Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Những băng nhóm được đổi mới cuộc đời

Tác giả: 
Jos Tú Nạc NMS
 
 
Những băng nhóm được đổi mới cuộc đời
 
 
Cha Gregory Boyle sống ở một trong những nơi nguy hiểm nhất ở Hoa Kỳ. Ngài sống ở khu vực thuộc Los Angeles được gọi là Boyle Heights. Và Boyle Heights là nơi mà tỷ lệ bạo lực cướp bóc cao nhất ở Los Angeles.
 
Cha Greg làm việc với những thành viên băng nhóm ở Los Angeles. Cha Greg là một linh mục Dòng Tên, và như một phần của công việc, ngài đã hình thành một tổ chức được gọi là “HomeBoy Industries.”
 
Một băng đảng là một nhóm người có một điều gì đó cùng ý hợp tâm đầu. Những bang đảng tội phạm thường được biết đến vì bạo lực vũ trang và những chất ma túy bất hợp pháp. Nhiều thành viên băng đảng tội phạm có đôi chút hy vọng cho một cuộc sống tương lai bên ngoài băng đảng. Thường, họ không biết làm như thế nào để có một cuộc sống bình thường.
Năm 1988, Cha Greg đã thấy rằng cần phải có nhu cầu cho sự thay đổi này nhanh chóng hơn. Vào năm đó, Los Angeles đã trải qua nhiều xung đột. Nhiều sự việc đã gây ra bạo lực khủng khiếp này – bạo lực cảnh sát, xung đột chủng tộc, thiếu công ăn việc làm và sự phát triển văn hóa giáo dục của bạo lực băng đảng. Nhiều nơi trong thành phố này đã xảy ra bạo loạn và bạo lực. 53 người bị giết chết và nhiều tòa nhà đã bị tiêu hủy.
 
Những biến cố này đã tác động đến phản ứng của Cha Greg. Và ngài bắt đầu mở     HomeBoy Bakery. “HomeBoy” là từ mà những thành viên băng đảng thường dùng. Nó có nghĩa gì đó như là “bạn bè” hoặc “anh em”. HomeBoy Bakery bán bánh bao, bánh ngọt và bánh mì. Và những người làm ra những thực phẩm này nguyên là những thành viên của những băng đảng cướp trộm.Tiệm bánh này đã cung cấp cho chúng những kinh nghiệm và những kỹ năng công việc.
 
Tiệm bánh thường làm việc với những thành viên của băng đảng thù nghịch khác. Thoạt tiên điều này rất khó. Thật khó mà làm việc chung với những thành viên mà trước đây chúng đã từng đấm đá nhau. Nhưng khi những thành viên băng đảng cùng nhau làm việc, chúng mới hiểu được giá trị lẫn nhau. Chúng biết cách tạo ra sự hòa thuận và làm thế nào để giải quyết những vấn đề phức tạp của chúng.
 
Năm 1999, HomeBoy Bakery bị thiêu trụi. Đó là lúc khó khăn đối với tiệm bánh này. Đó là nơi hy vọng đối với nhiều người. Cha Greg đã viết về điều này:
 
“ngày hôm sau chúng tôi có thể báo tin cho tất cả những thợ nướng bánh biết điều gì đã xẩy ra. Nhưng chúng tôi không thấy được người nào trong số họ, ngoài một thanh niên tên là Lencho. Vì vào thời điểm ấy đối với anh là ngày bắt đầu công việc, Lencho bước xuống xe buýt với bộ quần áo công nhân mầu trắng. Bước chân anh nhẹ nhàng khi anh đi vào bãi đậu xe. Nhưng khi anh ta vào trong, anh nhìn thấy tòa nhà đã cháy trụi. Không cần giải thích, anh đứng đó lặng người, gục đầu vào tay mình và bắt đầu khóc nức nở.
 
Tiệm bánh này là lý do mà Lencho đã thức dậy vào buổi sáng. Đúng lúc quan trọng, đó là lý do của anh lìa xa băng đảng của mình đêm hôm trước. Mối quan hệ của anh với những đồng nghiệp, những kẻ thù của anh trước đây đã sâu đậm hơn bất cứ điều gì mà anh từng biết trong gia đình mình. Nó thắm thiết hơn tình bạn mà anh đã biết trong băng nhóm của mình. Tất cả chúng tôi đã vây quanh anh bằng tình yêu và hứa hẹn xây dựng lại.”
 
