Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Chúng ta được hiệp nhất trong Thần Khí

Tác giả: 
Jos Tú Nạc NMS
 
 
Chúng ta được hiệp nhất trong Thần Khí
 
 
Chúa Nhật Hiện Xuống – Năm B (Acts 2: 1-11; Psalm 104; 1 Corinthians. 12: 3-7, 12-13, John 20: 19-23)
 
Cảnh tượng ngoạn mục và ngạc nhiên của một sự kiện thường phân tán tư tưởng chúng ta về ý nghĩa sâu sắc hơn và huyền ảo hơn của nó. Những trải nghiệm huyền bí, những xuất hiện thần kỳ và những điều kỳ diệu không mang đến cho chúng ta ấn tượng sâu sắc hoặc tiêu khiển nhưng khai sáng và trao quyền lực cho chúng ta. Thánh Lu-ca đã khắc họa hình ảnh Thần Khí hiện xuống như một cái gì đó có thể nhìn thấy được và sờ thấy được. Những lưỡi lửa và những âm thanh dữ dội của một cơn gió lao tới, cảnh giác người đọc sự xuất hiện sắp xảy ra của sự hiện diện thiêng liêng. Chúng ta nên chú ý rằng những người đã tập trung ở Upper Room như thường lệ hơn 12 người – gồm một số phụ nữ và Maria Mẹ Chúa Giê-su. Những lưỡi lửa đã rơi xuống trên những người có mặt, không người nào hơn người nào. Cuối cùng những ngôn ngữ khác nhau mà đám đông tập trung đã nghe thấy, được đề cập bởi Thánh Lu-ca như một sự sung mãn của tiên tri Joel (2: 28-32) trong Cựu Ước. Thiên Chúa đã hứa rằng trong những ngày cuối thần Khí sẽ tuôn tràn trên tất cả loài thụ tạo thông minh – người nô lệ và người tự do, người trẻ cũng như người già, cả nam lẫn nữ. Sự trao ban Thần Khí được đem đến cho hết thảy nhân loại.
 
Công việc thiết yếu của Thần Khí là hiệp nhất – không phải là sự hiệp nhất thuộc những tổ chức cần thiết mà là sự hài hòa tâm trí và tâm hồn. Thần Khí không phải là loại từ huyền bí nào đó được cầu xin bất cứ lúc nào hoặc được dùng để cai trị người khác. Thần Khí không chỉ hiện diện và hành động bởi chúng ta nhắc đến. Sự hiện diện của Thần Khí luôn được chú ý bởi sự hòa hợp, tha thứ, nhân đạo, hòa giải và hành động thương cảm. Sự vắng mặt của Thần Khí cũng rõ ràng bởi sự vắng mặt của những phẩm chất này và sự nổi bật là tranh chấp, cãi vã, ghen tị, sợ hãi, hành vi đồi bại, ích kỷ, ganh đua và bạo lực.
Xuyên suốt Sách Tông đồ Công vụ, Thần Khí tiếp tục vượt qua những rào cản giữa con người và giai tầng xã hội, chủng tộc, gia đình và tôn giáo – và hình thành một sự nhận thức tâm linh mới. Đây là một trong những lý do chính mà Thần Khí tạo cho chúng ta hết sức bực mình. Nó không kính trọng về hiện trạng uy thế hoặc những ý kiến và thành kiến của con người. Nguyên nhân muôn thuở nó thường được mô tả là lửa, vì nó thiêu hủy, tinh lọc và soi sáng. Duy nhất sự hiện diện sáng láng của Thần Khí có thể bảo đảm sự lành mạnh tinh thần thay vì sợ hãi, áp lực và cai trị.
 
Thánh Phao-lô đã phát triển hình ảnh của Thần Khí như linh hồn sinh động của cộng đồng. Sự hiểu biết Chúa Giê-su như Chúa Trời là dấu chỉ xác nhận đúng đắn của Thần Khí Thiên Chúa y như sự thu hẹp của cái tôi và ích kỷ là dấu hiệu về sự hiện diện của nó. Thánh Phao-lô phải chịu biết bao nhức nhối để giãi bày tâm sự làm giảm những cái tôi trong cộng đồng Cô-rin-tô. Có một ai đó dịch thuật những món quà tinh thần như dấu chỉ của hạnh phúc riêng mình hoặc tự nhiên ngoại lệ và dùng những món quà này vào mục đích sai lầm để lên mặt với người khác.
 
Không phải vậy, Thánh Phao-lô nhấn mạnh, không một ai sở hữu bất kỳ món quà nào trong số những món quà này. Tất cả chúng đềuđược cho mượn từ Thiên Chúa và tất cả phải được dùng cho phúc lợi chung. Hình ảnh của con người là hình ảnh phụ thuộc lẫn nhau, bình đẳng và đối lập với kiểu cách con người bình thường của sinh hoạt cộng đồng.
 
Thánh Gio-an đã liên hệ câu chuyện về một món quà của Thần Khí thiếu cường độ và phong cách bình thản hơn nhiều so với Thánh Lu-ca. Chúa Giê-su đã chào các môn đệ đang ngạc nhiên bằng từ “shalom” (bình an). Nó khác xa với một lời chào – đó không phải là thứ bình an trần tục mà Chúa Giê-su đã hứa với các môn đệ ở chương 16. Shalom nghĩa là đủ mọi thành phần, được thực hiện đầy đủ và thịnh vượng. Bình an này không chỉ là vắng mặt của bạo lực, Đó là sự khôi phục mối giao hòa giữa Thiên Chúa và nhân loại cũng như sự trải nghiệm về sự hiện diện tức thời của Thiên Chúa. Khi Chúa Giê-su thổi Thần Khí vào các môn đệ của Người, đó là hơi thở thiêng liêng tương tự hiện diện ở loài thụ tạo, và hiện diện trong tâm hồn và linh hồn của những ai sẵn sàng đón nhận.
 
Có lẽ đó là lý do tại sao mà những truyền thống tâm linh tập trung vào hơi thở như sự hiện diện của đấng thiêng liệng – nó không chỉ ban để thưởng thức hay dự trữ mà để tiếp tục công cuộc của Chúa Giê-su – hàn gắn, biến đổi và cứu chuộc thế giới của chúng ta. Đây không phải là chương trình tự lực hoặc đề án nào khác của nhân loại bị hoen ố bởi tự tư tự lợi. Nó có thể được tạo bởi Thần Khí mà chúng ta ấp ủ trong tâm hồn chúng ta. Sống một cuộc sống trong Thần Khí là sống trong một mục đích và một sứ vụ, và đó là đem sự bình an của Thiên Chúa cho một thế giới đầy rẫy thương đau.
 
(Nguồn: Regis College – The School of Theology)
 
 
Jos. Tú Nạc, NMS