!”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

Hôm nay, Lễ Tạ Ơn, Thanksgiving, phụng vụ Lời Chúa cũng muốn nói, “Chỉ Chúa Mới Đáng Tán Tạ!”, cho dẫu Lời Chúa vừa nói đến “ngày báo oán”, vừa nói đến “giờ cứu rỗi”. Đó là ngày Đaniel bị quăng vào hầm sư tử, cũng là ngày ông được cứu sống; đó là ngày tận thế, cũng là ngày Con Thiên Chúa giáng lâm. Chúa Giêsu nói, “Khi những điều đó bắt đầu xảy đến, các con hãy đứng dậy và ngẩng đầu lên, vì giờ cứu rỗi các con đã gần kề!”, và danh Thiên Chúa được tôn vinh, “Hãy ‘ngợi khen và tán tạ’ Chúa tới muôn đời!” như lời Thánh Vịnh đáp ca.

 

Bài đọc Cựu Ước cống hiến cho chúng ta câu chuyện ly kỳ của Đaniel; ông cầu nguyện, và vì lý do đó, ông bị ném xuống hầm sư tử. Nhưng Chúa đã khoá hàm sư tử, Ngài ở cùng Đaniel và ông được bình an. Và điều đáng nói là, Đariô, vị vua đã ném Đaniel vào đó, sau khi chứng kiến phép lạ cả thể này, đã ra chiếu chỉ rằng, “Ai nấy đều phải kính sợ Thiên Chúa của Đaniel. Chính Ngài mới là Thiên Chúa hằng sống, và hằng có đời đời!”. Thái độ của Đariô được ví như thái độ của đại đế Constanine thế kỷ thứ tư đối với Kitô giáo, vì nhờ ông, danh Chúa được ‘ngợi khen và tán tạ’.

 

Với bài Tin Mừng, Chúa Giêsu nói đến “ngày báo oán” của Giêrusalem, ngày mà các tầng trời rung chuyển, khiến muôn dân hồn xiêu phách lạc. Nhưng, với con cái Thiên Chúa, đây cũng là “ngày cứu độ”. Những gì Chúa Giêsu nói hầu như đang xảy ra; chúng ta chứng kiến một thế giới bất an, bất ổn và bất minh hơn bao giờ hết; từ chiến tranh, khủng bố đến di dân, buôn người, thiên tai, dịch bệnh… và tự hỏi, tại sao thế giới lại trở nên một nơi khó chịu; cuộc sống không thể dễ dàng hơn; hoặc tại sao nhiều người vô tội phải chịu đựng đến thế? Than ôi! Thiên Chúa cũng đặt những câu hỏi tương tự. Câu trả lời là, tất cả những điều ác, những huỷ hoại đều bắt nguồn từ tội nguyên tổ, từ sa ngã của Ađam. Trong kế hoạch của Thiên Chúa, không hề có những sự dữ này. Thế nhưng, Ngài cho phép chúng xảy ra vì Ngài tôn trọng tự do của con người. Ngài cho phép vì Ngài biết, Ngài có thể mang lại điều tốt từ những tai ương đó; và con cái Ngài, những ai có niềm tin, sẽ được lớn lên qua các biến cố đó, để họ lại ‘ngợi khen và tán tạ’ Ngài! 

 

Chúa Giêsu tiên báo “Giêrusalem sẽ bị các dân ngoại chà đạp dưới chân”, không có nghĩa là Thiên Chúa bỏ rơi đền thánh. Phải, trọng tâm của niềm tin tôn giáo sẽ không còn là đền thờ; nó sẽ có một trọng tâm mới, đó là Chúa Kitô. ‘Giờ định mệnh’ của mỗi người sẽ đến, nhưng cũng là giờ Chúa Giêsu sẽ đến với họ cách tỏ tường hơn, cũng như Ngài đang đến mỗi ngày thực sự trong Bí tích Thánh Thể; bàn thờ và nhà tạm sẽ là trung tâm mới, nơi Thiên Chúa, Đấng đáng được ‘ngợi khen và tán tạ’ đang hiện diện giữa dân Ngài! 

 

Anh Chị em,

“Hãy ngợi khen và tán tạ Chúa tới muôn đời!”. Lịch sử loài người, lịch sử Giêrusalem, cũng như lịch sử của mỗi người chúng ta, không thể được hiểu là một chuỗi những sự kiện vô nghĩa. Nó cũng không được phép giải thích theo định mệnh thuyết, như thể mọi sự được sắp đặt vốn đã loại bỏ bất kỳ khoảng trống nào cho tự do, ngăn chúng ta đưa ra những lựa chọn đúng đắn cho mình. Qua Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cho biết, lịch sử các nước và lịch sử của mỗi cá nhân đều có một mục đích để hoàn thành; đó là cuộc gặp gỡ dứt khoát với Chúa Giêsu. Thiên Chúa không cho phép chúng ta suy sụp trong đau khổ, nhưng kêu gọi chúng ta trở lại trách nhiệm của mình; trách nhiệm đối với Thiên Chúa, biết tạ ơn Ngài; trách nhiệm đối với tha nhân, quảng đại và yêu thương; trách nhiệm đối với môi trường và thế giới, trân trọng và gìn giữ. Có như thế, chúng ta sẽ “đứng thẳng và ngẩng đầu lên” vào ngày Chúa đến, ngày ‘ngợi khen và tán tạ’ uy danh Ngài! 

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin giúp con biết phân định những giá trị thực và những gì là phù du, để con sống phù hợp với điều Chúa muốn, hầu có thể ‘ngợi khen và tán tạ’ Chúa hôm nay và mai ngày”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)