Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Nhìn vượt qua những gì dường như có thể

Tác giả: 
Jos Tú Nạc NMS
 
 
Nhìn vượt qua những gì dường như có thể thực hiện được
 (Mk. 5: 21-43)
 
 
Người cổ đại hiểu biết bầu trời như một “mái nhà” được lắp ráp bên trên hành tinh Trái Đất. Những thế kỷ sau đó, những nhà thám hiểm như Columbus tin đó là một hình cầu bao quanh hành tinh Trái Đất – để người ta có thể dương buồm tiến về hướng tây và thấm chí đến với hướng Đông. Copernicus và Galileo đã dùng những quan trắc của mình để mô tả bầu trời như một không gian bao la nơi mà chứa những hành tinh, gốm có hành tinh Trái Đất, xoay quanh mặt trời.
 
Sự định nghĩa mỗi thời về “bầu trời,” được mở rộng, làm người ta hốt hoảng. Mặc dù sợ hãi, những khả năng mới có thể xảy ra, những tầm hiểu biết mới phơi bày. Người Âu châu đã khám phá Tân Thế giới. Các phi hành gia đã dánh gôn trên mặt trăng. Ngày nay, chúng ta đã thăm dó kỹ càng không gian sâu thẳm và viễn vọng kính Hubble đã cung cấp những hình ảnh về những thiên hà xa thẳm mà nhìn vào chúng là ngay lúc có ý định nhìn về quá khứ.
 
Không ai tin điều này đã xảy ra nếu chúng ta nắm bắt sự việc trên bề mặt của giá trị. Chúng ta vẫn tin chắc rằng mặt trời xoay quanh trái đất. Những bản đồ của chúng ta vẫn được đánh dấu với “Here there be dragons” dọc theo những bờ ranh giới. Và anh em nhà Wright đã điều khiển chiếc xe đạp của mình mà kết quả sửa chữa chẳng vào được bầu trời. Tất nhiên, không có “bầu trời.” Không bao giớ có. Duy chỉ có sự giới hạn tầm nhìn của chúng ta, sự tưởng tượng của chúng ta, đức tin của chúng ta.     
 
Bài Tin Mừng trích Phúc Âm của Thánh Mac-cô thử thách chúng ta để mở rộng tầm nhìn của chúng ta và làm cho đức tin của chúng ta trở nên mạnh mẽ. Jairus, một trưởng hội đường đến gặp Chúa Giê-su cầu xin sự sống cho con gái của ông. Đức Chúa Giê-su nhận lời và thường Người chấp nhận những nhà chức trách tôn giáo vào thời kỳ của Người, đây là điều gí đó tự phép lạ của chính nó. Jairus đã khai trí trước những khả năng có thể của người thấy mới, của người chữa bệnh này, có thể giúp đỡ.    
 
Tương tự, người phụ nữ mười lăm năm bệnh hoạn. Bệnh tình của bà đã làm cho bà bị gia đình và xã hội ruồng bỏ, không thanh sạch hình thức. Bà không được phép xuất hiện ở những nơi công cộng, ngay cả một đám đông, và điều đó không tài nào sờ vào áo choàng và trình với Người sự dơ bẩn bệnh tật của mình. Bà tuyệt vọng, nhưng cũng đầy hy vọng. Một con người thực tế có thể hỏi bà: nếu không một thầy thuốc nào cứa giúp bà suốt mười hai năm qua, làm sao mà người làm những điều kỳ diệu này có thể làm gì khác được? Nếu không tự tha thiết tôn trọng chiếc áo choàng khi nói với bà, tại sao Chúa Giê-su lại chữa khỏi bệnh cho bà? Vì bà ta tin tưởng – không chỉ Chúa Giê-su đã chữa lành cho bà, mà rằng chỉ việc sờ vào áo của Người cũng có thể làm được như vậy. Biết được những gì đã xảy ra, Chúa Giê-su dừng lại đối chất với người phụ nữ này. Vì luôn luôn người nắm bắt sự tập trung vào phép lạ. Sức mạnh chữa lành này đã biểu lộ những ranh giới trong sự so sánh trước sức mạnh thông điệp của Người – Người đã tường giải với người phụ nữ này rằng đức tin của bà đã chữa bà khỏi bệnh.
 
Khi được tin rằng đứa con gái của Jairus đã chết, Chúa Giê-su vội vàng đi đến. Câu trả lời của Người trước những người đang than khóc giải thích rõ ràng rằng sự chết không phải là một trở lực đối với Người. Vực người con gái này sống lại, Người thuyết phục những người đang than khóc “cái phải cần chính là đức tin.”
 
Như chúng ta đã biết rất rõ, Thiên Chúa không chữa lành mọi người bệnh tật. Đau khổ và sự chết là những người bạn đồng hành trung thành của chúng ta. Chúa Giê-su không mang đến sự lành lặn thể xác cho tất cả chúng ta. Nhưng Người mang đến điều mà Người biết thậm chí tối cần hơn – đức tin. Quyền năng của Thiên Chúa không bị giới hạn bởi khoảng cách, bởi khó khăn hoặc bởi cái chết. Thiên Chúa ban cho chúng ta một vũ trụ không giới hạn của lòng nhân từ, mời gọi chúng ta để chia sẻ trong cuộc đời thiêng liêng, thánh thiện của chính Người. Sự giới hạn duy nhất đối với điều mà Chúa Giê-su có thể thực hiện được trong đời sống của chúng ta là cái duy nhất chúng ta tự định hướng – sự giới hạn đức tin của chúng ta.
 
 
Jos. Tú Nạc, NMS