Năm 2001, HomeBoy Bakery trở thành Homeboy Industries. Và hôm nay, HomeBoy Industries bao gồm nhiều chương trình khác. Có một trường học và chương trình giáo dục dành cho thanh thiếu niên. Cũng có nhiều chương trình tìm kiếm công ăn việc làm ổn định cho giới trẻ. Tất cả những thành viên băng nhóm phải qua một chương trình đào tạo việc làm. Chương trình này đã cho chúng những kỹ năng mà chúng cần phải có để làm việc. Một số thành viên băng nhóm làm việc trong công nghiệp xây dựng, một số làm việc trong những ngành kinh doanh HomeBoy.
 
Một câu nói bất hủ của khu Homeboy Industries là “việc làm chẳng bỏ tù ai.” Một việc làm tốt sẽ cung cấp cách thức tạo đồng tiền mà không phương hại đến người khác. Nó cũng cho người ta ý nghĩa của giá trị. Nếu một người có công ăn việc làm, anh ta cảm thấy rằng mình đang làm một điều gì đó có giá trị. Điều đó quả là khó đối với những người khác lợi dụng anh ta. Anh ta có thể chu cấp cho chính bản thân thậm chí cho gia đình mình. Nhưng việc làm không phải là điều quan trọng nhất mà những thành viên băng nhóm nhận được ở Homeboy Industries. Điều tối quan trọng đó là yêu thương.
 
Năm 2001, Cha Greg đã viết một cuốn sách nhan đề “Tattoos on the Heart.” Trong đó, ngài viết về những kinh nghiệm làm việc của mình với những thành viên băng nhóm. Một số những thành viên băng nhóm đã xăm vĩnh viễn trên da của chúng những hình ảnh và những chữ. Những hình xăm này cho biết chúng thuộc băng nhóm nào. Đây là những hình xăm trên cơ thể. Tuy nhiên, Cha Greg viết về những “Hình xăm trên trái tim.” Cuốn sách của ngài chủ yếu viết về yêu thương. Ngài viết về tình yêu của Chúa Giê-su Ki-tô. Cha Greg tin rằng Thiên Chúa yêu mọi người. Ngài viết rằng đối với Thiên Chúa không có gì phải đáng hổ then và khiển trách. Và Cha Greg viết rằng Thiên Chúa chấp nhận mọi người ngay cả khi anh hay chị là gì đi chăng nữa. Đây là ý tưởng đằng sau tất cả những việc làm của Cha Greg.
 
Thứ tình yêu vô điều kiện. Và đối với nhiều thành viên băng nhóm, thứ tình yêu này thiện hảo để trở thành hiện thực. Những băng nhóm chỉ cho những thành viên của nó  tình yêu vụ lợi. Một thành viên chỉ được hưởng tình yêu của chúng khi hoàn thành nhiệm vụ. Khi một thành viên không thực hiện những gì theo lệnh chúng, chúng sẽ trừng trị, đuổi khỏi băng nhóm thậm chí bị giết. Ở Homeboy Industries, Cha Greg muốn thay đổi cách hiểu về tình yêu của những thành viên băng nhóm. Ngài muốn chia sẽ một tình yêu vô điều kiện – một tình yêu không đòi hỏi bất cứ điều gì. Đó là thứ tình yêu mà cho người ta hy vọng và một ý nghĩa về giá trị.
 
Giờ đây, cha Greg dành đôi chút thời gian đi đây đó. Ngài tiếp xúc với nhiều người và kể những câu chuyện về Homeboy của mình. Ngài muốn người ta nhận thức những gì đang diễn ra trong cộng đồng của ngài. Nhưng ngài cũng muốn chia sẻ thông điệp của ngài về tình yêu vô vị lợi. Ngài tin rằng mọi người cần nghe thông điệp này – thông điệp mà Thiên Chúa chấp nhận và yêu thương họ ngay cả khi họ là gì.
 
Jos. Tú Nạc, NMS